Thông báo về post truyện


Tình hình là truyện “Võng du : 1/2 prince nàng” Kẹo Bông Gòn hợp tác để edit với ta đã mất tích. Nên ta phải edit phần của nàng đó. Bắt đầu tuần này ta sẽ post truyện lại. Để các nàng chờ lâu. Xin cáo lỗi. Bộ này sẽ được post không phụ thuộc vào bảng bình chọn vì đây là truyện đầu tiên của nhà ta

Truyện “Thề sống chết phải gả thái thượng hoàng” ta sẽ cố gắng mỗi ngày post 1 chương nên ta sẽ vẫn giữ nguyên cách chia chương của truyện. Hôm nào ta không post được truyện này hôm sau ta sẽ post bù

Truyện “Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu”  3 ngày/1 tuần. 1 chương/1 ngày

Truyện “Lượm trở về vua ma cà rồng” sẽ post dựa vào nhà đang hợp tác với ta. Nhà nàng đó post chương lẽ xong ta sẽ post chương chẵn -> tùy thuộc vào nhà nàng đang hợp tác

Các truyện khác ta sẽ post theo bảng bình chọn.

Chủ nhật là ngày ta khóa cửa nhà đi chu du thế giới để nghỉ ngơi

Ta cũng đã tìm được 1 nàng beta truyện cho nhà nên những chương đã được beta ta sẽ post lên lại. Chương nào được ta post lại ta sẽ thông báo

Thượng Thượng Thiêm – Chương 5


Chương 5

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit: http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-5/

“Ngươi nghe nói gì không? Ngũ tiểu thư nàng…”

“A, ngươi là nói Ngũ tiểu thư câu dẫn tiểu vương gia, đêm hôm khuya khoắt chủ động chạy tới yêu thương nhung nhớ chàng?”

“Ai nha, thật không nghĩ tới Ngũ tiểu thư bình thường bộ dáng thành thật, thế nhưng làm lại làm ra cái chuyện đồi phong bại tục như vậy!”

“Nàng cũng chẳng có cách nào khác? Luận tài luận mạo, so với các tiểu thư khác đều kém, chỉ hơn thủ đoạn…”

Đây là phiên bản lưu truyền trong phủ.

“Ngươi nghe gì không? Ngũ tiểu thư nhà Thứ sử đại nhân, nàng…”

“A, ngươi nói Ngũ tiểu thư gặp tiểu vương gia mỹ mạo bất phàm, ôm ấp tình cảm bởi vậy thú tính nổi lên, nửa đêm trăng lạnh chạy đến ý đồ hung bạo tiểu vương gia chăng?”

“Ai nha, thật không nghĩ tới trên thế gian sẽ có nữ nhân khủng bố vậy đâu! Nghe nói nàng diện mạo lưng hùm vai gấu, mặt mũi hung tợn…”

“Chà chà, rất đáng thương nha, nữ nhân trưởng thành bộ dạng như thế, cũng chỉ có thể dựa vào vũ lực mới tới được nam nhân.”

Đây là phiên bản lưu truyền rộng rãi đầu đường cuối ngõ.

Mà ta, lại quỳ gối trong từ đường, chịu thẩm vấn. Chẳng qua bây giờ, đổi thành mấy tỷ tỷ làm khó dễ ta.

Tứ tỷ thanh cao nhất, bởi vậy chỉ dùng ánh mắt tràn đầy khinh thường đem ta từ trên xuống dưới quét một phen, tặng một câu sỉ nhục gia môn lập tức xoay người bỏ đi. Tam tỷ rõ ràng không ít chuyện như thế, cong môi cười lạnh nói: “Ta nói này, ngươi không phải là cố ý sao? Cố ý tại tiệc tối đại náo một trận, làm cho Tiểu vương gia đối với ngươi ấn tượng sâu sắc, sau đó lại khuya khoắt ước hẹn gặp gỡ, thuận tiện thực hiện mục đích sao?”

Ta vội vàng tươi cười: “Làm sao có khả năng a Tam tỷ, người ta nói khoe thông minh không bằng giấu dốt, ta gan có to bằng trời cũng không đến nỗi không biết xấu mà dùng phương pháp đó đi hấp dẫn người ta. Huống chi, ta lại không giống tam tỷ xinh đẹp động lòng, tiểu vương gia cho dù thấy ta, cũng sẽ không coi trọng.”

“Hừ, mừng ngươi còn có điểm tự mình hiểu lấy.”

Nhị tỷ hai gò má đỏ ửng, cực kỳ hâm mộ nói: “Thật tốt, Ma Y đã ôm được tiểu vương gia, mà ta chẳng qua là đứng xa xa liếc qua mành nhìn được hắn một cái…”

Ta nghĩ rằng không ổn, quả nhiên, Đại nương gương mặt liền trầm xuống ngay, mắng: “Ôm một cái! Uổng phí ngươi là nữ nhi khuê các, lại dám làm ra chuyện vô sỉ thế này, bộ mặt thứ sử phủ đều đã bị ngươi bôi gio trát trấu, ta nói cho ngươi…”

Đang mắng đến đoạn này, lại nghe tiếng bước chân, cửa phòng bị người mở toang, nguyên nhân là do hai nha hoàn đỡ Đại tỷ chạy lại đây.

Đại nương vội vàng đỡ lấy: “Con của ta, sao lại chạy đến đấy? Ngươi còn chưa hết bệnh, đại phu nói cần nghỉ ngơi cho tốt a…”

Đại tỷ tóc tai bù xù, mắt sưng đỏ, dùng ngón trỏ run rẩy chỉ vào ta, vừa ho khan vừa khó khăn nói: “Ngươi! Vương nga… Chi ca! Nhân…”

Đại nương ngây người một chút, hỏi: “Con, con nói gì vậy?”

Mọi người trong phòng đều chăm chú nhìn vào, ta cố nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không chịu được, nhấc tay nhỏ giọng nói: “Cái này, ý Đại tỷ là – ngươi là kẻ vong ân phụ nghĩa.”

Đại tỷ gật đầu, lại nói: “Ngạ..ngươi xem, không, không, không ngươi cổ đánh! Ngạ ngạ ! Là ngạ!”

Mọi người tất cả nhất trí đem ánh mắt nhìn thẳng vào ta, ta đành phải tiếp tục thành thành thật thật phiên dịch: “Đại tỷ nói là —— ta bảo ngươi đi xem xét tình hình, không phải cho phép ngươi đi thông đồng nhân gia. Tiểu vương gia là của ta.”

Đại tỷ chảy nước mắt. Đại nương cũng chảy nước mắt, ôm lấy nàng nói: “Con của ta, ta biết con trong lòng khổ, con đừng vội, tiểu vương gia hiện tại cũng không thế nào…”

Nhị tỷ ngốc hỏi: “Đều đã ôm lấy nhau, ở cùng một chỗ mà còn không thế nào nữa? Ma Y không phải sẽ phải có trách nhiệm với sự trong sạch của người ta sao?”
Đại tỷ cùng Đại nương lập tức trợn mắt nhìn nàng.

Mà ta chỉ cảm thấy oan uổng, dựa vào cái gì ta phải phụ trách chuyện trong sạch của hắn, muốn nói đến trong sạch rõ ràng phải là sự trong sạch của ta chứ? Ta chính là cô nương cơ mà! Bất quá… Được rồi. Nếu như chỉ xét dung mạo, hắn so với ta còn giống cô nương gấp nhiều lần.

Trong phòng đang hết sức lộn xộn, cửa lại mở một thị nữ cầm cái hòm đi vào bẩm báo rằng: “Thưa… Phu nhân, Tiểu vương gia bỗng nhiên phái người sang đây tặng một hộp thuốc mỡ, nói là, nói là…”

Đại nương thấy nàng ấp úng, bực mình: “Rốt cuộc nói cái gì ?”

Thị nữ mặt đỏ lên, ngẩng đầu ta rất kì quái nói tiếp: “Nói là tặng Ngũ tiểu thư bôi ngực…”

Sét đánh giữa trời quang, bổ thẳng vào ta. Theo bản năng liền đưa tay che ngực, nhưng không còn kịp rồi Đại nương chân bước ba bước thành hai nhằm thẳng hướng ta chạy lại.

“Không cần… Không cần a…” Ta như thanh thuần ngọc nữ, liều mạng chống cự ác đồ bạo hành.

“Câm miệng!” Đại nương mắt lộ ra hung quang, động tác thô lỗ.

“roẹt…….. roẹt—” quần áo đáng thương của ta từng mảnh từng mảnh bay ra.

Đại nương thở ra hơi lạnh, trừng trừng nhìn vào ngực ta.

Những người khác trong phòng cũng chăm chú nhìn thẳng ngực ta.

Ta cúi đầu, nhìn ngực của chính ta đúng là có một mảnh tím xanh, chắc trong lúc vẫy vùng chui ra mà bị. Nhưng đập vào mắt mọi người, nó lại mang ý nghĩa khác.

Sự tình đã phát sinh đến bước này, trong đầu chỉ còn lại có một loại ý tưởng —— kiếp này ta coi như đã xong…

Hoàng tử điện hạ đích ngạo phi – Chương 3


Chương 3: N hôn ngoài ý mun

Editor: Ying

Nàng khẽ nhếch môi toát ra một cố khí, bước đi thật nhanh, thật nhanh chạy như điên về phía trước.

“Mau….. mau bắt lấy nàng…..Bắt lấy nàng….Quyết không thể làm cho nàng chạy…..” Một đám trong tay cầm vũ khí kêu gào chạy theo sau.

Tiếp tục đọc

Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 16


Chương 16: Tiến cung

Edit: bachanh

Vương gia thành thân, chiếu theo quy củ, vương phi vừa được sắc phong phải tiến cung viếng thăm Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, sau đó kính trà.

Nhạc Du Du tuy rằng tò mò hoàng cung có dạng gì, nhưng cũng biết, vô luận là triều đại nào, vẻ bề ngoài hoàng cung đều luôn bình tĩnh, thế nhưng sóng ngầm mãnh liệt, nàng không thích phiền toái, nên chưa từng nghĩ rằng sẽ tham gia vào trong đó, thầm nghĩ cứ thành thành thật thật ở trong vương phủ làm con sâu gạo, hưởng thủ ngày tháng ăn chờ chết là thỏa mãn rồi, thế nhưng, tướng công của nàng tuy là một tên ngốc, nhưng dù sao cũng là vương gia, cho nên dù nàng không muốn tiến cung, tìm cách kéo dài, nhưng vẫn không thể trốn thoát cảnh ngồi trên xe ngựa vào cung.

“Tiểu Du Du, sao ngươi lại không vui?” Lãnh Hạo Nguyệt nhìn Nhạc Du Du buồn bã, khuôn mặt nhỏ nhắn méo mó như bánh quai chèo, “Có phải do Hạo nhi khiến ngươi tức giận đúng không?” Nói xong, mím môi lại, “Đừng bỏ mặc Hạo nhi được không? Hạo nhi cái gì cũng nghe Tiểu Du Du nói hết…”

“Tiểu tử ngốc.” Nhạc Du Du lúc này mới ý thức được, nàng chỉ lo lắng chi nàng, mà lại quên đi Lãnh Hạo Nguyệt chỉ là một tiểu hài tử mà thôi, không khỏi xoa xoa đầu hắn: “Bởi vì tỷ tỷ không thích vào cung mà thôi, Tiểu Lục ngoan nhất, sao tỷ tỷ lại bỏ mặc được chứ? Tỷ tỷ thương ngươi còn không kịp? Sao lại không để ý tới ngươi đây?”

“Nhưng mà, vì sao tỷ tỷ không thích tiến cung a? Ngươi từng đến đó chưa?” Lãnh Hạo Nguyệt ngạc nhiên mở to hai mắt, “Trong cung có rất nhiều thức ăn ngon, rất nhiều chổ để chơi, Dật ca ca nói, người trong thiên hạ đều nguyện ý vào đó, nhất là nữ nhân.”

“Ai, tuy rằng tỷ tỷ trước đây chưa từng tới hoàng cung, nhưng cũng nghe nói qua không ít a.” Nhạc Du Du không khỏi thở dài, không ăn thịt heo nhưng cũng biết thịt heo có mùi như thế nào, những nữ nhân muốn được tiến cung đều là một lũ ngu ngốc. Chổ đó vốn là một cái lồng sắt được làm bằng vàng, nào có tự do a, thế nhưng, không thể nói với Lãnh Hạo Nguyệt những lời như thế, chỉ đành vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú của hắn, “Có lẽ nữ nhân khắp thiên hạ đều muốn vào đó, thế nhưng tỷ tỷ không muốn. Nói lúc này có thể ngươi còn không rõ, chờ ngươi lớn lên sẽ biết.”

Ánh mắt Lãnh Hạo Nguyệt phức tạp, lập tức mở miệng: “Hạo nhi cả vợ cũng có rồi, đã là người lớn rồi a.”

“Đúng vậy, Tiểu Lục là người lớn.” Nhạc Du Du sủng nịch nắn mũi của hắn, sau đó mỉm cười, vỗ vỗ lưng Lãnh Hạo Nguyệt, không nói chuyện tiếp.

Lãnh Hạo Nguyệt chăm chú nhìn ánh mắt Nhạc Du Du, nơi đó một mảnh bằng phẳng, không giống như đang nói dối, lòng hơi thả lỏng, muốn nói gì đó thì xe ngựa dừng lại, Ngọc thúc ngồi ở bên ngoài gọi một tiếng: “Đã tới hoàng cung rồi.” Sau đó có vài thị vệ bước tới kiểm tra, sau khi nhìn thấy Lãnh Hạo Nguyệt, đồng loạt quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Tấn Vương điện hạ, tham kiến Tấn Vương Phi.”

Nhạc Du Du gãi gãi đầu, có hơi buồn cười, trước kia tới lễ mừng năm mơi, nàng phải quỳ xuống vấn an ông nội cùng bà nội để nhận tiền mừng tuổi, không nghĩ tới, lúc này lại có người quỳ xuống với mình, không biết có nên lì xì hay không đây?

Chẳng qua, không đợi nàng phản ứng, xe ngựa đã chạy qua cửa cung, tiếp tục chạy về phía trước.

“Tiểu Du Du, tới hoàng cung rồi nha.” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên vui vẻ nắm lấy tay Nhạc Du Du, “Một lát nữa ngươi cũng phải gọi phụ hoàng cũng mẫu hậu nha.”

Nhạc Du Du không khỏi vuốt huyệt thái dương, mỉm cười gật đầu: “Biết rồi.”

Xe ngựa tới hoa môn thì dừng lại, cánh cửa này chính là ranh giới giữa hoàng cung và hậu cung. Đã có thái giám đợi ở chổ này từ sớm, đợi sau khi Lãnh Hạo Nguyệt cùng Nhạc Du Du bước xuống xe, liền vội vàng thỉnh an.

Nhạc Du Du bĩu môi, hở ra là quỳ xuống, thoạt nhìn không được tự nhiên, thoải mái a.

Thị vệ, gia đinh trong vương phủ không thể tùy tiện ra vào hậu cung, trừ phi được Hoàng Thượng đặc biệt phê chuẩn, vì thế, Nhạc Du Du có chút lo lắng nắm lấy Lãnh Hạo Nguyệt, mang theo tiểu nha đầu Tiểu Hỉ đi theo tổng quản thái giám bước vào hoa môn