Thượng Thượng Thiêm – Chương 5


Chương 5

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit: http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-5/

“Ngươi nghe nói gì không? Ngũ tiểu thư nàng…”

“A, ngươi là nói Ngũ tiểu thư câu dẫn tiểu vương gia, đêm hôm khuya khoắt chủ động chạy tới yêu thương nhung nhớ chàng?”

“Ai nha, thật không nghĩ tới Ngũ tiểu thư bình thường bộ dáng thành thật, thế nhưng làm lại làm ra cái chuyện đồi phong bại tục như vậy!”

“Nàng cũng chẳng có cách nào khác? Luận tài luận mạo, so với các tiểu thư khác đều kém, chỉ hơn thủ đoạn…”

Đây là phiên bản lưu truyền trong phủ.

“Ngươi nghe gì không? Ngũ tiểu thư nhà Thứ sử đại nhân, nàng…”

“A, ngươi nói Ngũ tiểu thư gặp tiểu vương gia mỹ mạo bất phàm, ôm ấp tình cảm bởi vậy thú tính nổi lên, nửa đêm trăng lạnh chạy đến ý đồ hung bạo tiểu vương gia chăng?”

“Ai nha, thật không nghĩ tới trên thế gian sẽ có nữ nhân khủng bố vậy đâu! Nghe nói nàng diện mạo lưng hùm vai gấu, mặt mũi hung tợn…”

“Chà chà, rất đáng thương nha, nữ nhân trưởng thành bộ dạng như thế, cũng chỉ có thể dựa vào vũ lực mới tới được nam nhân.”

Đây là phiên bản lưu truyền rộng rãi đầu đường cuối ngõ.

Mà ta, lại quỳ gối trong từ đường, chịu thẩm vấn. Chẳng qua bây giờ, đổi thành mấy tỷ tỷ làm khó dễ ta.

Tứ tỷ thanh cao nhất, bởi vậy chỉ dùng ánh mắt tràn đầy khinh thường đem ta từ trên xuống dưới quét một phen, tặng một câu sỉ nhục gia môn lập tức xoay người bỏ đi. Tam tỷ rõ ràng không ít chuyện như thế, cong môi cười lạnh nói: “Ta nói này, ngươi không phải là cố ý sao? Cố ý tại tiệc tối đại náo một trận, làm cho Tiểu vương gia đối với ngươi ấn tượng sâu sắc, sau đó lại khuya khoắt ước hẹn gặp gỡ, thuận tiện thực hiện mục đích sao?”

Ta vội vàng tươi cười: “Làm sao có khả năng a Tam tỷ, người ta nói khoe thông minh không bằng giấu dốt, ta gan có to bằng trời cũng không đến nỗi không biết xấu mà dùng phương pháp đó đi hấp dẫn người ta. Huống chi, ta lại không giống tam tỷ xinh đẹp động lòng, tiểu vương gia cho dù thấy ta, cũng sẽ không coi trọng.”

“Hừ, mừng ngươi còn có điểm tự mình hiểu lấy.”

Nhị tỷ hai gò má đỏ ửng, cực kỳ hâm mộ nói: “Thật tốt, Ma Y đã ôm được tiểu vương gia, mà ta chẳng qua là đứng xa xa liếc qua mành nhìn được hắn một cái…”

Ta nghĩ rằng không ổn, quả nhiên, Đại nương gương mặt liền trầm xuống ngay, mắng: “Ôm một cái! Uổng phí ngươi là nữ nhi khuê các, lại dám làm ra chuyện vô sỉ thế này, bộ mặt thứ sử phủ đều đã bị ngươi bôi gio trát trấu, ta nói cho ngươi…”

Đang mắng đến đoạn này, lại nghe tiếng bước chân, cửa phòng bị người mở toang, nguyên nhân là do hai nha hoàn đỡ Đại tỷ chạy lại đây.

Đại nương vội vàng đỡ lấy: “Con của ta, sao lại chạy đến đấy? Ngươi còn chưa hết bệnh, đại phu nói cần nghỉ ngơi cho tốt a…”

Đại tỷ tóc tai bù xù, mắt sưng đỏ, dùng ngón trỏ run rẩy chỉ vào ta, vừa ho khan vừa khó khăn nói: “Ngươi! Vương nga… Chi ca! Nhân…”

Đại nương ngây người một chút, hỏi: “Con, con nói gì vậy?”

Mọi người trong phòng đều chăm chú nhìn vào, ta cố nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn không chịu được, nhấc tay nhỏ giọng nói: “Cái này, ý Đại tỷ là – ngươi là kẻ vong ân phụ nghĩa.”

Đại tỷ gật đầu, lại nói: “Ngạ..ngươi xem, không, không, không ngươi cổ đánh! Ngạ ngạ ! Là ngạ!”

Mọi người tất cả nhất trí đem ánh mắt nhìn thẳng vào ta, ta đành phải tiếp tục thành thành thật thật phiên dịch: “Đại tỷ nói là —— ta bảo ngươi đi xem xét tình hình, không phải cho phép ngươi đi thông đồng nhân gia. Tiểu vương gia là của ta.”

Đại tỷ chảy nước mắt. Đại nương cũng chảy nước mắt, ôm lấy nàng nói: “Con của ta, ta biết con trong lòng khổ, con đừng vội, tiểu vương gia hiện tại cũng không thế nào…”

Nhị tỷ ngốc hỏi: “Đều đã ôm lấy nhau, ở cùng một chỗ mà còn không thế nào nữa? Ma Y không phải sẽ phải có trách nhiệm với sự trong sạch của người ta sao?”
Đại tỷ cùng Đại nương lập tức trợn mắt nhìn nàng.

Mà ta chỉ cảm thấy oan uổng, dựa vào cái gì ta phải phụ trách chuyện trong sạch của hắn, muốn nói đến trong sạch rõ ràng phải là sự trong sạch của ta chứ? Ta chính là cô nương cơ mà! Bất quá… Được rồi. Nếu như chỉ xét dung mạo, hắn so với ta còn giống cô nương gấp nhiều lần.

Trong phòng đang hết sức lộn xộn, cửa lại mở một thị nữ cầm cái hòm đi vào bẩm báo rằng: “Thưa… Phu nhân, Tiểu vương gia bỗng nhiên phái người sang đây tặng một hộp thuốc mỡ, nói là, nói là…”

Đại nương thấy nàng ấp úng, bực mình: “Rốt cuộc nói cái gì ?”

Thị nữ mặt đỏ lên, ngẩng đầu ta rất kì quái nói tiếp: “Nói là tặng Ngũ tiểu thư bôi ngực…”

Sét đánh giữa trời quang, bổ thẳng vào ta. Theo bản năng liền đưa tay che ngực, nhưng không còn kịp rồi Đại nương chân bước ba bước thành hai nhằm thẳng hướng ta chạy lại.

“Không cần… Không cần a…” Ta như thanh thuần ngọc nữ, liều mạng chống cự ác đồ bạo hành.

“Câm miệng!” Đại nương mắt lộ ra hung quang, động tác thô lỗ.

“roẹt…….. roẹt—” quần áo đáng thương của ta từng mảnh từng mảnh bay ra.

Đại nương thở ra hơi lạnh, trừng trừng nhìn vào ngực ta.

Những người khác trong phòng cũng chăm chú nhìn thẳng ngực ta.

Ta cúi đầu, nhìn ngực của chính ta đúng là có một mảnh tím xanh, chắc trong lúc vẫy vùng chui ra mà bị. Nhưng đập vào mắt mọi người, nó lại mang ý nghĩa khác.

Sự tình đã phát sinh đến bước này, trong đầu chỉ còn lại có một loại ý tưởng —— kiếp này ta coi như đã xong…

Hoàng tử điện hạ đích ngạo phi – Chương 3


Chương 3: N hôn ngoài ý mun

Editor: Ying

Nàng khẽ nhếch môi toát ra một cố khí, bước đi thật nhanh, thật nhanh chạy như điên về phía trước.

“Mau….. mau bắt lấy nàng…..Bắt lấy nàng….Quyết không thể làm cho nàng chạy…..” Một đám trong tay cầm vũ khí kêu gào chạy theo sau.

Tiếp tục đọc

Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 16


Chương 16: Tiến cung

Edit: bachanh

Vương gia thành thân, chiếu theo quy củ, vương phi vừa được sắc phong phải tiến cung viếng thăm Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, sau đó kính trà.

Nhạc Du Du tuy rằng tò mò hoàng cung có dạng gì, nhưng cũng biết, vô luận là triều đại nào, vẻ bề ngoài hoàng cung đều luôn bình tĩnh, thế nhưng sóng ngầm mãnh liệt, nàng không thích phiền toái, nên chưa từng nghĩ rằng sẽ tham gia vào trong đó, thầm nghĩ cứ thành thành thật thật ở trong vương phủ làm con sâu gạo, hưởng thủ ngày tháng ăn chờ chết là thỏa mãn rồi, thế nhưng, tướng công của nàng tuy là một tên ngốc, nhưng dù sao cũng là vương gia, cho nên dù nàng không muốn tiến cung, tìm cách kéo dài, nhưng vẫn không thể trốn thoát cảnh ngồi trên xe ngựa vào cung.

“Tiểu Du Du, sao ngươi lại không vui?” Lãnh Hạo Nguyệt nhìn Nhạc Du Du buồn bã, khuôn mặt nhỏ nhắn méo mó như bánh quai chèo, “Có phải do Hạo nhi khiến ngươi tức giận đúng không?” Nói xong, mím môi lại, “Đừng bỏ mặc Hạo nhi được không? Hạo nhi cái gì cũng nghe Tiểu Du Du nói hết…”

“Tiểu tử ngốc.” Nhạc Du Du lúc này mới ý thức được, nàng chỉ lo lắng chi nàng, mà lại quên đi Lãnh Hạo Nguyệt chỉ là một tiểu hài tử mà thôi, không khỏi xoa xoa đầu hắn: “Bởi vì tỷ tỷ không thích vào cung mà thôi, Tiểu Lục ngoan nhất, sao tỷ tỷ lại bỏ mặc được chứ? Tỷ tỷ thương ngươi còn không kịp? Sao lại không để ý tới ngươi đây?”

“Nhưng mà, vì sao tỷ tỷ không thích tiến cung a? Ngươi từng đến đó chưa?” Lãnh Hạo Nguyệt ngạc nhiên mở to hai mắt, “Trong cung có rất nhiều thức ăn ngon, rất nhiều chổ để chơi, Dật ca ca nói, người trong thiên hạ đều nguyện ý vào đó, nhất là nữ nhân.”

“Ai, tuy rằng tỷ tỷ trước đây chưa từng tới hoàng cung, nhưng cũng nghe nói qua không ít a.” Nhạc Du Du không khỏi thở dài, không ăn thịt heo nhưng cũng biết thịt heo có mùi như thế nào, những nữ nhân muốn được tiến cung đều là một lũ ngu ngốc. Chổ đó vốn là một cái lồng sắt được làm bằng vàng, nào có tự do a, thế nhưng, không thể nói với Lãnh Hạo Nguyệt những lời như thế, chỉ đành vỗ vỗ khuôn mặt tuấn tú của hắn, “Có lẽ nữ nhân khắp thiên hạ đều muốn vào đó, thế nhưng tỷ tỷ không muốn. Nói lúc này có thể ngươi còn không rõ, chờ ngươi lớn lên sẽ biết.”

Ánh mắt Lãnh Hạo Nguyệt phức tạp, lập tức mở miệng: “Hạo nhi cả vợ cũng có rồi, đã là người lớn rồi a.”

“Đúng vậy, Tiểu Lục là người lớn.” Nhạc Du Du sủng nịch nắn mũi của hắn, sau đó mỉm cười, vỗ vỗ lưng Lãnh Hạo Nguyệt, không nói chuyện tiếp.

Lãnh Hạo Nguyệt chăm chú nhìn ánh mắt Nhạc Du Du, nơi đó một mảnh bằng phẳng, không giống như đang nói dối, lòng hơi thả lỏng, muốn nói gì đó thì xe ngựa dừng lại, Ngọc thúc ngồi ở bên ngoài gọi một tiếng: “Đã tới hoàng cung rồi.” Sau đó có vài thị vệ bước tới kiểm tra, sau khi nhìn thấy Lãnh Hạo Nguyệt, đồng loạt quỳ xuống hành lễ: “Tham kiến Tấn Vương điện hạ, tham kiến Tấn Vương Phi.”

Nhạc Du Du gãi gãi đầu, có hơi buồn cười, trước kia tới lễ mừng năm mơi, nàng phải quỳ xuống vấn an ông nội cùng bà nội để nhận tiền mừng tuổi, không nghĩ tới, lúc này lại có người quỳ xuống với mình, không biết có nên lì xì hay không đây?

Chẳng qua, không đợi nàng phản ứng, xe ngựa đã chạy qua cửa cung, tiếp tục chạy về phía trước.

“Tiểu Du Du, tới hoàng cung rồi nha.” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên vui vẻ nắm lấy tay Nhạc Du Du, “Một lát nữa ngươi cũng phải gọi phụ hoàng cũng mẫu hậu nha.”

Nhạc Du Du không khỏi vuốt huyệt thái dương, mỉm cười gật đầu: “Biết rồi.”

Xe ngựa tới hoa môn thì dừng lại, cánh cửa này chính là ranh giới giữa hoàng cung và hậu cung. Đã có thái giám đợi ở chổ này từ sớm, đợi sau khi Lãnh Hạo Nguyệt cùng Nhạc Du Du bước xuống xe, liền vội vàng thỉnh an.

Nhạc Du Du bĩu môi, hở ra là quỳ xuống, thoạt nhìn không được tự nhiên, thoải mái a.

Thị vệ, gia đinh trong vương phủ không thể tùy tiện ra vào hậu cung, trừ phi được Hoàng Thượng đặc biệt phê chuẩn, vì thế, Nhạc Du Du có chút lo lắng nắm lấy Lãnh Hạo Nguyệt, mang theo tiểu nha đầu Tiểu Hỉ đi theo tổng quản thái giám bước vào hoa môn

^^


Thứ hai này ta sẽ post truyện lại như bình thường. Tuần qua ta khóa cửa nhà để dọn dẹp kho. Cơ mà kho convert do ta tải về chất cao như núi mặc dù đã dùng tốc độ nhanh nhất để dọn dẹp ta cũng chỉ mới dọn được những bộ ta đang edit. Nói chung các truyện ta edit đều tạm ổn, kết thúc của các truyện đều không đi ngược lại với thể loại mà ta thích. Kết thúc các truyện đều HE

Tiểu Thất Chậm Đã


Tác giả: Du Nhược Thanh Phong

Convert: nothing_nhh

Tiền Tiểu Thất không hình dung ra cảm giác khi nhìn thấy Tống Lương Trác, giống như vào ngày nóng mà được uống một ly ô mai ướp lạnh, giồng như ngồi ở bên hồ sen gió thổi nhẹ, ngồi cất giọng hát điệu hát dân gian và cắn hạt dưa, tóm lại chỉ có hai chữ, thoải mái.

Nhưng thoải mái thì lại làm sao chứ?

Hắn lại không thích nàng!

Tiêu chuẩn làm người của Tiểu Thất rất rõ ràng.

Không thích nàng thì nàng không cần, nàng thích cũng muốn làm cho hắn thích, hắn thương mình trước mới ra tay,

Kết quả là…

*Trước khi đi du lịch trong thế giới truyện vài ngày ta giới thiệu cho các nàng thêm truyện này 

 * Spoil của nothing_nhh 

Đẹp zai ko bằng chai mặt

Tiền Tiểu Thất theo đuổi Tống Lương Trác 2 năm , 2 năm mặc gió mặc mưa bưng điểm tâm đứng trước cổng nha môn tặng Tống đại nhân ( Chỉ đc lợi cho Lục sư gia thôi ) cuối cùng cũng khiến Tống đại nhân đến cửa cầu hôn .

Tưởng là bạn ấy thành công ôm mỹ nam về , nào ngờ ngày hôn lễ bạn “mơ” của Tống tri huyện : Nhược Thủy đến phá đám hại cho đêm động phòng hoa chúc ko thành .

Lộn xộn 1 phen , Tiểu Thất vs Nhược Thủy xung đột , Nhược Thủy rơi xuống nước , Tống tri huyện tức quá , Tiểu Thất ko chịu nhận sai , còn vênh mặt “ Tôi đánh cô ta đấy , làm gì đc tôi , có giỏi thì đánh tôi đi”

Thế là bạn Tống đánh bạn Thất 1 cái , bạn thất ngã ra … đầu đập xuống đất … mất trí nhớ .

( Thực ra bạn Thất tức quá mới nói thế thôi , còn bạn Tống đánh xong cũng rất hối hận )

Vấn đề là sau khi bạn Thất tỉnh lại , ko nhớ ra bạn Tống nhưng nghe kể chuyện bạn Tống đánh mình sưng u đầu => Ghét bạn Tống => Mún ly hôn .

Ở cổ đại , ly hôn có 2 loại : Hưu thê , Cùng ly hôn

Cùng ly hôn là dựa trên nguyên tắc dĩ hòa vi quý , 2 bên cùng đàm phán trong hòa bình để chia tay nhau chứ ko phải là đơn thuần anh chồng bỏ vợ ( hưu thê ).

Nhưng 2 bạn này mún ly hôn cũng không đơn giản , bởi ba bạn Tiểu Thất rất chi là yêu bạn ấy , vốn ko muốn bạn ấy gả cho anh tri huyện quèn , nhưng do bạn Thất cứ nhõng nhẽo đòi cười nến mới chịu , còn bạn Tống ban đầu cũng ko phải do yêu mới cầu hôn mà là thấy bạn Thất thik mình , cũng cảm thấy ổn , hơn nữa nhà bạn Thất rất giàu mà huyện mình rất nghèo , muốn cha bạn Thất quyên tiền để đắp đê trị thủy => Bố vợ con rể giao dịch : Bạn Tống lấy bạn Thất , chờ bạn Thất có baby thì bố vợ giao tiền cho đắp đê …

Nên bây h bạn Tống không thể ly hôn đc

Bạn Thất bực mỉnh bảo “ để đấy tôi lo”

Bạn Thất điển hình của “ đại trí giả ngu” , sáng sủa cũng rất đơn thuần , bạn ấy rất có thiên phú trong lĩnh vực trị thủy nên giúp đỡ bạn Tống , cảm tình 2 người chậm rãi phát triển từ đây …

Về độ sạch : Bạn Tống rất sạch á

Về Tiểu tam : bạn Nhược Thủy ko đc coi là tiểu tam , mà bạn ấy cũng rất dễ thương nhá …

Tiểu tam thực sự sau này mới xuất hiện : Lâm Tử Tiêu : Mặt dày vô đối – ham giàu sang phú quý mà từ bỏ bạn Tống ( bạn Tống rất giỏi , chẳng qua là thanh quan á )

Sau này tìm về , mọi cách chèo kéo bạn ấy

Tìm mọi chiêu thức phá hư gia đình bạn Thất – Tống .

Đến ngay cả mẹ bạn Tống cũng phải nói với bạn Tiểu rằng “ Tử tiêu , ngươi quả là thiên hạ vô song”

Bạn này chó cùng dứt dậu , đến chết cũng muốn liên lụy đến Tống gia , hại bạn Tống bị nghi là hung thủ giết người … may mà tra ra manh mối

À , 2 bạn Tống – Thất kém nhau 7 tuổi có đc coi là lão phu thiếu thê ko nhỉ ^^

Đọc phiên ngoại hay lắm , bạn Nhược Thủy về sau hạnh phúc cực , lấy đc anh chồng tốt + đáng yêu , chiều vợ , lại còn “sói” vô cùng nữa

Gia đình các nhân vật chính trong này đều chỉ có 1 vợ 1 chồng và … dễ thương thôi rồi

( ba mẹ bạn Thất vs Tống cũng iu cực á )

———-

Mục lục

Q1:Tiền Tiểu Thất, chậm đã . . .

Chương 1

Chương 2   Chương 3

Chương 4   Chương 5   Chương 6

Chương 7   Chương 8   Chương 9

 Q2:Tiền Tiểu Thất, đừng ra tường…

Chương 10 

Chương 11   Chương 12

Chương 13   Chương 14   Chương 15

Chương 16 

Q3: Tống tri huyện, gian trá…

Chương 17

Chương 18   Chương 19

Chương 20   Chương 21   Chương 22

Chương 23   Chương 24   Chương 25

Q4: Tri huyện, rất ôn nhu…

Chương 26

 Chương 27   Chương 28

Chương 29   Chương 30   Chương 31

Chương 32   Chương 33

Q5:Tình yêu, ngươi đã đến…

Chương 34

Chương 35   Chương 36

Chương 37   Chương 38   Chương 39

Chương 40   Chương 41   Chương 42   Chương 43

Chương 44

Q6:Ôi chao, bà bà hung dữ….

Chương 45

Chương 46   Chương 47

Chương 48  Chương 49

Q7: Tránh ra, thanh mai xấu xa…

Chương 50

Chương 51  Chương 52

Chương 53  Chương 54  Chương 55

Chương 56  Chương 57

Chương 58

Q8: Chúng ta, làm sao vậy…

Chương 59

Chương 60  Chương 61

Chương 62

Q9: Đuổi kịp nga, tướng công…

Chương 63

Chương 64  Chương 65

Q10: Tướng công, ta chờ chàng…

Chương 66

Chương 67  Chương 68

Chương 69  Chương 70

~.~.~.~.~

Phiên ngoại 1

Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 3

Phiên ngoại 4

Phiên ngoại 5

Phiên ngoại 6

Toàn văn hoàn

———-

^^!


Tình hình là ta đang đọc bộ “Ra tường ký” và một số bản convert tổn kho nên tạm thời đóng cửa nhà vài ngày để thanh lý kho. Không thanh lý hàng tồn kho này ta sẽ chết vì ngạt mất.

Truyện “Ra tường ký” ta đang đọc . Ta thấy truyện khá hay . Khúc đầu truyện chưa hấp dẫn nhưng càng về sau càng hay . Ta sẽ edit tiếp bộ này cho cả nhà cùng xem

Ta cũng xem trong đống hàng tồn kho có truyện nào hay sẽ giới thiệu cho cả nhà hen. Ta đóng cửa đến cuối tuần. Sory các nàng nhiều nhiều

Đông gia tiểu thiếp


Tác giả: Trần Tiểu Nha

Convert: daisy_chrys

Văn án

Buổi tối bất quá như thường lui tới giống nhau xem tiểu thuyết, ngoạn võng du,
Còn tại võng du lý thiên hôn địa ám đánh một ván đàn cái đã đi xuống tuyến ngủ,
Lại bình thường bất quá, như vậy cũng sẽ xuyên qua?

Theo hiện đại xuyên thủng cổ đại, hơn nữa nhất xuyên qua đến chính là đông phủ một cái không thể sủng tiểu thiếp.

Thiếp? Chi thứ hai? … Trời ạ, ta xuyên qua lại đây đã muốn kết hôn cho dù , vẫn là cái chi thứ hai? Cũng chính là cái thiếp? Hơn nữa trượng phu còn ba vợ bốn nàng hầu !

Tức đến chi, tắc an chi, ta bất quá tưởng nhiều tồn chút tiền, ở trong phủ im lặng cuộc sống, nếu không tể liền cách phủ im lặng an cư lạc nghiệp.

Nhưng cuộc sống liền là như thế này, kế hoạch cản không nổi biến hóa.
… …

Chịu quá thương, ngươi hay không còn tin tưởng yêu? Lúc này đây, ta lựa chọn tin tưởng.

*Truyện này nội dung không phù hợp với ta vì không phải thể loại ta thích – > không edit

*Tóm tắt tí: Nữ chủ chính là tiểu thiếp của Đông phủ sau đó xảy ra vài biến cố -> yêu nam chủ là vương gia. Kết thúc HE. 

*Ta không thích thể loại đã là vợ người này nhưng lại yêu người khác -> bỏ chồng theo người yêu dù truyện có hay đến đâu ta cũng không thích

Đồ ăn bánh bao đả cẩu – Chương 2


Chương 2: Sửu nam cùng mỹ nam

Edit: miu

Nguồn: http://meongoc512.wordpress.com/2011/04/24/thai-bao-t%E1%BB%AD-ch%C6%B0%C6%A1ng-2/

Đi? Đi nơi nào cơ? Đây là phản ứng đầu tiên của Thái Bao.

Sau lại suy nghĩ lại một chút, mới nắm chặt cánh cửa để không bị lôi đi rồi mới đối diện với Dương Cát Lợi nói: “Việc tuyển bang chủ mới đâu có liên quan gì tới ta đâu? Bây giờ đã khuya rồi, ta buồn ngủ rồi.” Nàng còn chưa bao giờ thấy qua bang chủ lớn lên là bộ dáng như nào nữa, nên một chút cảm tình cũng không có, vì sao hắn mất rồi lại muốn nàng phải chậm trễ giấc ngủ? Huống chi, vấn đề tuyển bang chủ mới nàng, mà nàng lại thuộc dạng vô danh vô phân,(miu: không danh không phận) a, không đúng, là dân đen vô phẩm vô cấp (miu: không có phẩm chất với cấp bậc) không có quan hệ được bang chủ. Nhưng Dương Cát Lợi này thì khác, cha của hắn không phải là cửu đại trưởng lão sao, ngay phía dưới bang chủ, đây không phải là một quan lớn sao? Chẳng phải là rất có hy vọng để làm bang chủ? Hắn không ở phía sau cha hắn ra oai hò hét, chạy đến nơi này tìm nàng làm chi?

Tiếp tục đọc

Thượng Thượng Thiêm – Chương 4


 Chương 4

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit: http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-4/

“Ngươi thật đúng là có tiền đồ a, lúc này thật đúng làm cho cả nhà chúng ta đẹp mặt a…”

Gió lạnh vù vù theo cửa phòng mở rộng thổi vào, thổi trúng cái đèn lồng lắc lư lắc lư trên xà ngang, chiếu sáng gương mặt Đại nương thoắt đen thoắt trắng.

Ta bị phạt quỳ bên trong từ đường.

Nhị nương ở một bên hát đệm: “Các tỷ tỷ của ngươi đúng là bị ngươi hại thảm. Vạn nhất tiểu vương gia nghĩ đến các tiểu thư nhà ta đều mất mặt xấu hổ như thế thì biết làm sao bây giờ?”

Tam nương đem ánh mắt tràn ngập thương hại nhìn ta: “Ma Y, hai cái bình phong kia là cha ngươi tốn ba nghìn lạng bạc mua được, hắn hiện tại đau lòng đến giò thủ nấu đông* cũng ăn không nổi…” (nguyên văn: Sườn đông giò thủ – mình tra mãi không ra món này là món gì nên ghi đại khái :”>)

“Trong lúc Tiểu vương gia ở đây, cấm ngươi không được ra ngoài nửa bước, có nghe thấy không? Còn như dám làm tiếp cái gì đó sai lầm, ta liền, liền…” Đại nương vò đầu nghĩ nửa ngày, rốt cục ánh mắt sáng lên, “Đem ngươi đi hứa hôn với Trương đồ tể!”

Ta run lên, đại nương quả nhiên độc địa a!

Tam nương di một tiếng, “Trương đồ tể đối với Ma Y có ý sao?”

Đại nương hừ lạnh nói: “Chúng ta muốn, hắn dám không cưới sao?”

“Ôi chao nha, nếu thực sự là hắn cũng tốt nha, về sau phủ chúng ta mua thịt sẽ hưởng lợi ích nha”

Nhị nương xì cười: “Người nào vật nấy nha, ta nhìn Ma Y với Trương đồ tể kia rất xứng đôi…”

Mấy nương vừa vô tư thảo luận vừa dời chân bước đi xa, nghe được tiếng vang răng rắc, cửa phòng bị khóa chặt bên ngoài.

Ta quỳ trên mặt đất, cũng chẳng thèm sốt ruột dù sao bọn họ cũng chỉ là nói nói, tại mấy tỷ tỷ đều chưa gả đi thì trăm triệu lần không tới phiên ta. Bọn họ trước mắt tất cả tinh lực đều đặt vào việc săn tìm đức lang quân như ý cho các nàng, tâm trí nào đi xử lý việc hôn nhân đại sự của ta?

Bởi vậy, đợi đến tiếng bước chân rời xa rồi, ta liền kéo kéo cái chân tê mỏi đứng lên đi đến sau lưng bàn thờ, quen thuộc rút một tấm ván gỗ, nơi đó là chuồng chó. Từ nhỏ đến lớn, ta bị phạt quỳ từ đường không ít mỗi một lần đều theo chuồng chó lén đi về phòng của mình, tới ngày hôm sau trở lại từ đường chưa bao giờ bị lộ.
Nguyên nhân bởi hai điểm —— bọn họ lười, ai dại gì nửa đêm gió lạnh rời giường ấm đến đây tra xét? Hơn nữa ta tồn tại có như không, đối với ta họ không muốn tốn công.

Vì thế ta lúc này thực yên tâm quyết định theo chuồng chó trở lại căn phòng, tuy rằng kém các tỷ tỷ rất nhiều nhưng tốt xấu cũng là tiểu khuê phòng ấm áp thơm tho, của ta để đánh giấc ngủ ngon.

Đầu tiên là cái đầu, theo sát đến hai cánh tay, bất thình lình kẹt, chỉ nghe rắc một tiếng.

Trong lòng trầm xuống —— Tiêu rồi.

Cố tiến về phía trước, lách không ra nổi.

Lùi về sau, cũng bất di bất dịch.

Ta ta ta ta… Ta cứ như thế mà kẹt cứng trong ngách.

Tiện đà liền vô cùng bi ai nhớ lại —— lần gần nhất chui chuồng chó, đã qua đi một năm, mà một năm đó, thân hình nữ tính không ngừng nở rộ gấp đôi.

Thần linh a, ta biết sai lầm rồi! Ta không nên đối với liệt tổ liệt tông bất kính, bỏ qua bọn họ để đi ngủ người tạm tha ta đi, vô luận như thế nào đầu tiên để ta rút lui được rồi sẽ nói sau a a a a…

Đang hết sức phiền não, phía trước bỗng nhiên ngời sáng, tầm mắt nhanh chóng bị màu trắng chiếm cứ, ta mở hé mắt theo ánh sáng mỏng manh của ngọn đèn cẩn thận phân biệt, a, nguyên lai là một tấm vải trắng —— bạch sắc làm nền hoa văn thêu chỉ bạc , tấm vải thêu này, đẹp đẹp là, Nhị tỷ có dùng cả đời luyện chưa chắc đã được.

Hoa văn chậm rãi hạ, ta đang buồn bực tự hỏi sao tấm vải này lại xuất hiện ở đây, chợt nghe một tiếng cười khẽ, nhất thời tỉnh ngộ —— không phải tự dưng tấm vải rơi, rõ ràng là một người đang từ từ ngồi xuống. Xuất hiện trong tầm mắt, đầu tiên áo bào trắng mềm nhẹ phát chói, tiếp đến là một vòng áo lông chồn trắng như tuyết, quý khí đập thẳng vào mặt; tiếp nữa, ôi chao tam tỷ có nhịn đói ba năm cũng không luyện thành cằm thanh tú đến vậy; tiếp nữa nữa, khóe môi mỏng hơi cong, hình cung đẹp đẽ nhưng ẩn hiện một chút gian hiểm; cuối cùng, là ánh mắt.
Ta giật mình, cảm giác quen thuộc lần thứ hai lộn trở lại, phảng phất như lúc tại phòng khách mới gặp một cái chớp mắt. Đánh chết ta cũng sẽ không quên đôi mắt này!

“Nàng tốt chứ?” Ngôn Thù nhìn ta, cười tủm tỉm mà hỏi như thế.

Ta hiện tại là cái dạng này mà tốt sao?

“Xem ra ngũ tiểu thư thật sự yêu đất, mỗi lần gặp mặt nàng đều thân thiết với đất a.”

Ta, này, không phải bị bất đắc dĩ sao? Ai muốn ưa thích đất cứng rắn, lạnh băng lại tràn đầy bụi bùn chứ ? Còn có, tại sa0 quý nhân lại đột nhiên xuất hiện ở nơi hoang vắng, hiếm người qua vào thời điểm này?

Ngôn Thù nhìn ta, mắt chớp chớp: “Phải giúp không?”

Chỉ thấy hai cánh tay thon thon mượt mà liền hiện ra trước mắt, ta bỗng nhiên cảm động, mặc kệ nói như thế nào, tiểu vương gia này cũng không tệ lắm. Vì thế giơ tay cho hắn, hắn nhẹ nhàng lôi kéo, ta đau tê răng há miệng, hắn lôi kéo thật mạnh, ta nửa thân bó cứng, thiếu chút nữa thở không nổi, buột miệng mắng to: “Ngươi nhẹ tay chút chút được không, không biết là ta, ta, ta…” Ta, ta nửa ngày, chung quy cũng xấu hổ không dám nói tiếp. Ai kêu ta bị kẹt kiểu này, thật là muốn mất mạng.

Lúc trước tam nương thật cao hứng nói: “Tuy rằng Ma Y nhà ta khuôn mặt hỏng rồi, nhưng dáng người vẫn rất tốt, xem ngực này, xem mông này, tương lai nhất định sinh tốt…”. Hiện tại ta cuối cùng nhận thấy hành vi giảm béo của tam tỷ thật tốt, chẳng nói xa xôi, cho dù là chui chuồng chó, người gầy có thật nhiều điểm lợi!

Ngôn Thù trong mắt tràn đầy ý cười, dịu dàng nói: “Đừng nóng vội, từ từ sẽ được, đầu tiên hít một hơi, sau đó nhịn thở, ta đếm một, hai, ba ——” âm thanh chưa dừng, cả người nhẹ bỗng, cái khe hẹp muốn ngạt thở bỗng nhiên như rộng ra, mà ta nương theo lực kéo bay thẳng ra ngoài, lập tức đẩy Ngôn Thù ngã ngửa.

Hiện tại… tình huống gì đây?

Ta ngơ ngác nhìn thấy dưới thân mình, tinh quang đan xen cùng ánh đèn mờ nhạt, hắt lên hàng lông mi dài cùng khóe môi thanh tú của hắn, ánh mắt hắn lại hơi gợi lên màu hổ phách, tựa như tất cả vì sao trên bầu trời đều bị hấp thu. Mà hắn thân hình mềm mại lạ lùng, nằm sấp thế này, như nằm trên đệm gấm, bóng loáng lại hơi lạnh lẽo.

Ôi chao? tiểu vương gia này, lớn lên thật đúng là…

Mẹ ôi!

Ngay lúc đó, một bó ngọn đèn bắn lại đây, thanh âm nào đó mang theo vài phần chần chờ đột ngột vang lên: “Tiểu vương gia, người không sao chứ?”

Ta quay đầu vừa thấy, a ôi, thấy thị vệ như tượng rối đứng một vòng cách đây ba trượng, biểu tình quái dị vô cùng, mấy người này xuất hiện lúc nào ? sao đến một nửa thanh âm đều không có?

Ngôn Thù ung dung thở dài, thanh âm không cao không thấp, nhưng đủ để cho tất cả mọi người nghe rành mạch.

Hắn nói: “Đã nói với nàng rồi, Ngũ tiểu thư, đừng gấp gáp như vậy.”(Anh zai này gian như dế =)) – potay)

 

Thề sống chết phải gả thái thượng hoàng – Chương 4


Chương 4: Hoàng đế rất đẹp trai (2)

Edit: LuckyAngel

Đồng Tiểu Nhạc  đỏ mặt.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn nhìn thấy soái ca không phải là ít, nhưng phần lớn đều là  trên tivi  nha, khoảng cách gần như vậy  tiếp xúc thật sự rất ít. Hơn nữa soái ca này còn ôn nhu  đối với mình cười, huống chi —— hắn lại là hoàng đế.

“Nhu nhi, cánh tay còn đau phải không? , đem uống thuốc này đi” hoàng đế soái ca bưng thuốc đưa đến trước mặt Đồng Tiểu Nhạc, cẩn thận thổi thổi, cầm chén thuốc cẩn thận đưa đến bên miệng Đồng Tiểu Nhạc

Éc. . . . . . Tuy rằng ngươi thực ôn nhu, nhưng là ta không gọi “Nhu nhi” . . . . . . Đồng Tiểu Nhạc yên lặng phản kháng nói.

Bất quá, hoàng đế  ánh mắt càng ngày càng ôn nhu, Đồng Tiểu Nhạc nho nhỏ  oán thầm lập tức biến mất. Nhu nhi liền Nhu nhi đi, xuyên qua sau người đổi tên cũng có thiệt nhiều chứ sao.

Hoàng đế dùng ánh mắt ôn nhu gây chết người làm cho Đồng Tiểu Nhạc u mê đem chén thuốc đau khổ (ở đây là thuốc rất đắng á. Chị này mê zai gúm)uống hết .

Cầm cái chén không, trong ánh mắt hoàng đế hiện lên một tia vui sướng: “Nhu nhi. . . . . .” giọng nói của hắn nhẹ nhàng ấm áp.

Đồng Tiểu Nhạc đột nhiên bừng tỉnh nhớ đến đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của hoàng đế cùng hoàng hậu, mặt lập tức đỏ bừng.

Hắn. . . . . . Ánh mắt của hắn cùng giọng nói như vậy. . . . . . Muốn làm gì. . . . . .

Đầu Đồng Tiểu Nhạc  càng ngày càng cúi xuống, thật xấu hổ kinh khủng.

Này xổ số thật quá mức tuyệt vời, xuyên qua thì xuyên qua, làm hoàng hậu coi như là hoàng hậu đi, như thế nào còn trực tiếp xuyên qua đúng đêm động phòng hoa chúc  của hoàng đế và hoàng hậu.

Có phải hay không muốn lập tức cái kia gì nha. . . . .(cái kia là cái gì chi rí =.=)

Ai nha thật là rối rắm a hảo rối rắm, ngươi ta căn bản còn chưa chuẩn bị tâm lý tốt a!

Mặc dù đối với  tiểu thuyết xuyên việt YY cũng không phải là chuyện hiếm, chính mình ảo tưởng  một ngày nào đó mình cũng có thể ở cổ đại bắt được tâm của một mỹ nam, nhưng ảo tưởng cùng sự thật hoàn toàn khác xa nhau nha, vừa đến liền vào động phòng, ngay cả luyến ái cũng không có, cảm tình cũng không bồi dưỡng. . . . . . Ai ai nha, thật là tà ác! Che mặt. . . . . .( Ax ax chị ui chị tỉnh mộng giùm em i. Chị cứ nằm mơ mãi…)

Hoàng đế soái ca giơ tay lên, cầm lấy cánh tay đau đớn của Đồng Tiểu Nhạc nhẹ nhàng xoa: “Còn đau không?”

Đau. . . . . . bị ôn nhu như vậy càng đau. . . . . .

Nhưng không đợi Đồng Tiểu Nhạc trả lời, hoàng đế soái ca tay đột nhiên dời đến trên mặt Đồng Tiểu Nhạc.

“Nhu nhi.” thanh âm của hắn thực rất ôn nhu.

Hắn muốn làm gì? Đồng Tiểu Nhạc đầu óc ngẩn ra một chút xuống.

Ngay trong nháy mắt, mặt hoàng đế soái ca đột nhiên tới gần, mang theo hơi thở ấm áp của hắn.