Xin chào, kiểm sát viên


Dịch+edit: Hai chị em nhà }v{it

Số chương: 59+1 phiên ngoại

Nguồn edit: 

http://m2sisters.wordpress.com/xin-chao-ki%E1%BB%83m-sat-vien/

Văn án

Trước mặt tội phạm, anh là một kiểm sát thiết diện vô tư.

Trước mặt sinh viên, anh là một giáo sư hướng dẫn tận tình.

Thế nhưng, trước mặt cô anh lại gỡ xuống lớp mặt nạ của một tên đàn ông nham hiểm.

Mặt dù cô có trí tuệ và bản lĩnh hơn người. vậy mà cứ như cũ bị anh ăn sạch sẽ, mơ mơ hồ hồ trở thành bà Tô.

Chỉ là tình địch cô có rất nhiều: người thân trong gia đình, cô bạn gái cũ với học vị trên tiến sĩ, làm cho cuộc sống của cô rất ồn ào, náo loạn.

Vậy mà tên đàn ông kia lại làm như không liên quan tới mình, chỉ biết cười cười: “em phí sức gây chuyện như vậy làm gì, chi bằng cùng anh sinh em bé đi!”

Nữ chính mưu gian, quỷ quyệt PK cùng nam chính gian xảo, biến thái. Cuộc chiến tình yêu lâu dài được bắt đầu, cuối cùng ai sẽ là người chiến thắng?

[Trích đọan]

Tô Dịch Văn cười gian xảo, tròng kính lấp lóa:

“Tôi làm sao nhớ được, em từng nói không thích đàn ông chứ?”

Đào Nhạc im lặng vài giây, đột nhiên nắm lấy cổ áo anh:

“Vậy là anh không biết, dạo này bà đây đặc biệt thích đọc đạo đức kinh, đã biết bác ái là gì rồi đó!”

Trọng điểm truyện: Phúc hắc(~biến thái), tài giỏi, quá chính trực, ngụy cán bộ cao cấp, ngụy chủng điền, vân vân…

Thể loại: Đô thị tình duyên, oan gia yêu thích nhau, giọng văn ngọt ngào, ấm áp nhưng cũng không thiếu sấm chớp, máu chó, xin các bạn nữ nhớ quan sát kĩ thời tiết mà mang theo cột thu lôi để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn!

*Ta rất ít đọc truyện hiện đại nhưng bộ này ta đọc ta cảm thấy thực sự rất hay nên post lên giới thiệu với mọi người

Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 18


Chương 18: Tấn Vương Phi

Convert:  bachanh

A! Sau khi đơ người chính là một tiếng hét thảm thiết, thái tử phi Bạch Ngọc Bình nhìn một bên mắt của Lãnh Huyền Nguyệt bầm tím, nhịn không được kêu lớn lên, sau đó chỉ vào Nhạc Du Du: “Ngươi, ngươi dám đánh thái tử? Mau bắt ả lại cho ta.”

Mọi người đều thay Nhạc Du Du lau mồ hôi, nhất là Tiểu Hỉ, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

“Bọn ngươi dám?” Nhạc Du Du cũng chẳng thèm điếm xỉa, quát lớn với bọn thái giám, “Ả là thái tử phi, còn ta là Tấn Vương Phi, ai dám bắt?”

Vẻ mặt Lãnh Hạo Nguyệt lại âm trầm, vẻ thanh khiết trong con ngươi đã biết mất tăm, chỉ còn lại sự tàn nhẫn, bàn tay dấu trong tay áo đã siết lại thành nấm đấm.

Bất quá, thái độ của Lãnh Huyền Nguyệt lại khác thường, không hề tức giận, mà lại hứng thú đánh giá Nhạc Du Du giống như một con sư tử nhỏ đang phẫn nộ, không thể phủ nhận, nữ nhân này khiến hắn cảm thấy hứng thú, thật lâu sau, hắn khoát tay với bọn thái giám: “Tất cả lui xuống đi.”

Bạch Ngọc Bình nhăn mặt, tuy rằng bất mãn, nhưng không dám lên tiếng.

“Tốt lắm, ngươi là người đàn bà đầu tiên dám đánh bổn cung.” Lãnh Huyền Nguyệt nắm lấy cánh tay của Nhạc Du Du, kỳ thực hắn cũng có chút buồn bực, tuy rằng võ công của hắn chưa phải đệ nhất, nhưng cũng chẳng kém là bao, thế nhưng lại bị một nữ nhân không chút nội lực đánh, không buồn bực mới là lạ.

Lãnh Hạo Nguyệt hơi chau mày lại, bắt đầu đề phòng, chỉ cần thái tử dám gây bất lợi với Nhạc Du Du, hắn nhất định sẽ phế hắn.

“Mẹ nó.” Nhạc Du Du dùng sức thoát khỏi ma trảo của thái tử, khinh bỉ nhìn hắn một cái: “Bộ làm thái tử là rất ngon sao? Thái tử thì có thể tùy tiện khi dễ người khác à? Ta xem ngươi mới là thắng ngu đó.” Nói xong còn hừ lạnh một tiếng, “Sau này nếu ngươi dám khi dễ Hạo nhi của ta lần nữa thì ta nhìn thấy ngươi một lần sẽ đánh một lần.”

Con tim của Lãnh Hạo Nguyệt hơi rung động, bởi vì cái câu “Hạo nhi của ta” của nàng.

Lãnh Huyền Nguyệt lại nhướng mày, sát khí chợt hiện ra trong mắt, tiến tới một bước: “Ngươi không sợ ta giết ngươi?” Con mắt bị người ta đánh bầm tím, khiến tính tình của hắn trở nên thô bạo.

“Ngươi giết đi, có ngon thì giết đi.” Nhạc Du Du tuy sợ hãi trong lòng, nhưng tuyệt đối không biểu hiện ra bên ngoài, “Ta cũng không tin hoàng cung này lại là nơi không nói lý lẽ, ngươi thân là thái tử, khi dễ đệ đệ thì thôi, lại còn trêu ghẹo em dâu, trêu ghẹo không được thì muốn giết người diệt miệng?” Nói xong, lại ngồi bẹp xuống đất, khóc rống lên: “Không có thiên lý mà, giết người, thái tử muốn giết người, thái tử muốn giết nữ nhân kìa…”(Chòi ơi, mất mặt nữ nhân quá, nét oai hùng ở trên còn đâu… mợ thật có tố chất ăn vạ)

Trên đỉnh đầu của mọi người đều có một đám quạ đen bay qua.

Khóe miệng Lãnh Hạo Nguyệt xuất hiện một nụ cười khó phát hiện, nữ nhân này, đúng là càng ngày càng khiến cho người khác cảm thấy hứng thú