Hoàng tử điện hạ đích ngạo phi – Chương 5


Chương 5: Di chứng

Editor: Ying

Ba mươi ngày trôi qua nhanh, nàng càng ngày càng cảm thấy sâu trong nội tâm có loại bất an khủng hoảng. Cũng không phải là do huynh muội kia đối với nàng thái độ ác liệt, chăm sóc không chu toàn, ngược lại, những ngày vưa qua họ dốc lòng chăm sốc, nàng rõ ràng cảm thấy thân thể từng bước có tiến triển khỏe hơn.

Tiếp tục đọc

Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 19


Chương 19: 

Edit:  bachanh

Nhạc Du Du khóc lóc om sòm khiến cho Lãnh Huyền Nguyệt có phần không biết làm sao. Ở đây toàn là tâm phúc của hắn, thế nhưng lát nữa thật sự có người khác tới, vậy thì không dễ giải quyết, vả lại nàng dù sao cũng là vương phi của một tên ngốc, xem ra cũng chẳng có giáo dưỡng gì, phỏng chừng cũng chẳng thông minh gì, nhưng dù sao hắn cũng là thái tử, còn có thái tử phi bên cạnh, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng qua, việc này hắn nhớ kỹ, ánh mắt của hắn lúc này chỉ hận không thể nuốt sống Nhạc Du Du.

“Thái tử ca ca…” Lãnh Hạo Nguyệt đi tới, chắn trước Nhạc Du Du, tuy rằng thân thể run rẩy, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, “Chuyện không liên quan đến tỷ tỷ, đều là lỗi của Hạo nhi…”

“Hạo nhi.” Nhạc Du Du gọi một tiếng, trong lòng ấm áp, Hạo nhi của nàng đang bảo vệ nàng.

Lãnh Huyền Nguyệt nhướng máy, hung ác trừng mắt Nhạc Du Du đang khóc lóc nỉ non dưới đất, sau đó vung tay áo bỏ đi.

Bạch Ngọc Bình u oán liếc nhìn bóng lưng của Lãnh Huyền Nguyệt, xoay người đá Lãnh Hạo Nguyệt sang một bên, tới cạnh Nhạc Du Du ngồi xổm xuống, cánh tay vỗ vỗ bả vai của nàng: “Còn không yên lặng?”

Sau đó ghé sát tai nàng, thấp giọng: “Nếu thật sự nháo tới Chỗ của Hoàng Thượng, chỉ sợ Tấn Vương Phi tự mình rước họa, câu dẫn thái tử không thành…” Nói xong, liền lườm mắt nhìn Lãnh Hạo Nguyệt đang run rẩy, mỉa mai cười.

Nhạc Du Du không phải ả ngốc, nàng đương nhiên hiểu rõ ý của Bạch Ngọc Bình, bọn họ nếu thực sự muốn đổi trắng thay đen, chỉ sợ mình hết đường chối cãi. Không nói Lãnh Hạo Nguyệt là một tên ngốc, cho dù hắn không ngốc, chuyện như thế này vĩnh viễn không thể nói rõ được [1], phỏng chừng tới lúc đó người chịu thiệt thòi chính là mình, huống chi, nàng hiện tại còn chưa biết phụ hoàng của Hạo nhi là hôn quân hay minh quân, phân lượng của Hạo nhi trong lòng hắn bao lớn…

[1] Bạch Anh nghĩ là liên can tới hoàng tộc, nên dù có làm rõ thì cũng không công khai, mợ Du vẫn chịu thiệt.

Sau một hồi đắn đo, Nhạc Du Du quyết định thuận theo chiều gió, thế nhưng, thừa dịp người khác không chú ý, nàng nắm lấy tay áo rộng thùng thình của Bạch Ngọc Bình, chùi nước mắt cùng nước mũi lên đó, sau đó âm thầm buông tay ra, cúi đầu cười trộm: “Tạ ơn thái tử phi giáo huấn, Du Du nhất định sẽ khắc sâu trong lòng…”

Bạch Ngọc Bình hừ lạnh một tiếng, sau đó mới đứng dậy, chậm rãi đuổi theo Lãnh Huyền Nguyệt.

Nhạc Du Du hướng về phía bọn họ rời đi làm mặt quỷ, ánh mắt vừa rồi của Bạch Ngọc Bình khiến nàng cảm thấy không thoải mái, tuy nhiên, nữ nhân này cũng quá xoàng rồi, thấy lão công của mình đùa bỡn nữ nhân khác chẳng những không tức giận, lại còn đi chùi đít giùm nữa? Không biết nên nói nàng hào phóng, hay là ngốc tử đây.

Tiểu động tác của Nhạc Du Du tuy rằng qua mắt được mọi người, nhưng không thoát được ánh mắt của Lãnh Hạo Nguyệt, đưa mắt nhìn một bãi trong suốt mà dinh dính dưới tay áo Bạch Ngọc Bình, nhịn không được cúi đầu hiểu ý cười.

“Hạo nhi.” Nhạc Du Du vội vàng đứng dậy, sau đó ôm Lãnh Hạo Nguyệt vòng lòng, “Đừng sợ a, chẳng có việc gì cả.”

“…” Lãnh Hạo Nguyệt chỉ mím môi không nói chuyện.

“Sao vậy? Đừng dọa tỷ tỷ a…” Nhạc Du Du nhìn bộ dáng ủy khuất của Lãnh Hạo Nguyệt, trong lòng nhũn ra, không biết tiểu tử này mấy năm nay sống như thế nào? Khẳng định thường xuyên bị khi dễ đây…

“Tỷ tỷ, Hạo Nhi không bảo hộ được tỷ tỷ…” Lãnh Hạo Nguyệt bỗng nhiên cúi đầu, giống như hài tử làm sai việc, “Hạo nhi thật vô dụng…” Nói xong, liền lấy tay gõ đầu mình.

“Ai nói?” Nhạc Du Du hoảng sợ, vội vàng níu tay hắn lại, “Hạo nhi giỏi nhất, vừa rồi chẳng phải nhờ Hạo nhi thái tử mới không dám làm gì tỷ tỷ sao? Hơn nữa, Hạo nhi bây giờ còn nhỏ, sau này trưởng thành, thì chẳng ai dám khi dễ nữa…” Tên ngốc này vì chuyện này mà mất hứng a? Làm hại nàng còn tưởng hắn bị dọa sợ, bất quá, trong lòng cũng thấy mừng. Tiểu tử này là người thật lòng quan tâm nàng nhất sau khi nàng trở tới cổ đại

Sao lại lên nhầm giường


Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Số chương: 70

Edit: Mộng Xuân

Nguồn edit: http://mongxuan.wordpress.com/

Văn Án

Nữ chính – thật sự là một người ngốc

Nam chính – cực kì ghét người ngốc

Vào một đêm không trăng gió lớn, nam chính bị trúng xuân dược, cùng nữ chính xxx. Vì thế nam chủ đáng thương cùng nữ chính hung ác thành thân.

Diễn viên chính: Nại Gia Bảo – Hà Văn Chích.

Ta tiếp nhận bộ này từ nhà Mộng Xuân -> đã xin phép 

*Bộ này ta hợp tác với nhà Sella và nhà Mio chan

—–

  Mục lục

Chương 1

 Chương 2  Chương 3

Chương 4.1   Chương 4.2

Chương 5.1  Chương 5.2

Chương 6.1  Chương 6.2

Chương 7.1  Chương 7.2

Chương 8

Chương 9.1   Chương 9.2

Chương 10.1   Chương 10.2

Chương 11.1   Chương 11.2

Chương 12.1   Chương 12.2

Chương 13.1   Chương 13.2

Chương 14.1   Chương 14.2

Chương 15.1   Chương 15.2

Thượng Thượng Thiêm – Chương 11


Chương 11

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit: http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-11/

Với danh nghĩa cần nghỉ ngơi dưỡng sức cho đại hôn sắp đến ta bị đem giam lỏng tại lầu các. Ta làm ầm ĩ muốn gặp Ngôn Thù thì lại bị lý do “Trước lúc thành thân không được gặp mặt” bác bỏ; ta nuôi ý đồ chạy trốn nhưng vừa nhảy qua cửa sổ đã bị một đám thị vệ bay vù vù từ lùm cây bên cạnh ngăn cản, về sau ta mới biết đó là do Ngôn Thù phái đến với mỹ danh “bảo hộ” ta.

Nhất cử nhất động đều có người giám thị, phiền não buồn khổ lại không có người giãi bày. Nhân sinh bi thảm, cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi.

Đến một ngày, ta cố gom góp đủ dũng khí đi cầu kiến cha, hỏi xin người ba nghìn lượng bạc, người thần sắc phức tạp nhìn ta nửa ngày mới mở miệng: “Tiểu vương gia đã nói với ta chắc chắn con sẽ tìm đến ta đòi tiền, người ra lệnh cho ta tuyệt đối không thể đưa con. Con gái của ta, rút cục có chuyện gì xảy ra? Con cần tiền làm gì? Vì sao Tiểu vương gia lại biết con sẽ tới đòi tiền?”

Ta không nói gì.

Ta còn có thể nói gì? Mỗi một bước đều đã bị người khác đoán trước và khống chế, ta có thể làm gì, nói gì đây?

Hơn nữa cuối cùng cha buông thêm một câu: “Tiểu vương gia đã đáp ứng việc điều cha trở lại kinh thành, thánh chỉ mấy hôm nữa xuống đây. Đến lúc đó cha sẽ đi kinh thành tiền nhiệm, vừa lúc đồng hành đưa con về kinh thành thành hôn.”Khi cha nói những lời đó vẻ mặt cực kì thành kính, ta yên lặng nhìn người nửa ngày, cuối cùng xoay người trở về phòng.

Ngày cứ như vậy một ngày một ngày trôi, theo đúng như lời cha nói mấy ngày sau thánh chỉ tới, điều cha về kinh. Hôn sự của ta cũng đã định, đó là ngày mùng hai tháng hai. Không biết có phải trùng hợp hay không, đó cũng là ngày sinh nhật mười sáu tuổi của ta.

Ngày chúng ta chậm rãi tiến kinh, bách tính Hàng Châu theo lệ thường sắp hàng đôi đưa tiễn, tất cả đều nước mắt như mưa mà thắp hương bái Phật trong miệng lầm rầm: “Bồ Tát thật sự hiển linh” , cha nhìn thực cảm động, vì thế cả nhà ta cũng đều thực cảm động.

Ta lạ nước lạ cái phát sốt nhẹ, đến tận ngày bái đường đầu óc vẫn còn mờ mịt cộng thêm mũ phượng nặng muốn chết áp vào, người choáng váng. Các Hỉ nương (người chăm sóc cô dâu) dìu thẳng ta vào phòng cưới, ta ngồi bất động trong căn phòng đỏ rực đôi mắt ngong ngóng nhìn vào chiếc bàn trống rỗng. Gạt người! Không phải tục lệ ngày cưới sẽ đặt một ít hoa quả, long nhãn hay đậu phộng để cầu may mắn (tiện thể có ít điểm tâm) hay sao? Đến lượt ta cái gì cũng không có thế này?

Chắc chắn lại là “ý tốt” của Ngôn Thù, bỏ qua tục lệ này không để ta ăn.

Bụng đói dạ dày xót, quần áo nặng nề, ta dựa vào bên giường lơ mơ ngủ. Mang máng lại nghe tiếng thị nữ hành lễ, cửa phòng mở, cửa phòng lại đóng, một người khoan thai bước đến trước mặt vươn tay định đụng ta, ta tỉnh giấc.

Người kia quả nhiên chính là Ngôn Thù.

Chỉ thấy hắn cũng mặc toàn màu đỏ, càng làm khuôn mặt như quan ngọc thêm diễm lệ vô song, cười đến sáng lạn, ta cảm nhận được nguy hiểm, không ngừng lui về sau. Nhưng hắn lại cực kỳ vô sỉ theo sát, dùng một loại thanh âm ngọt ngào phát ớn kêu: “Nương tử —— “

Ta nhất thời nổi da gà rầm rầm, vội vàng lấy tay đẩy hắn: “Ngươi đừng tới đây a!”

“Nương tử, đừng sợ, tối nay là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta…”

Ai chẳng biết là đêm động phòng hoa chúc, nhưng chú rể là một Xà Yêu, ai có thể vui sướng cho được? – “Đừng đụng ta a!” Ta liều mạng đâm bổ về phía sau giường, ngay lập tức phát hiện mình tự chui vào rọ, lưng lùi đến sát vách tường không thể lui hơn nữa, mà hắn, quả nhiên không buông tha một tia cơ hội, đi theo lên giường, giang hai tay cánh tay như rắn quấn quanh.

Ta sợ tới mức tim đập rộn, vội vàng rút trong ngực ra chuỗi hạt châu – lúc trước lấy trộm của Đại nương, nghe nói là xin lộc từ Bồ Tát có khả năng trấn yêu trừ tà – nhắm chặt mắt, hướng vách tường run run kêu: “Yêu, yêu vật lui tán, bồ, Bồ Tát hiển linh!”

Trên tay bỗng nhiên nhẹ bỗng, quay đầu lại nhìn, chuỗi phật châu đã nằm trong tay Ngôn Thù, hắn khinh miệt nhìn chuỗi phật châu, sau đó tiện tay ném về sau, xoảng, phật châu rơi xuống đất, dây đứt – hạt châu văng tung tóe.

Trái tim ta cũng theo đó vỡ nát.

“Mấy thứ này đối ta là vô ích, nương tử của ta…” Ngôn Thù giọng nói trầm xuống, đôi môi mềm ướt kề sát tai ta làm ta bỗng dưng không thể nhúc nhích, toàn thân cứng ngắc đồng thời các cảm giác lại hết sức rõ ràng cơ hồ cảm tưởng như thấy từng sợi lông tơ theo bờ môi hắn chạm đến mà dựng đứng lên, run sợ không ngừng.

“Xin, xin, xin ngươi…”

“Đừng sợ…”

“Không, không, không cần…”

“Ngoan…”

Ta cảm thấy thẹn khi chính mình “Trình diễn” màn đối đáp khuôn sáo cũ rích này, càng thẹn hơn với cái sự kiện “động phòng”, mũi chua xót, tại lúc tuyệt vọng hết sức, nhịn không được kêu to một tiếng: “Mẹ…”

Hắn đột nhiên dừng lại.

Ta nhắm mắt lại, qua một lúc lại thấy mũi bị túm, đành phải mở to mắt, chỉ thấy trong ánh nến đỏ rực Ngôn Thù vẫn mang khuôn mặt bất hảo như trước, khẽ mỉm cười, mang theo ý trêu cợt cũng mang theo sủng nịch.

“Ngốc ơi, đùa nàng chút.” Hắn véo véo mũi ta, sau đó xoay người xuống giường.

Áp lực cũng theo hắn rời đi bỗng dưng quanh ta thoải mái há miệng thở dốc, trong tai nghe hắn hỏi: “Đói không?”

Ta vội vàng gật đầu.

Hắn mở cửa phân phó gì đó gần như là ngay lập tức bên ngoài dâng lên một chiếc giỏ, xa xa ta đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức, tay chân mũi miệng đã sớm chuẩn bị! Ngôn Thù đóng cửa lại, đem ăn cái giỏ đặt trên bàn không đợi hắn gọi, ta đã khẩn trương chạy lại mở nắp ra rồi lại thất vọng một lúc —— vốn tưởng rằng nhất định có sơn trân hải vị hào môn thịnh yến, không ngờ chỉ vỏn vẹn một tô mì.

Dù sao cũng tốt, đã đói bụng thì cái gì cũng tốt, huống chi bát mì này nhìn cũng ngon lành, ta hùng hổ đao to búa lớn ngồi xuống, rút chiếc đũa sắp sửa ăn như hùm như báo, Ngôn Thù lại giơ tay ngăn cản: “Chờ một chút, nàng có biết đây là sợi mì gì không?”

Ta ngây người một chút, Mì này thì có gì đáng chú ý? Chẳng lẽ làm từ gan rồng tim phượng hay sao?

Hắn nhìn ta đầy mong chờ, trề môi, mang máng thở dài, sau đó nhấn từng chữ: “Đây là mì trường thọ.”

Ta a một tiếng, lúc này mới nhớ tới hôm nay là sinh nhật. Hắn thế nào lại nhớ rõ làm ta không khỏi thấy ấm áp trong lòng.

“Nàng có biết mì trường thọ nên ăn như thế nào không?”

Ta lườm hắn: “Phi, đừng xem thường ta, ta nha, ta có thể cuộn sợi mì tròn tròn đều mà không bị đứt nha!” Để chứng minh lời nói của mình là thật ta lập tức làm mẫu, đem đũa khéo léo cuộn sợi mì đều đều lên, đương nhiên không đứt – ha ha.

“Ngươi xem! Cuốn không tồi, ta…” mới khoe xong hắn đã duỗi đầu qua, một miếng ăn hết luôn. Ta bất ngờ đành trơ mắt nhìn hắn một miếng ăn hết món ngon đầu tiên của chính mình, “Ngươi! Này! Làm sao ngươi dám ăn của ta? Đây là mì trường thọ của ta a a a a…”

Hắn nuốt xuống sợi mì, còn không quên lấy đầu lưỡi liếm liếm môi, nhìn ta cười tươi tắn: “Cũng là của ta.”

“Cái gì?”

“Mùng hai tháng hai cũng là sinh nhật ta.”

“Ôi chao? Rắn cũng có sinh nhật à?”

“Vạn vật đều có lúc đầu, dựa vào cái gì mà rắn không thể có sinh nhật?”

“Vậy ngươi bao nhiêu tuổi ? Nếu có thể biến ảo thành hình, nhất định hơn một ngàn nhỉ?” Ta thuận miệng nói theo, chiếc đũa trong tay vẫn không ngừng cuộn cuộn, tuy rằng miếng đầu tiên bị cướp nhưng tốt xấu gì phần còn lại toàn bộ sẽ là của ta, cho nên cũng không thèm để ý. Huống chi, bát mì này thật sự mềm dẻo thơm nức, ăn quá là ngon.

Ngôn Thù yên lặng nhìn ta trong chốc lát, mới chậm rãi đáp : “Mười sáu.”

“Phốc ——” Ta đang uống dở chén nước tráng miêng, nuốt không xuôi toàn bộ phun lên mặt hắn.

“A! Xin lỗi xin lỗi, ta không phải cố ý đâu…” Lúc này không kịp tìm cái khăn nào, kéo tay áo vội vàng lau lau mặt hắn, “Ai kêu ngươi lại trêu ta, ta không tin ngươi bằng tuổi ta đâu, chẳng lẽ tu hành cũng có cái gọi là thiên phú à? Cho tới bây giờ chỉ nghe nói tu luyện càng nhiều năm đạo hạnh càng cao thâm thôi…”

Hắn yên lặng ngồi, mặc kệ ta dùng ống tay áo vừa cứng queo vừa thêu đầy hoa lau mặt cho hắn, ánh mắt nhìn chăm chú thật sâu. Ta bị ánh mắt thâm trầm đó nhìn chằm chằm, hốt nhiên cảm thấy được mất tự nhiên, ngượng ngùng thu tay, cười ha ha: “A, mì sợi phải ăn nóng, để lạnh ăn mất ngon… Bất quá, vì ngươi chuẩn bị cho nên ta chia cho ngươi một nửa.”

Hắn thu hồi ánh mắt quỷ dị khó lường, chớp mi cười, “Tốt, chia cho ta một nửa.”

Kết quả là —— người khác động phòng hoa chúc kiểu gì ta không rõ.
Đêm động phòng hoa chúc của ta, ta lại cùng cái kẻ gọi là phu quân đầu đối đầu cùng nhau ăn mì trường thọ…

Thượng Thượng Thiêm – Chương 10


Chương 10

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit: http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-10/

“Ngươi nói xem! Ngươi dám dùng thủ đoạn hồ mị nào quyến rũ tiểu vương gia mắc câu ?”

Từ lúc vào phòng, Đại nương cứ lạch bạch dậm chân. Ta thấy hàng đống lớn hạt châu trang sức cài trên đầu và ở hài thêu dưới chân nàng lung lay chực rớt, cứ tiếp tục kiểu này nữa chắc chắn sẽ rơi xuống mất thôi.

Nhị nương đứng ở một bên trào phúng: “Còn có thể là cái gì? Không phải yêu thương ôm ấp nhớ nhung sao… Bất quá chỉ dựa vào diện mạo của nàng ta cũng có thể cám dỗ được, ha hả, xem ra thật sự nhìn người không thể dựa vào tướng mạo a.”

Tam nương vẫn băn khoăn, rốt cục nhịn không được nhỏ giọng nói: “Kỳ thật cũng không có gì không tốt a… Ma Y là con gái nhà ta có thể đem gả cho tiểu vương gia, việc hôn nhân này coi như đã định. Ít nhất cũng tốt hơn là gả nàng ta cho Trương đồ tể?” . Ôi, ta biết chỉ tam nương hiểu rõ ta nhất, nghe lời nói này mới ấm áp làm sao… Nhưng mà hiển nhiên những người khác đều không nghĩ như thế.

Từ sau khi Ngôn Thù ngang nhiên trước mặt mọi người tuyên bố muốn lấy ta làm vợ, thứ sử phủ liền nổ tung như cái nồi hơi, ta đã biết mình chẳng có kết quả hay ho gì. Quả nhiên không đợi tiệc tối kết thúc, mấy nương cùng tỷ tỷ liền lấy cớ sai nha hoàn bắt ta trở vào nội đường rồi chất vấn, công kích, châm chọc, nói móc kiêm quở trách giống hệt một cái hội nghị phê đấu .

Nhị tỷ hỏi: “Hắn vì sao thích ngươi?”

“Không biết.”

Tam tỷ hỏi: “Hắn rốt cuộc thích ngươi điểm nào?”

“Không biết.”

Tứ tỷ hỏi: “Hắn có phải là kẻ đần độn không?”

“… Không biết…”

Về phần Đại tỷ, nàng lại bị bệnh trở lại nên không tham gia lần thẩm tra này. Cuối cùng, lại là Tam nương đi ra giải vây: “Ta nói này, tiểu vương gia trước mặt mọi người đã đặt hôn ước, nói cách khác, Ma Y về sau có thể là Vương phi, chúng ta cứ bắt nàng quỳ như vậy sẽ không được đúng đắn cho lắm?”

Một câu nhắc mọi người nhớ, cho dù hiện tại ta đầu bù tóc rối, cho dù ta hiện tại vẫn hằng khiêm tốn như xưa, nhưng xưa đâu bằng nay – sau lưng, ta đã có một người quyền thế chỉ sau hoàng thượng làm chỗ dựa rồi.

Nhị nương lập tức vươn tay kéo ta từ trên mặt đất đứng lên, vẻ mặt tươi cười bảo: “Xem ta hồ đồ, cũng là, Ma Y a, từ nay về sau nhà chúng ta đã có thể dựa vào con rồi đây!”

Nhị tỷ cũng theo đó nói vớt: “Ma Y gả đến kinh lý, chúng ta cũng có thể theo đi kinh thành nhỉ? Nghe nói nơi đó có rất nhiều hậu duệ quý tộc thân quý, người nào cũng phong lưu tuấn tú…”

Tứ tỷ trừng mắt: “Ta không thèm đi.”

Tam tỷ cẩn thận nhìn ta từ đầu đến chân, nghiêm túc đánh giá rồi nghi hoặc: “Có vẻ như thẩm mĩ của người kinh thành không giống với chúng ta?”

Đại nương vài lần mở miệng, nhưng miễn cưỡng cố gắng ngậm lại, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, dậm chân bảo: “Tóm lại, ngươi tự giải quyết tốt cho ta!” Nâng bước vừa định đi, đám hạt châu trên đầu rút cục không chịu nổi mà rơi thẳng xuống đất vừa vặn lúc chân nàng dẫm lên – trượt chân té bịch.

Ta nhắm mắt, thật sự là không đành lòng nhìn.

Đại nương đứng lên vừa mắng té tát mấy nha hoàn, vừa quảy quả đi thẳng. Nàng đi rồi, những người khác cũng dồn dập đi theo mất.

Trong phòng chỉ còn lại tam nương.

Tam nương thở dài: “Ma Y a, con quả nhiên là có phúc khí a… Lúc trước con rút phải quẻ xấu làm ta vẫn lo lắng may mà Bồ Tát hiển linh ban cho con cơ duyên tốt như vậy, muội muội dưới kia có biết thực sự sẽ rất vui mừng.”

Ta kéo kéo tay áo người, cầu xin: “Tam nương, không gả con đi có được không…”
Người bị shock: “Cái gì?”

“Tam nương, con không thể gả cho Ngôn Thù, hắn, hắn hắn…” Hắn là Xà Yêu! Yêu quái hỉ nộ vô thường vạn nhất ngày nào đó mất hứng lên ăn ta thì biết làm sao? Cho dù hắn không có dự định hại ta thì từ xưa đến nay người và yêu đều không có kết cục tốt đẹp gì, hắn là Bạch Nương tử, ta không muốn làm Hứa Tiên*! Nhưng mà, những lời này không thể nói cho rõ ràng, ta chỉ có thể trưng khuôn mặt đưa đám cầu xin “Tam nương, xin người nghĩ biện pháp, xem có thể từ chối hôn sự này không?”

“Con ngốc vậy?” Tam nương hoa dung thất sắc, “Đây là mối nhân duyên tốt bao nhiêu người cầu cũng cầu không được, con xem xem mấy tỷ tỷ ghen tị…”

“Nếu vậy để bọn họ đem gả đi thì tốt lắm!”

“Bọn họ muốn gả cũng phải cần tiểu vương gia muốn cưới mới được a.”
Ta cảm thấy cõi lòng thê lương —— xem ra, không thể nhờ Tam nương rồi. Lúc này, tất cả mọi người trên đời đều nhận định Hạ Ma Y hồng phúc trời ban : chim sẻ nhỏ phút chốc bay lên ngọn cây hóa phượng hoàng, nào ai biết cho ta trên cây chờ ta không phải rồng mà là một độc xà!

“Hắn sẽ ăn ta…” Nghĩ đến đây ta tuyệt vọng rên rỉ, “Hắn nhất định sẽ ăn ta mất thôi…

Tam nương đỏ mặt lên, nhăn nhó nhéo ta một cái: “Ôi chao, ôi chao, sự tình này sớm muộn gì nữ nhi đều phải trải qua thôi… Kỳ thật, kỳ thật… Bị ăn cũng rất chi là khoái nhạc…”
Ta nghe xong lời này, càng tuyệt vọng.

(*) Truyện Hứa Tiên – Bạch Nương : Bạch xà – Thanh xà

Ngày xửa ngày xưa, trên núi Nga Mi có hai con rắn đã tu luyện hơn ngàn năm, một con Bạch xà, một con Thanh xà. Hai chị em rất thích quang cảnh tươi đẹp của trần gian, liền biến thành hai cô gái xinh đẹp, đặt tên là Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh, dắt nhau đến Tây Hồ Hàng Châu du ngoạn.

Phong cảnh Tây Hồ đẹp tuyệt vời. Hai chị em đến bên Đoạn Kiều trên Tây Hồ nổi tiếng, trời chợt đổ cơn mưa, liền đến núp dưới một gốc cây liễu. Lúc này có một chàng trai trẻ tay cầm chiếc ô đi qua trước mặt, chàng tên là Hứa Tiên, vừa đi tảo mộ trở về, chàng thấy hai cô gái tránh mưa núp dưới cây liễu, liền đến trước mặt đưa ô cho hai nàng mượn, còn gíup họ gọi thuyền chở về nhà. Bạch Tố Trinh phải lòng với Hứa Tiên, bảo chàng ngày mai đến nhà mình lấy lại ô.

Ngày hôm sau, Hứa Tiên đến nhà Bạch Tố Trinh ở Hồng Lâu bên bờ hồ, Bạch Tố Trinh cảm ơn sự giúp đỡ của Hứa Tiên, lại hỏi tình hình gia đình chàng. Được biết Hứa Tiên mồ côi cha mẹ từ nhỏ, hiện ở nhờ nhà người chị gái, làm việc tại một hiệu thuốc. Bạch Tố Trinh liền xin gả cho Hứa Tiên. Hứa Tiên tất nhiên là rất đỗi vui mừng. Dưới sự điều khiển của Tiểu Thanh, hai cô cậu cùng cúng trời đất, xây dựng tổ ấm hạnh phúc. Sau khi lấy nhau, hai người mở một hiệu thuốc, Bạch Tố Trinh am hiểu về y thuật, hằng ngày bất chấp mệt mỏi khám bệnh cho rất nhiều người, mọi người cũng rất mến nàng, bèn gọi nàng là Bạch Nương Nương.

Trấn Giang có ngôi chùa Kim Sơn, trong chùa có vị Hoà thượng Pháp Hải. Ông được biết Bạch Tố Trinh là một con yêu sà (con rắn yêu quái) ngàn năm, cho rằng, yêu sà nhất định sẽ làm hại con người, liền tìm cách cho Hứa Tiên đi tu để rời khỏi Bạch Tố Trinh.

Một hôm, Pháp Hải đến nhà Hứa Tiên, nói cho chàng biết vợ chàng là một con yêu xà. Hứa Tiên không tin, Pháp Hải liền mách bảo cho chàng rằng, đến Tết Đoan Ngọ mồng 5 tháng 5 âm lịch, dỗ Bạch Tố Trinh uống mấy ly rượu Hùng Hoàng, nàng sẽ hiện nguyên hình.

Đến Tết Đoan Ngọ, nhà nào nhà nấy đều uống rượu Hùng Hoàng đề xua đuổi yêu tà. Rắn sợ nhất là loại rượu này. Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh liền tìm cách đi trốn, nhưng lại sợ Hứa Tiên hoài nghi, đành phải giả mắc bệnh.

Tuy không tin lời Pháp Hải, song thấy hôm nay ai cũng uống rượu Hùng Hoàng, Hứa Tiên liền khuyên Bạch Tố Trinh cũng uống một ly. Bạch Tố Trinh đành chịu, sau khi miễn cưỡng uống hết một Ly, liền cảm thấy rất khó chịu, như bị say vậy. Hứa Tiên liền đỡ vợ vào trong màn nằm, rồi đi pha thứ nước tỉnh rượu, bưng đến cho vợ uống để giải rượu. Ai ngờ rằng, khi chàng vừa vén màn lên, liền thấy một con rắn màu trắng nằm khoanh tròn trên giường. Hứa Tiên chợt sợ đến nỗi chết mất.

Sau khi rắn Bạch Tố Trinh tỉnh lại, thấy Hứa Tiên bị chết, cảm thấy rất đau khổ. Nàng liền nhờ em gái Tiểu Thanh chăm nom Hứa Tiên, còn mình đi lên núi tiên để đánh cắp cỏ Linh chi, vì chỉ có cỏ Linh chi mới cứu sống được Hứa Tiên.

Thời gian này, Bạch Tố Trinh đã mang thai 7 tháng. Nàng đến núi tiên, bị tiên đồng canh núi phát hiện, chúng thấy Tố Trinh lấy cắp cỏ Linh chi, liền đánh nhau với nàng. Bạch Tố Trinh một phen sống mái với tiên đồng , Tiên Ông Nam Cực trên núi tiên thấy nàng một lòng nhất mực thương chồng như vậy, bèn tặng nàng cỏ Linh chi đem về chữa bệnh cứu chồng.

Hứa Tiên đã được cứu sống, song chàng vẫn cảm thấy sợ hãi, Bạch Tố Trinh nghĩ ra một cách, nàng biến chiếc thắt lưng màu trắng thành con rắn trắng nằm khoanh mình trên xà nhà rồi gọi Hứa Tiên đến xem, lúc này Hứa Tiên mới không còn nghi ngờ vợ mình là con yêu sà nữa, chàng với Tố Trinh làm hòa và lại chung sống với nhau.

Thế nhưng Pháp Hải vẫn không cam tâm, ông ta dụ dỗ Hứa Tiên đến chùa Kim Tự, rồi giữ chàng ở lại. Bạch Tố Trinh và Tiểu Thanh đến chùa Kim Tự đòi thả Hứa Tiên về, hai người liền đánh nhau với Pháp Hải. Bạch Tố Trinh động thai, cảm thấy đau bụng, liền chịu thua và đến bên Đoạn Kiều. Nhìn chiếc cầu gãy này, nàng nhớ lại cảnh ban đầu gặp Hứa Tiên tại đây, rồi cảm thấy rất đau lòng. Tiểu Thanh trách Hứa Tiên không nên nghe lời Pháp Hải, nàng khuyên Bạch Tố Trinh rời khỏi Hứa Tiên.

Dưới sự giúp đỡ của tiểu Hoà Thượng, Hứa Tiên trốn khỏi chùa Kim tự, chàng tìm được vợ ở Đoạn Kiều. Bạch Tố Trinh nói cho chồng biết rằng mình quả thật là biến từ con rắn trắng. Lúc này, Hứa Tiên mới nhận rõ tình cảm thắm thiết của người vợ đối với mình, chàng thề rằng bất kể vợ mình là người hay là rắn, cũng sẽ sống bên vợ cho đến khi tóc bạc da mồi.

Về nhà không bao lâu, Bạch Tố Trinh sinh một đứa con trai. Hôm đứa bé vừa đầy tháng, cả nhà đều rất vui mừng. Ai ngờ Pháp Hải lại đến, mặc cho Hứa Tiên nằng nặc cầu xin, hắn ta vẫn cứ bắt Bạch Tố Trinh đem chôn dưới tháp Lôi Phong bên bờ Tây Hồ.

Tiểu Thanh chốn về núi Nga Mi, nàng khổ luyện võ nghệ, cuối cùng đánh bại Pháp Hải, cứu thoát Bạch Tố Trinh.

Thượng Thượng Thiêm – Chương 9


Chương 9

Edit: Cô Nương Lẳng

Nguồn edit:http://conuonglang11.wordpress.com/2011/06/07/ttk-ch%C6%B0%C6%A1ng-9/

Ta cuộn tròn trong tấm áo khoác mềm mại, ấm áp đó an ổn ngủ tại góc thư phòng.Ngủ được một giấc, lúc mở mắt, bên ngoài vẫn một mảng tối đen.

Ngoài cửa lại vang lên tiếng bước chân, tiếng mở khóa. Cạch – cửa chính mở ra, hai nha hoàn bước vào thắp đèn gọi ta: “Ngũ tiểu thư, lão gia nói chúng ta mang ngươi đi gặp.” Nói xong, không chờ ta trả lời đã tiến đến lôi hai tay ta ra ngoài.

“Từ từ, ta còn chưa rửa mặt chải đầu… Được rồi được rồi, cho dù không kịp rửa mặt chải đầu, các ngươi để ta đi giày đã…” bọn họ giả điếc làm ngơ, đáng thương cho một chiếc giày bị rơi khi ta đang ngủ, hiện giờ nằm lăn lóc góc tường cách ta mỗi lúc một xa.

Ta đến phòng khách với bộ dạng nhếch nhác, đầu chưa chải – mặt chưa rửa – quần áo nhăn nhúm.

Mà đang chờ đợi ta lại là cả một phòng đầy người, đèn đuốc sáng trưng.

Dường như tất cả quan lại, quý tộc thành Hàng Châu đều tụ lại đây.

Bởi vậy:

Tất cả trợn mắt há miệng, biểu tình so với khi nhìn thấy ta ngã từ phía sau bình phong xuống chỉ có hơn chứ không chịu kém.

Kinh ngạc nhất phải kể đến người nhà, đặc biệt là các vị tỷ tỷ của ta, tất cả đều như đang mắc nghẹn .

“Này…” ta bước giật lùi, rụt rè mở miệng “chuyện gì thế này?”

Tiếng ghế bị đẩy lui vang lên giữa căn phòng yên tĩnh chẳng khác gì tiếng sấm giữa trời quang, lại là Ngôn Thù, hắn đứng lên từ vị trí chủ thượng từ từ bước đến. Ánh mắt mọi người đảo theo hắn, cuối cùng dừng lại ở ta.

Hắn nắm lấy tay, nhìn chăm chú vào mắt ta.

Đầu óc ta mê muội, cũng theo hắn chớp chớp mắt.

Hắn chợt nở nụ cười vui vẻ lại có điểm gian xảo, thần bí.

“Các vị, ” Hắn kéo tay ta lên, cất cao giọng nói, “Chuyện ta muốn tuyên bố là —— ta sẽ cưới Hạ Ngũ tiểu thư làm vợ.”

Một mảnh yên tĩnh, yên tĩnh, lúc lâu sau không biết là ai đứng dậy, vái dài: “Chúc mừng tiểu vương gia, chúc mừng tiểu vương gia!”

Sau đó, nhốn nháo tiếng chúc mừng.

Ta như hóa đá, cứng ngắc quay người nhìn thẳng vào hắn, hắn chớp chớp hàng mi chậm rãi nói: “Nương tử, có lễ —— “

Ôi chao?

Ôi chao ôi chao? ?

Ôi chao ôi chao ôi chao ——! ! !