Xấu Nữ Đến Khiến Hoạ Thuỷ Yêu – Chương 8


Chương 8: Việc không tình nguyện.

Edit: Hạ Vũ

Beta: Thiên Lam

Khi Phượng Hiên đi ra ngoài, vì tránh người bên ngoài, nên từ một cửa nhỏ thừa lúc không ai trông thấy đi ra ngoài, khi trở về cũng thế. Chẳng qua giờ phút này trên tay hắn mang thắng lợi trở về, mua cho muội muội bảo bối thật nhiều quà, hơn nữa hắn còn đến một cửa hàng bạc nhỏ không thuộc Phượng gia, thay tiểu oa nhi trong lòng chọn một khoá nhỏ bằng vàng có khắc chữ sống lâu trăm tuổi.

Đi theo hắn ra ngoài dạo một vòng tiểu oa nhi tuy rằng không có làm gì, nhưng lúc này nàng thực hoạt bát, ánh mắt tròn tròn trở mình nhìn xung quanh, khi Phượng Hiên thấy nàng hoạt bát,  khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng thì tâm hoa nộ phóng, vô cùng thích thú, lúc này bước chân ngừng quay về Thu viện, từ trong một đống lễ vật tìm ra chiếc khoá nhỏ nhỏ bằng vàng vốn định khi trở về sẽ đeo cho nàng, giúp nàng cài lên.

Phượng Hiên càng xem càng cảm thấy vừa lòng, hướng trên khuôn mặt non nớt mềm mại của tiểu oa nhi hôn một cái, sau đó đem chiếc khoá nhỏ bằng vàng nhét vào trong tã lót của nàng, mang theo một đống đồ vật này nọ, tiếp tục đi về phía Thu viện. Đợi hắn đi hơn khoảng chừng mười thước, hắn liền tinh mắt nhìn thấy một nam một nữ nô bộc dựa vào nhau ngồi ở dưới tàng cây. Trong lòng hắn nghĩ hai người này đến nơi hẻo lánh nói chuyện yêu đương nên không để ý, chẳng qua vì tránh làm cho người khác phát hiện việc hắn mặc đồ hạ nhân một mình chạy ra ngoài chơi mà cúi đầu, ôm chặt đứa trẻ trong lòng ngực, chuẩn bị bước nhanh bỏ đi.

“Này, phiền chờ một chút !” Phía sau truyền đến giọng một nam nhân trầm mạnh, Phượng Hiên lựa chọn không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước.

“Này ! Này ! Xin ngươi chờ một chút được không ?” Phát hiện Phượng Hiên không để ý tới hắn, người nọ lại lo lắng ma hô to, hơn nữa còn có tiếng chạy hỗn độn kèm theo, rõ ràng là đuổi theo.

Khả năng giả điếc của Phượng Hiên rất cao, tốc độ dưới chân nhanh hơn, trong lòng kêu hỏng bét, không hài lòng mà nghĩ đến lúc đi ra ngoài không có gặp người nào, nhưng như thế nào khi trở về lại có người xuất hiện ở đây chim không ra nơi hẻo lánh ! (cái này ai cũng tự hiểu đc há, không cần ta giải thích)

 “Ngươi đứng lại cho ta !” Giọng nam mạnh mẽ thay đổi, lần này đổi thành một giọng gào thét, giọng nữ quát to đến chói tai, hơn nữa người tới định lấy tay bắt lấy bả vai Phượng Hiên, nhưng Phượng Hiên là người luyện võ, hắn phản xạ thay đổi tốc độ dưới chân, liền né tránh tay người tới.

Trên mặt Phượng Hiên hiện lên vẻ bất mãn vẫn cúi đầu mà đi, trong lòng không vui thầm nghĩ: hắn thật muốn nhìn xem là tên nô bộc nào dám lớn mật như thế, dám gọi hắn như vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tâm tình của hắn, hừ, quên đi, bị người khác phát hiện thì phát hiện đi, chỉ cần uy hiếp bọn họ không nói ra ngoài là tốt rồi !

Vì thế, Phượng Hiên rốt cuộc cũng dừng chân lại, xoay người mặt hướng về phía người tới, chỉ thấy một vị phu nhân trẻ tuổi mi thanh mục tú, hai mắt nàng đỏ ngầu, sưng đỏ không thôi, rõ ràng đã khóc, hơn nữa đó lại là rất đau lòng, vẻ mặt còn hiện ra dáng vẻ tiều tụy, mà đứng bên cạnh nàng là một vị nam tử tướng mạo đôn hậu thật thà chất phác., nam tử này hai mắt cũng đỏ ngầu, một dáng vẻ mệt nhọc.

Đúng vậy, hai người chính là cha mẹ của Cốc Nhược Vũ, Cốc Lương Thừa và Mai Bình. Mấy ngày nay họ tìm đứa nhỏ không có kết quả, đau lòng tuyệt vọng hai người tìm một nơi yên tĩnh âm thầm che lấp vết thương, nào ngờ đột nhiên từ xa thấy một tiểu người hầu đi tới, trong lòng ngực còn bế cái tã lót, có vẻ như là một đứa trẻ con. Tuy rằng chiếc khăn tã lót kia cùng với cái của nữ nhi dùng không giống nhau, nhưng vì tìm đứa nhỏ đã điên lên rồi Mai Bình phản xạ có điều kiện đó chính là đứa nhỏ của mình, liền khiến cho Cốc Lương Thừa gọi người phía trước dừng lại, ai ngờ tiểu nam hài này không ngừng ngược lại còn bước  nhanh hơn, vì thế, hắn cảm thấy chột dạ có quỷ, Mai Bình bất chấp trong lòng ngực hắn ôm có phải là đứa nhỏ của mình hay không, tiếng rống giận dữ trong nháy mắt lộ ra.

Hai người thấy Phượng Hiên xoay người lại, vì thế tiến về phía trước vài bước, đứng ở trước mặt Phượng Hiên. Phượng Hiên hướng về phía trước khoé miệng nhếch lên, vẻ mặt như đang xem kịch, chuẩn bị xem vẻ mặt hoảng loạn của hai người sau khi biết mình là ai, vậy mà đầu tiên hai người nhìn là tiểu hài nhi trong lòng ngực của hắn chốc lát, rõ ràng sau đó nhẹ nhàng thở ra, lại là không nhìn vào khuôn mặt tuyệt mỹ hiếm có kia của Phượng Hiên, ngược lại là tức giận trừng mắt nhìn hắn. Chỉ thấy Mai Bình cả người tức giận đến phát run, vừa nghĩ đoạt lại đứa nhỏ trong tay Phượng Hiên, vừa quát to: “Đem đứa nhỏ trả lại cho ta !”

Phượng Hiên vội vàng ôm bé gái lui ra phía sau, không chịu đưa ra, Mai Bình thấy không thể đoạt lại đứa nhỏ của chính mình, trong nháy mắt nước mắt liền đầy trong hai mắt, hai tay ở trên mặt lau đi nước mắt, nghẹn ngào hô: “Đem con gái của ta trả lại cho ta ! Nhược Vũ a ! Nương tìm con rất cực khổ !”

Mà nam tử kia khi nhìn rõ bộ dáng đứa nhỏ nằm yên trong lòng Phượng Hiên, cảm thấy yên tâm, hắn vỗ vỗ lưng Mai Bình, an ủi nói: “Tốt lắm, đừng khóc, đứa nhỏ đã tìm được là tốt rồi, đừng khóc nữa !”

Nghe được nội dung nói chuyện của hai người, ở tại góc ấy Phượng Hiên rất ngạc nhiên, nháy mắt hiểu được hai người họ là cha mẹ của tiểu nữ hài, từ trên dáng vẻ của bọn họ không khó nhìn ra hai người thực lo lắng cho tiểu nữ hài, đã tìm tiểu nữ hài mấy ngày, cũng không giống loại cha mẹ không chịu trách nhiệm như trong lòng hắn từng suy đoán.

Phượng Hiên có chút xấu hổ, nghi oan cho người ta không nói, còn làm hại cha mẹ tìm đứa nhỏ khắp nơi, nhưng mà hắn nhìn ra trong mắt hai người như là chỉ trích chính hắn đã lén trộm đứa nhỏ, cảm thấy oan ức, nhịn không được mà làm sáng tỏ nói: “Ta rõ ràng có để lại tờ giấy nói nàng ở chỗ ta, các ngươi không có thấy ?”

“Chúng ta không có nhìn thấy tờ giấy gì a !” Cốc Lương Thừa tính tình thành thật, lập tức đáp, lại quay đầu hỏi Mai Bình, “Nàng có nhìn thấy tờ giấy nào không ?”

“Làm gì có tờ giấy nào ! ? Hơn nữa có tờ giấy ta có thề xem hiểu không ?……” Sau đó chỉ thấy thần kinh căng thẳng, nhiều ngày lo lắng, Mai Bình lại không thể đoạt được đứa nhỏ trở về tức giận bùng nổ, bắt đầu đổ ập xuống mà mắng chửi Phượng Hiên, mạch lạc rõ ràng, đạo lý rõ ràng, vì thế, mặt trời ấm áp (ý nói trong lòng m áp tr li), cảnh vật xung quanh cũng không sai, một gã tiểu nam hài trên người mặc y phục của tiểu người hầu vẻ mặt xấu hổ, lần đầu bị người khác chỉ vào mặt mắng như thế.

“Ngươi nói, ngươi tên là gì, ai là người trông nom ngươi !” Tuy rằng Cốc Lương Thừa ở bên cạnh khuyên nàng vài lần,nhưng lửa giận của Mai Bình cũng giảm bớt, sau đó trong lòng muốn biết tên của nam hài này, báo cho vợ chồng quản gia biết, nhất định phải nghiêm trị hắn, bằng không lửa giận vẫn không nguôi !

“Các ngươi không biết ta là ai ?” Phượng Hiên rốt cuộc cũng hiểu, trách không được bị mắng lưu loát như vậy, thì ra là người hầu mới đến, không biết chính mình.

Mai Bình còn muốn nói, Cốc Lương Thừa lại khuyên nàng nói: “Quên đi, tìm được đứa nhỏ là tốt rồi.” Nói xong, hắn liền chìa tay ôm đi tiểu oa nhi trong lòng Phượng Hiên, lại nghĩ đến muốn đem nữ nhân về.

Thấy có người muốn ôm đi tiểu hài nhi trong lòng ngực mình đi, Phượng Hiên phản xạ có điều kiện đem Cốc Nhược Vũ ôm chặt, không chịu buông tay.

Không kìm chế mong muốn ôm nữ nhân quay về, hơn nữa phát hiện đối phương không chịu buông tay, Cốc Lương Thừa đầu tiên là sửng sốt, sau đó tính tình tốt đối với Phượng Hiên nói: “Ta là cha nàng, xin đem đứa nhỏ trả lại cho chúng ta.”

“Ừ, được !” Phượng Hiên đáp trả rất khá, đồng thời còn gật gật đầu, trong lòng cũng thừa nhận rằng đem tiểu hài nhi trả lại cho phụ mẫu nàng là đúng đắn, nhưng là lúc Cốc Lương Thừa lại nghĩ muốn đem Cốc Nhược Vũ ôm trở về, hắn lại phản xạ có điều kiện mà nắm chặt, không chịu buông tay.

Vì thế hai vị đồng thời cầm lấy tã lót mắt lớn trừng đôi mắt nhỏ, một hồi im lặng nhanh chóng lan rộng, Mai Bình nhìn động tác của hai người mà không hiểu.

Cốc Lương Thừa kéo lại, vẫn bất động như cũ, nữ nhân yêu thương ngay trước mắt, lại như thế nào cũng không muốn trở về, trong lòng hắn có chút lo lắng, lông mày dần dần nhíu lại, động tác trong tay tạm dừng chốc lát, nhìn thẳng Phượng Hiên, đột nhiên đem hết toàn lực kéo lại, rốt cuộc, lần này cũng đoạt được đứa nhỏ trở về.

Cảm thấy được tiểu nam hài này có tật xấu, cho nên Cốc Lương Thừa đem nữ nhân đoạt trở về, vội vàng ôm chặt nàng, sau đó lập tức vươn bàn tay nắm lấy cánh tay Mai Bình, sau đó dùng ánh mắt kẻ điên liếc mắt nhìn Phượng Hiên một cái, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Cứ như vậy, người nào đó cùng nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai lần đầu gặp mặt, khụ… không cẩn thận bị xếp vào loại người xấu, hơn nữa khuôn mặt tuyệt mỹ kia trong đầu khắc sâu hình ảnh của hai người, tuyệt đối không quên được !

——–

Bạn thành thật xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu thế *cuối đầu* Sự tình là bạn “đi chơi” mới về… *cười*

Truyện Xấu Nữ 1 tuần sẽ có 2 chương nhá ^o^ đầu tuần và giữa tuần

Cuộc gặp lỡ lần nhất giữa Phượng Hiên và Nhược Vũ đến đây là… kết thúc…….vỗ tay nào, yeahhh !!! yeahhh !!!!

 

Điều cuối cùng bạn muốn nói là, khi xem Niết Bàn Chi VũXấu Nữ Đến Khiến Hoạ Thuỷ Yêu nhớ…. mang theo dù nhá…. còn vì sao phải mang theo dù thì…. bí mật đến đến truyện sẽ được bật mí….  

Thế thôi  bạn không lãm nhảm nữa. Mời mọi người xem truyện

10 thoughts on “Xấu Nữ Đến Khiến Hoạ Thuỷ Yêu – Chương 8

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s