Tướng quân lãnh khốc – Chương 3


Chương 3

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

Mặt trời hiện ra, khách của khách sạn đã phân tán ra các bàn để thưởng thức đồ ăn sáng, khách sạn Thanh Hồng có quy định bất thành văn là chỉ đến giờ Dần mới cung cấp đồ ăn sáng, giờ Dần đã qua thì xin mời tự tiện, bởi vậy trong đại sảnh có người thì ngáp, có người còn nhắm mắt lại ăn cái gì.

Dù sao một trận hỗn loạn đêm qua, ngủ không tốt cũng là lẽ tự nhiên, về phần đã xảy ra chuyện gì, thật ra không ai dám can đảm ở khách điếm bàn luận, chỉ sợ không cẩn thận nói sai cái gì, sẽ mang phiền toái đến trên người.

Người ở giang hồ, nhiều một chuyện không bằng thiếu một chuyện, đây là quy tắc sinh tồn, chân lý không bao giờ thay đổi.

“Hôm nay trên bảng hiệu đồ ăn sáng có rau, bánh Thanh Hồng, trà hoa quế Thanh Hồng cùng dưa cải Thanh Hồng, trân châu thịt luộc, cháo nước tự mang, ở bên trong góc còn có bánh bao Thanh Hồng đặc chế nóng hầm hập, ở nơi khác mua không được đâu, mọi người tay chân mau một chút!” Tiểu nhị cũng làm như không có việc gì lớn giọng thét to, căn phòng ở ngay trên lầu hai cũng nghe được nhất thanh nhị sở (*).

(*) nhất thanh nhị sở: rất rõ ràng

Hôm nay tổ chức ăn thì đã muộn, bởi vì đầu bếp Thạch Phách Thiên bị Đỗ Thiếu Tu điểm huyệt, chưởng quầy hỗ trợ thu xếp cũng bị điểm huyệt, mãi cho đến khi Triệu Thanh Hồng bị ôm trở lại khách sạn, huyệt đạo mới được cởi bỏ, có thể bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sáng, hơn nữa, bọn họ tay chân mau, khách sạn cũng còn một chút đồ ăn có sẵn , cuối cùng vẫn là kịp đến giờ Dần cung cấp đồ ăn sáng.

Bên trong căn phòng phía Đông, trên bàn đã để đồ ăn sáng, là sáng sớm Triệu Thanh Hồng sai người mang lên, nói là bồi thường việc làm hắn tối hôm qua ngủ không được, hương trà hoa quế thản nhiên lượn lờ trong phòng, làm cho người ta không tự giác mà thả lỏng tâm trạng, tinh thấn sảng khoái.

“Hôm qua người đến ám sát tướng quân, không biết là người nơi nào?” Đỗ Thiếu Tu nâng một ly trà hoa quế ngửi ngửi, lại nhét vào trong miệng một miếng trân châu thịt luộc.

“Chắc chắn là bọn giặc cỏ này biết được thân phận của ta, nghĩ đến giết ta diệt khẩu.”

“Đây không phải tự tìm phiền toái sao? Ai chẳng biết Hoa đại tướng quân võ nghệ cao cường, chiến công rực rỡ? Tưởng lấy tính mạng của Hoa đại tướng quân, chậc, không thể, so với lên trời còn khó hơn?” Đỗ Thiếu Tu lắc đầu. “Thuộc hạ cảm thấy có sự kỳ quái.”

“Giải thích thế nào?”

“Bình thường giặc cỏ mục đích chủ yếu là vì tiền, không có việc gì sẽ không đối nghịch với triều đình tìm cách giết tướng quân, biết rõ núi có hổ lại hướng núi đi, điều này không phải chuyện giặc cỏ bình thường hay làm, trừ phi bọn họ không có đầu óc, hoặc là ngộ sát. Có lẽ điều sau hẳn là không có khả năng? Dù sao các quan viên liên tiếp tử vong, nếu nói ngoài ý muốn sẽ không đúng, cho nên nói…… giặc cỏ này không phải giặc cỏ bình thường, bọn họ có lẽ có mục đích khác.”

“Chuyện này không phải là tối hôm qua ta phái ngươi đi điều tra sao? Có manh mối gì không?”

Đỗ Thiếu Tu đem tra hoa quế kia bình phẩm rồi, mới nói: “Nha môn quan huyện tự mình dẫn thuộc hạ đi đến cửa khẩu nơi An tây tướng quân bị ám sát, còn có vài chỗ nữa nơi các vị mệnh quan triều đình cũng bị ám sát. Thậm chí còn đưa bản đồ những nơi giặc cỏ có khả năng đặt chân, xem như nể mặt tướng quân gia.”

“Trọng điểm?”

“Thuộc hạ ngầm hỏi mấy chỗ trên bản đồ, một chút cũng không có dấu vết. Hôm nay thuộc hạ sẽ lại đi trong thành âm thầm điều tra mấy nơi khả nghi, trở về sẽ lại báo cáo với tướng quân. Tuy nhiên, nói chuyện trở về, kỳ thật địa điểm điều tra tốt nhất chính là nơi này. Tướng quân, theo thuộc hạ được biết, đám tặc bình thường lui tới đây không dưới mười lần, một đám người vui chơi giải trí. Nếu tướng quân thật muốn lúc này nghỉ ngơi mấy tháng, nhất định phải đem đám người kia bắt được. Nhưng tháng sau chính là sinh nhật của công chúa, Tướng quân đã đáp ứng công chúa nhất định sẽ trở về……”

“Đại sự làm trọng.” Tuy nói hắn nặng nhất là lời hứa, nhưng chuyện nơi  này không giải quyết, hắn lại có thể vì ngày sinh của một người mà trở về sao?

“À, thuộc hạ muốn nói là Hồng nương có thể khai ra thì không còn gì tốt hơn, như vậy có thể tiết kiệm cho chúng ta hơn phân nửa thời gian, chỉ tiếc…… Ai.”

“Chuyện tính mạng của nàng cùng kiếm sống vẫn lớn hơn, nàng không dễ dàng buôn bán được như vậy, tình hình thực tế báo lại cho triều đình cũng là tự nhiên.” Nói thực ra, hắn còn có chút thưởng thức sự gan dạ sáng suốt cùng trí tuệ của nàng.

“U, Tướng gia đối với nữ nhân cùng đối với nam nhân thật là khác nhau. Bây giờ còn giúp cô nương nói chuyện, chậc, thiếu chút nữa đã bị tướng gia lừa, nghĩ đến ngài thực nhẫn tâm mặc kệ sống chết của một cô nương, không thể tưởng được ngay cả áo khoác của chính mình cũng cởi ra cho cô nương chắn gió, còn dùng thân thể giúp cô nương sưởi ấm –”

“Ngươi nói đủ chưa? Ăn bánh bao của ngươi đi!” Hoa Đan lạnh lung khiển trách, tuấn nhan lại xuất hiện một chút sắc hồng, làm cho Đỗ Thiếu Tu sửng sốt sửng sốt.

“Thuộc hạ nói tướng quân……” Không sợ chết tiếp tục nói.

“Làm gì?” Hoa Đan cắn một ngụm bánh Thanh Hồng, mùi vị kia vừa vào miệng lập tức tan ra, mùi vị thơm ngon tràn lên mũi, làm cho người ta nhịn không được muốn ăn một miếng lại một miếng…… bánh Thanh Hồng, bánh Thanh Hồng, cảm giác thật là có chút giống với nữ nhân kia……

Suy nghĩ về điều này, bàn tay cầm cao lên một chút, Hoa Đan vì chính mình không hiểu sao lại liên tưởng đến Triệu Thanh Hồng mà cảm thấy thẹn đỏ mặt.

“Ngài thật sự không muốn lấy Triệu lão bản à? Nàng là tuyệt sắc nhân gian, thế gian hiếm có, cũng không có mấy cô nương giống được triệu lão bản vừa quyến rũ lại có năng lực đánh nhau, có thể hung hãn lại có thể nhu tình như nước.” Thật không biết Triệu lão bản nhìn trúng Tướng quân ở điểm nào, vậy mà lại chủ động mở miệng cầu thân, truyền ra ngoài chắc chắn làm cho toàn bộ nam nhân đỏ mắt.

“Nàng đích thực là nữ tử hiếm thấy trên thế gian.” Hoa Đan bật thốt lên nói.

“A? Cho nên…… Tướng quân?” Đỗ Thiếu Tu chờ Tướng quân kết luận, hai mắt lại tập trung vào hai miếng bánh, nghĩ rằng đợi lát nữa nhất định phải đi xuống lầu lấy thêm mấy miếng, mang theo cũng tốt.

“Cho nên cái gì?” Hoa Đan lạnh lùng liếc Đỗ Thiếu Tu. “Ngươi không nghĩ rằng tướng quân của ngươi lấy một nữ nhân mà luôn cảm thấy bất an? Nữ tử tam tòng tứ đức, ở trên người nàng một chút cũng không có.”

“Những chuyện đó tướng quân đối với nàng động tâm hay một chút quan hệ đều không có, không phải sao?” Đỗ Thiếu Tu không sợ chết nói ra một chuyện thật.

Hoa Đan lông mày chau lại, lạnh lùng thốt: “Ai đối với nàng động tâm?”

“Chẳng lẽ không đúng sao, Tướng quân? Kỳ thật, thích một nữ nhân chính là thích, làm gì mà nhất định phải đem điều kiện đối phương ra mà đóng khung bó buộc trong lễ giáo? Nếu thật muốn như thế, tướng quân nên lấy Biểu tiểu thư không phải vẹn cả đôi đường? Tướng quân vẫn không quyết định chuyện này, không phải là vì đối với Biểu tiểu thư vô tâm? Mà là đối với triệu lão bản lại có sự khác biệt. Thuộc hạ cảm thấy Tướng quân đối Triệu lão bản nhất định có sự khác nhau –”

Ba một tiếng —

Hoa Đan bàn tay đập lên trên bàn vỗ một cái, vén áo dựng lên. “Lại bậy bạ, phạt ngươi ngủ ba ngày dưới sàn.”

Dứt lời, thân hình Hoa Đan đã biến mất ở ngoài cửa phòng.

Sau khi ra cửa, Hoa Đan mới bước đi xuống lầu, đã thấy chưởng quầy dẫn một gã giống như đại phu hướng căn phòng phía tây đi đến, tâm rùng mình, cước bộ không tự giác cũng đi theo……

Đại phu chẩn đoán Triệu Thanh Hồng nhiễm phong hàn, mở hộp thuốc lấy dược đưa cho chưởng quầy đi sắc, lại dặn dò thêm vài câu liền để cho chưởng quầy dẫn ra khỏi phòng.

Triệu Thanh Hồng ho nhẹ vài tiếng, trên người quần áo ướt đẫm đã sớm thay ra, giờ phút này nàng đang ngả ở trên giường, cả người lười biếng chỉ mặc một áo lót thêu một đóa hoa lan trắng, cũng lười chải đầu, mặc cho tóc rơi xuống, tay mềm cầm lấy những sợi tóc đen bị chặt đứt kia trầm tư suy nghĩ.

Tấm ván gỗ cửa phòng truyền đến hai tiếng gõ cửa, nàng đầu cũng không nâng lên liền hô một tiếng: “Mời vào.”

Vừa mới dặn dò, chưởng quầy đã đun xong nước ấm mang đến trong phòng nàng, không nghĩ tới động tác thật nhanh. Đại khái là Thạch gia thấy nàng bị ôm vào khách sạn mà một thân ướt đẫm, đã sớm đun nước nóng cho nàng? Thạch gia luôn luôn suy nghĩ thật sự kỹ càng, ngay cả nàng là cô nương cũng không được như hắn.

Khi còn nhỏ, thời kỳ trong nhà kinh doanh tiêu cục nàng luôn được cơm no áo ấm, mà Thạch Phách Thiên còn là tổng quản trong nhà. Mỗi khi cha mẹ đi tiêu là lúc hắn chiếu cố nàng tuổi nhỏ, dạy nàng tập võ luyện thân, cũng dạy nàng đọc sách biết chữ. Năm nàng mười hai tuổi, cha mẹ đi tiêu thì gặp thổ phỉ, trong nhà hơn mười tiêu sư cùng toàn bộ tiêu vật bị giết, thanh danh tiêu cục bị hủy, còn phải bồi thường tổn thất tiêu vật, chỉ trong một đêm đó, nàng thành người không nhà không cha không mẹ, là Thạch Phách Thiên mang theo nàng đi lưu lạc, có gì ăn đấy sống lay lắt qua ngày. Cuối cùng, trong một lần ngoài ý muốn, gặp được Tam vương tử Dục Thuần của Hoa Khế quốc ở quỷ môn quan liền ra tay cứu nàng một mạng…… Sinh mệnh của nàng mới có chuyển biến mới.

Triệu Thanh Hồng đang muốn đứng dậy thay quần áo để tắm, ngẩng đầu đã thấy người đến là người đầu sỏ hại nàng nhiễm bệnh phong hàn, mà nàng ngay cả tên của hắn còn không biết.

“Nàng bị bệnh?” Hoa Đan nhìn bộ dạng nàng nhu nhược chống đỡ hết nổi, trong lòng khó tránh khỏi sinh ra mấy phần áy náy.

“Đúng vậy, bệnh nghiêm trọng nha, khả năng là nhiều ngày không ra được khỏi phòng đâu” Miệng nàng bất giác vẽ lên ý cười. “Nhưng, nếu ngài nguyện ý nói cho ta biết đại danh của ngài, ta nghĩ trong lòng ta nhất định sẽ vui, bệnh sẽ mau khỏi một chút, ngài cảm thấy như thế nào?”

Nghe thấy vậy, Hoa Đan mang theo ý cười xem xét nàng. “Cô nương nàng là thật không hiểu hoặc là giả vờ không biết. Ta cho là ta cùng Thiếu Tu hai chân còn chưa có bước vào Ngọc Thụ thành, nàng cũng đã điều tra rõ chúng ta là người như thế nào.”

Oa, hắn cho nàng Triệu Thanh Hồng là thần sao? Hay là rãnh rỗi?

“Chậc, ta trông coi mọi người trong khách sạn của ta còn không kịp, nào có nhàn rỗi canh giữ ở cửa khẩu chờ đại gia ngài đến a?” Còn có, hắn thế nhưng lại kêu nàng là cô nương nha, đột nhiên như thế nào lại khách khí như thế? Nàng bị thanh âm cô nương này kêu lên có chút sợ hãi.

Lễ nghi quá mức nhất định quái dị, đây là đạo lý không thay đổi, không phải sao?

Hoa Đan đến gần, chọn vị trí gần bên giường nhất vén áo mà ngồi, hào phóng nói tên của chính mình. “Tại hạ họ Hoa, tên Đan.”

Hoa Đan? Hắn dĩ nhiên là……

Nàng bỗng dưng nâng mi. “Bách Thánh vương triều đại tướng quân Hoa Đan?”

“Đúng là tại hạ.”

Quả thật là…… Phu quân lựa chọn đứng đầu a!

Triệu Thanh Hồng nhãn tình sáng lên, có điều là cũng chỉ trong nháy mắt, tiếp theo chớp mắt, lòng của nàng chẳng hiểu tại sao túm chặt đau một chút, một cỗ khí lại nảy lên.

Khó trách hắn khinh thường nàng, khó trách hắn thủy chung không đáp ứng lấy nàng, khó trách hắn như thế không coi ai ra gì, thủ đoạn độc ác…… Được rồi, cho dù sau này trái tim hắn hoàn toàn không hề có nàng, nhưng hắn vẫn là nam nhân đầu tiên đối với nàng như vậy. Nhíu mày, Triệu Thanh Hồng giận dỗi nói: “Đại nhân trả lời sảng khoái như vậy, sẽ không sợ ta đem đại nhân bán?”

Sinh mệnh của đại tướng quân Bách Thánh vương triều, đáng giá thật sự! Hoa Khế quốc, Nguyên Xá quốc sở dĩ nguyện ý cùng Bách Thánh vương triều ký hạ hiệp ước, đáp ứng hàng năm tiến cống, cũng lấy giá thấp cung ứng cho Bách Thánh vương triều tơ tằm, gấm, gạo lương thực, tất cả đều là vì kiêng kị đại tướng quân Hoa Đan, mọi người đều biết, chỉ cần Hoa Đan tự mình lĩnh quân xuất binh, căn bản là bách chiến bách thắng, không gì cản nổi.

“Không cần cô nương bán, tối hôm qua đối với ta động thủ hẳn là sớm đã biết ta đến, mà cô nương cũng có thể so với tại hạ sớm từng bước biết có người tới lấy tính mạng của ta mới phải, nơi này dù sao cũng là địa bàn của nàng, dám ở nơi này bắt người, nhất định phải nói với nàng một tiếng, ta nói đúng không?”

“Đại nhân muốn nói như vậy thì cũng có thể, bất quá, ta trước đó thật không biết ngài chính là đại tướng quân Hoa Đan.” Sớm biết rằng hắn chính là nam nhân ở trên chiến trường giết địch trăm ngàn, nhìn quen máu tươi, nàng sáng nay còn dám lấy chính mạng của mình đến câu dẫn lương tâm của hắn sao? Nghĩ đến, liền cảm thấy chính mình thật liều lĩnh.

“Nàng hiện tại đã biết, có thể hay không phối hợp một chút, nói cho ta biết tối hôm qua những người đó phía sau chủ là ai, hử?” Hoa Đan ánh mắt mang theo hứng thú, biết rõ kết quả, lại vẫn là cố ý hỏi.

“Không biết.”

Quả nhiên, đáp án vẫn là giống nhau.

“Vậy thôi, cô nương tạm nghỉ ngơi, tại hạ không quấy rầy cô nương.” Hoa Đan đứng dậy phải đi, lại đột nhiên quay đầu. “Về chuyện tóc của cô nương kia……”

“Đại nhân xin lỗi, ta liền tha thứ cho đại nhân.” Triệu Thanh Hồng đoạt lời nói của hắn, đôi mắt trong suốt như nước xem xét hắn.

“Được, ta xin lỗi.” Cười, Hoa Đan xoay người rời đi khỏi phòng.

Hoa Đan Sau khi rời khỏi phòng, đưa tay ra nắm lấy thắt lưng của chính mình, từ đai lưng lén lấy ra cái túi một nhúm tóc đen, nhúm tóc đen kia dùng một cái dây màu đỏ cột lấy, giờ phút này đang lẳng lặng nằm ở trong lòng bàn tay rộng thùng thình của hắn

* * * * * * * * * * * * * * * * * *

Ban đêm, dưới ánh nến, một thân ảnh màu đen vô thanh vô tức ẩn vào căn phòng phía Tây – phòng Triệu Thanh Hồng ở khách sạn Thanh Hồng.

Triệu Thanh Hồng nhiễm phong hàn, đầu óc hôn mê kịch liệt, võ công tuy rằng không kém, nhưng giống như giờ phút này võ công tập trung vào một điểm hướng về phía hắc y nhân , khi phát hiện ra sự tồn tại của đối phương vẫn là chậm một chút.

Hắc y nhân công khai ngồi ngay ngắn ở trước bàn tròn chờ nàng mặc quần áo đứng lên, dưới mặt nạ bảo hộ mắt đen trong suốt sáng lên, chống lại nhìn nàng vẫn còn mang theo một cỗ ôn nhu.

“Lại đây làm gì? Những vất vả mà ta gặp phải còn trả chưa đủ, lần này còn muốn bồi thường cái cổ xinh đẹp này của ta sao?” Triệu Thanh Hồng lạnh lùng trào phúng, mới đứng dậy liền thấy một trận choáng váng đánh úp lại, hắc y nhân nhanh như chớp ra tay vững vàng nâng thân hình sắp rơi xuống “Không thể nào? Đối với ta cũng muốn dùng mỹ nhân kế?”Namtử mặt mày hớn hở, tiếng nói ôn hoà hiền hậu mà trong trẻo.

“Đi, ai muốn đối với ngươi sử dụng chiêu này! Chẳng lẽ, ngươi không phải đã  bị thần trí của ta làm cho hôn mê mà thay đổi lập trường.” Dừng lại, nàng không phải đem chính mình bán cho hắn đấy chứ?

Namtử vừa cười, tiếng cười thấp mà trầm.

“Đừng cười, có việc nói mau, lão nương mệt thầm nghĩ muốn ngủ.”

“Được, ta muốn ngươi giúp ta một nhiệm vụ cuối cùng, nhiệm vụ này thành công, những gì ngươi nợ ta đều xem như xóa bỏ, thế nào?”

“Tốt lắm, thật tốt quá, lão nương cũng đang muốn kết thúc, nhưng ta nói trước là Hoa Đan là người ta muốn, các ngươi ai cũng không thể động vào một sợi lông tơ của hắn.”

“Ngươi muốn nhận kết thúc là vì hắn?”

“Đúng vậy.” Hắn là nam nhân đầu tiên làm cho nàng nghĩ muốn làm nữ nhân ngoan ngoãn.

“Phải không? thật tốt quá.”Namtử mặt nạ trên mặt nổi lên một chút ý cười. “Ngươi muốn hắn, ta có thể giúp ngươi, bởi vì theo ta được biết, mỹ nhân kế của ngươi đối với hắn vô dụng.”

Triệu Thanh Hồng một đôi mị nhãn tà đi qua. “Ngươi tốt như vậy sao?”

“Tất nhiên là có mục đích khác.” Hắn theo lời của nàng mà thành thật, dù sao  trong lòng nữ nhân này ác danh của hắn sớm đã rõ ràng, không kém như vậy một hồi.

“Đã biết, ngươi nói đi!”

“Ta muốn ngươi đi giúp ta trộm một vật……”

* * * * * * * * * * * * * * * * * *

Trời tờ mờ sáng, hôm nay thành nhỏ Ngọc Thụ nhuộm dần một tầng sương mù mờ nhạt, ánh mặt trời xuyên qua, gió mát phất động ở bên ngoài khách sạn Thanh Hồng, như gợn sóng trở mình trùng điệp, mây ở giữa như bàn tay mềm mại che mưa, giống như người đứng lẻ loi một mình trên cồn cát, giống như tiên cảnh nhân gian.

Triệu Thanh Hồng một thân mặc quần áo màu vàng nhạt, bên hông treo túi hương màu hồng nhạt, mái tóc đen dài được cột nhẹ đơn giản bằng sợi dây màu vàng, lộ ra thân hình đơn bạc đứng lặng ở ngoài cửa lớn của khách sạn hướng chỗ hàng lang, lẳng lặng nhìn khách sạn trước mắt do chính một tay mình dựng lên.

Đã bao nhiêu lâu rồi không cẩn thận xem nó như vậy?

Từ ngày bắt đầu, nàng nóng vội quản lý tính kế làm cách nào kiếm từng bó từng bó lớn ngân lượng, chưa bao giờ cẩn thận thưởng thức xem vẻ đẹp của nó , mà nay…… Trước mắt hết thảy có lẽ chỉ có thể thành hồi ức, nàng thực sự bỏ được xuống?

Lông mày nhẹ di chuyển, khuôn mặt trái xoan khéo léo tinh xảo hơi hơi nhìn về phía chân trời, Triệu Thanh Hồng than khẽ, tay mềm hé ra tờ giấy sắp bị vò nát, nội tâm giãy dụa một đêm, cuối cùng cũng có phương án.

Nàng chưa từng có lần đặt cọc quá lớn như vậy……

Không phải toàn bộ đều là thắng, chính là toàn bộ thất bại tự mình nhận lấy……

Hắn, đáng giá để nàng như thế được ăn cả ngã về không sao?

Tính toán, vì hắn lãng phí một ngày có thể kiếm ít nhất một trăm hai mươi lượng, tính toán, thân thế của nàng mặc dù thua xa so với phủ tướng quân núi vàng núi bạc, nhưng giả sử theo thời gian dài, bằng thủ đoạn của Triệu Thanh Hồng nàng, đều là dễ như trở bàn tay…… Cho nên, nàng muốn căn bản không phải tiền của hắn, mà là người của hắn?

Nghĩ tới nghĩ lui là như thế này, đúng vậy, nàng muốn người của hắn…… Còn có, trái tim của hắn.

Nhưng là, nàng lại không có một chút nào nắm chắc.

Nếu như, Hoa Đan giống nam nhân bình thường dễ dàng để cho nàng đùa bỡn. Nếu như, Hoa Đan giống nam nhân bình thường dễ dàng bị loạn tình mê. Như vậy, nàng sẽ không mờ mịt thế này.

Chẳng qua, nếu hắn là nam nhân bình thường, Triệu Thanh Hồng nàng há lại dễ dàng đem tâm giao cho hắn ? Mới có hai ngày ngắn ngủn, ngồi cũng nghĩ đến hắn, đứng cũng nghĩ đến hắn, nằm cũng nghĩ đến hắn, liền ngay cả trong mộng đều suy nghĩ về hắn, nghĩ hắn lạnh lùng, nghĩ hắn vô tình, nghĩ hắn ngoan tuyệt, nghĩ hắn ôn nhu, hắn cười, hắn hôn, hắn ôm cảm giác của nàng……

Đôi bàn tay nắm chặt một cái, Triệu Thanh Hồng cảm thấy bực mình không thôi, không chút nghĩ ngợi liền hướng sân khấu bằng gỗ phía hành lang dài trước mắt mà ra —

Không ngờ xoay mình một cái bị một bàn tay rộng lớn đỡ, đưa bàn tay trắng như phấn không đề phòng ở lòng bàn tay ấm áp, mềm nhẹ bị bao phủ.

Nàng ngạc nhiên nâng mắt, tầm mắt trùng hợp chống lại bàn tay của chủ nhân — con ngươi đen của Hoa Đan không thể hiểu được

Giờ phút này, cặp mắt kia đang suy nghĩ sâu xa buồn bực trực tiếp xem xét nàng.

“Làm gì?” Nàng xấu hổ rống lên với hắn một câu, nghĩ rút tay về, lại bị hắn dễ dàng nắm lấy, không thể động đậy.

“Đây đúng là ý tại hạ muốn hỏi cô nương.” Hoa Đan môi lạnh lùng nói, lòng bàn tay mềm lạnh lẽo không thôi, dường như là mới từ nước đi ra. “Rõ ràng bị phong hàn,  sáng sớm còn ở trong này luyện quyền, là muốn bệnh càng nặng thêm rồi lại vu oan cho tại hạ sao?”

Hôm qua đối với nàng khó được ôn nhu toàn bộ rời rạc, nàng tựa hồ luôn luôn làm hắn tức giận đến giơ chân bản sự.

Triệu Thanh Hồng nhíu mày. “Yên tâm tốt lắm, cho dù ta thật sự bệnh đến chết, cũng sẽ không nói với người khác là do đại tướng quân Hoa Đan làm hại.”

“Phải không? Bởi vì cô nương luôn luôn sở tác sở vi (*), lời này làm cho người ta rất khó tin tưởng.”

(*) sở tác sở vi: nói một đằng làm một nẻo

“Tin hay không tùy đại nhân.” lời nói của hắn cũng làm cho nàng phát hỏa.

Tóm lại, nàng trong lòng của hắn, chính là một nữ nhân chỉ biết khoe khoang làm dáng, nói chuyện giống nữ nhân hư hỏng như vậy.

Chết tiệt, nàng làm sao có thể nghĩ đến trong lòng hắn đối với nàng cũng có một chút ôn nhu cùng hòa nhã? Nàng nhất định là bệnh đến hôn mê, nên mới có thể nghĩ như vậy.

Nàng trong lòng tức giận, bực mình, mất mát, cùng một loại khổ sở nhè nhẹ khó có thể sắp xếp này, đủ loại cảm xúc mặc dù ngắn như hoa phù dung sớm nở tối tàn, từ đầu đến cuối lại mơ hồ rơi vào đáy mắt của Hoa Đan đang nhìn chằm chằm nàng.

Thật ra, nàng là dạng nữ nhân gì?

Làm cho hắn động tâm, lại làm cho hắn mê hoặc, làm cho hắn tức giận, lại làm cho hắn không muốn.

Biết rõ nàng tựa như độc dược, tốt nhất là kính trọng mà không thể gần gũi, nhưng hết lần này đến lần khác lại giống chạm vào độc nghiện, chỉ cần ngửi được hương khí dược kia, liền nhịn không được muốn tới gần……

Nếu không phải như thế, hắn làm sao có thể sáng sớm đã nghĩ muốn đến phòng thăm bệnh nàng?

Nếu không phải như thế, hắn làm sao có thể lo lắng đi chung quanh tìm kiếm, mà ở trong này tìm được bóng dáng của nàng?

“Trở về phòng đi thôi, nơi này gió lớn.” Tiếng nói cứng rắn bên trong cố ý đè nén sự  quan tâm, Hoa Đan không nghĩ thừa nhận việc nữ nhân này tồn tại đã làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến suy nghĩ cùng sức phán đoán của hắn.

Triệu Thanh Hồng yếu ớt nhìn hắn. “Đại nhân đang quan tâm ta sao?”

Nói cho nàng là đúng, như vậy, nàng có thể làm việc nghĩa mà không phải chùn bước……

Hắn trầm mặc một hồi lâu, mới nói: “Nàng nghĩ đem phản ứng của ta vì bị vu oan mà giải thích thành quan tâm chuyện của nàng, ta không lý do phản đối.”

“Cho nên chính là quan tâm?”

Hắn nhíu mày, nàng nhíu mày, dung nhan thoáng tái nhợt trên mang theo ý cười bướng bỉnh, khuôn mặt chưa đánh son phấn nhẹ nhàng thanh lịch, càng tăng thêm một phần giống như nhu nhược xinh đẹp.

Sáng nay nàng, đặc biệt khác lạ……

Có thể là bởi vì không kịp trang điểm, cũng có thể là bởi vì nàng bệnh, không thể thi triển bộ dạng mỹ nhân kế, cho nên, hắn ngược lại cảm thấy giờ phút này nàng thập phần động lòng người, thú vị mười phần, nhăn mày cười nhẹ nhàng mà đánh vào trong lòng hắn……

Nhận thức này, làm cho hắn buông lỏng bàn tay đang cầm tay mềm mại của nàng ra, nhẹ nhàng mà hiểu biết thêm một điều.

Thật đúng là…… Đại tướng quân ngượng ngùng thật đáng yêu lại đứng đắn a.

Triệu Thanh Hồng cười khẽ ra tiếng, rõ ràng làm cho hắn bực bội, nhìn đến bộ dạng này của hắn, lại cảm thấy thích, lại đau lòng được ngay.

“Làm sao bây giờ? Ta càng ngày càng thích đại nhân.” Thích đến…… Nếu không cho nó đánh cược, nàng có khả năng sẽ hối hận cả đời.

Hoa Đan tầm mắt một lần nữa rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của nàng, khuôn mặt kia chính là mang theo ý cười, một đôi mắt sâu như nước hồ lóe sáng không hiểu được muốn chạm lấy, hại hắn nhịn không được đưa tay ra xoa bên gò má của nàng, đem nàng ôm vào trong lòng hôn một cái……

Đủ! Hắn không thể lại đi xuống như thế! Nếu không trời biết hắn sẽ làm ra hành động gì không khống chế được lại không thoả đáng!

Xoay người phải đi, một cái tay nhỏ bé lạnh lẽo lại bỗng dưng chui vào bên trong bàn tay to lớn của hắn nắm chặt —

Hoa Đan xoay mình chấn động, theo bản năng muốn bỏ ra, lại nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng nói ôn nhu —

“Mặc kệ tay của ta đi, trước tiên nhìn xem cái này đi!” Một cái tay nhỏ bé lạnh lẽo khác đem hé ra một tờ giấy nhét vào trong một bàn tay to khác của hắn.

Giờ phút này, hai người mặt đối mặt, tay nắm, nam khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng hé ra, nữ tử cười giống như đóa hoa kiều diễm.

“Đây là cái gì?” Tiếng nói như trước trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cự tuyệt, hạ quyết tâm muốn cách xa nàng, nàng lại lần nữa dây dưa không ngớt, chọc hắn phiền lòng.

“Không phải là đại nhân muốn cái này nhất sao?”

Hắn mi nhướn lên. “Chẳng lẽ là……”

“Phải.” Nàng không làm cho hắn nói tiếp, sảng khoái gật đầu, hấp hấp cái mũi, một giọt lệ theo khóe mắt rơi xuống, nàng liền dùng tay áo lau đi, giả bộ không có việc gì vẫn như cũ hướng về phía hắn cười. “Từ nay về sau, đại nhân có thể không cần để ý tới ta, ta bị bệnh, hay đã chết, cũng không phải chuyện của đại nhân, đúng không?”

“Ta nói rồi ta sẽ không –”

“Ta biết đại nhân sẽ không lấy ta, nhưng một cái hôn cũng không phải quá đáng chứ?” Nếu như vậy hắn còn dám cự tuyệt nàng, nàng thật sự muốn một chưởng bổ đôi hắn!

Hắn trừng mắt nàng, nhắc nhở nói: “Nàng đây là làm ăn bị lỗ vốn rồi.”

Nàng nở nụ cười, ý cười thê lương. “Cái này không liên quan đến chuyện của đại nhân, đại tướng quân.”

“Ta phải biết là làm cái gì cho nàng thay đổi chủ ý?”

“Nào có cái gì? Nếu không phải là vì ta thích đại nhân…… Không nghĩ nhìn thấy đại nhân bị giết, đành phải cho đại nhân đem chuyện này làm một mình, đại nhân trở về đô thành đi.” lấy cớ này hợp tình hợp lý hơn, nàng u oán nhìn hắn, hy vọng có thể nhìn thấy trong mắt hắn một tia cảm động.

“Cái này đối với nàng có chỗ nào tốt?” Hắn cũng sẽ không bởi vì nàng nói thích hắn mà hôn mê đâu, nữ nhân này trong lời nói là thật là giả căn bản làm cho người ta không phân biệt rõ. Vì nàng vốn không phải nữ tử bình thường, giang hồ lịch lãm phong phú, dùng hết tâm trí, làm sao có thể trách hắn đối với nàng cẩn thận đề phòng?

“Tịch thu tài sản, giết cả nhà đây là chỗ tốt?” Nàng thu lại ý cười, tâm lạnh, nhưng chỉ muốn hắn hôn một cái thôi, hắn lại đề phòng nàng giống như quỷ……

“Triệu Thanh Hồng –”

“Ai chuẩn cho ngươi mang ngay cả danh họ của ta? Ngươi không xứng!” giựt khỏi tay hắn, Triệu Thanh Hồng tức giận đỏ mắt, xoay người đi khỏi, lại trong nháy mắt bị thân ảnh Hoa Đan cao lớn đỡ.

Nàng tức giận hướng hắn ra quyền, làm nhiều việc cùng lúc, hắn lùi lại mấy bước, không nghĩ cùng nàng so chiêu, nàng lại từng chiêu tiến sát, mỗi một chiêu đều muốn lấy tính mệnh của hắn. Cuối cùng, hắn đơn giản không lùi, song chưởng ở sau lưng người, cửa ngõ mở rộng, đối với nàng uy hiếp chưởng phong hờ hững mà chống đỡ……

Một chưởng sẽ đánh xuống, đã thấy Hoa Đan chắn cũng không chắn, đỡ cũng không đỡ đứng yên, Triệu Thanh Hồng sợ hắn thực sự bị thương, cũng đã lập tức thu thế không kịp, chưởng phong vừa chuyển, ngược lại tự làm thương bản thân, liên tục lui về sau mấy bước mới ngừng, lại thấy đầu váng mắt hoa, thân mình mềm nhũn, vừa vặn rơi vào bên trong khuỷu tay của Hoa đan phi thân đến……

“Nàng không sao chứ?” Vững vàng ôm nàng, một chút xấu hổ xuất hiện ở trong đôi mắt của hắn.

“Đại nhân thật sự rất xấu……” Nàng không mở mắt, không muốn nhìn hắn.

“Triệu Thanh Hồng……”

Ánh mắt hắn ảm đạm, mềm lòng, nàng đều nhìn không thấy, toàn tâm toàn ý chuyên tâm mắng hắn……

“Đại nhân xấu xa, thật sự rất xấu, ta chán ghét đại nhân, chán ghét đến chết…… oa……”

Lời mắng của nàng vừa xoay mình đã bị hai phiến môi ấm áp ngăn chặn, rốt cuộc phát không ra thanh âm……

4 thoughts on “Tướng quân lãnh khốc – Chương 3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s