Chớ cười ta hồ vi (Cá thích leo cây)


 *Cảm nhận của Bella Ngân    

Aiz, cả ngày hôm qua không có tiết học, cũng không có hẹn hò với đám bạn, lại thêm trời mưa cả ngày, thế là dẫn tới một kết quả rất là tất nhiên, ôm điện thoại đọc truyện ^.^

Lần này tôi không mở máy mà ôm điện thoại cả ngày, vì mở máy mẹ sẽ la nhiều hơn   Tìm tìm một hồi, quyết định sẽ đọc bộ Chớ cười ta hồ vi – Cá thích leo cây, ebook truyện này tôi đã down rất lâu từ Phong linh cốc của Bạch Linh, nhưng lười, vì dài wá 

Thật không ngờ, bộ truyện thuộc thể loại huyền huyễn thứ ba mà tôi xem, sau Tam sinh tam thế và Hương mật, bộ truyện này cũng để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi .

Cách viết của tác giả rất độc đáo, tôi không thể nói là hay hơn Tam sinh tam thế và Hương mật, vì mỗi tác giả có một cách viết khác nhau, nhưng thật lòng là tôi không thể đoán được ý định của tác giả, không thể biết được bước tiếp theo tác giả sẽ làm gì, dĩ nhiên, đã đoán sai phần mở đầu thì làm sao đoán được đoạn kết đây. Bắt đầu, diễn biến và kết thúc – tất cả những điều đó đã xây dựng nên một mối chân tình trong một thời cuộc đầy biến động.

Nàng – một nữ nhân tình cờ xuyên không trở về thời cổ xưa, bất ngờ hơn, nàng không hề trở thành một nữ nhân cổ đại mà lại trở thành một con cửu vĩ bạch hồ, danh xưng Tô Đát Kỷ. Thật là một việc không ngờ, vì sao một nữ nhân thế kỷ XXI như nàng lại trở thành yêu nghiệt diệt Thương thế này?

Nàng được rèn luyện, hướng dẫn để trở thành một mị hồ đầy mê hoặc để câu dẫn Trụ Vương và tiêu diệt Thương triều như mệnh từ Nữ Oa.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Khương Thượng – kẻ được định mệnh sẽ giết nàng đây ư? Sao hắn lại có thể đọc được suy nghĩ của nàng? Sao hắn biết nàng muốn loại trừ hắn? Sao hắn lại nói đây là lần thứ hai hắn tha cho nàng? Hắn biết nàng hay sao???

Thế này là thế nào?

Lần này Văn Trọng đã bắt được nàng, còn chưa kịp thực hiện kế hoạch khiến cho nàng bị thất sủng thì đã bị bắt vào đây.

“Thỉnh ngươi, đừng bỏ ta lại chỗ này, về sau ngươi muốn ta thế nào cũng được…Ta tất cả nghe theo ngươi, đừng đi, cầu ngươi, đừng bỏ rơi ta…”

“Đát Kỷ, ngươi luôn là như thế, miệng luôn đầy những lời nói dối…”

“Ta thật tâm, Khương Thượng, ta là thật tâm. Cầu ngươi, đừng bỏ ta,… đừng bỏ rơi ta, đừng bỏ lại một mình ta….”

“Ta nghĩ đi theo ngươi, cầu ngươi, mang ta đi…”

Bao nhiêu năm đã qua, thì ra, nguyên lai, cuối cùng ta chính là một con cửu vĩ bạch hồ thật ư?

Ta nguyện quên hết tất cả, nhưng vì sao, vì sao ta lại nhớ lại?

Côn Luân – nguyên lai, nơi đó là nơi bắt đầu, cũng là nơi kết thúc đoạn tình này. Huyền đan, đánh mất tất cả yêu pháp, ta nguyện quên hết tất cả, để là một người bình thường, để quên đi, nguyên lai ngươi chưa từng tin ta…

 Ký ức đau khổ ấy, nàng không cách nào quên được, tất cả như ùa về trong nàng, bắt nàng phải nhớ lại, không cho phép nàng quên, nàng cũng vô phương quên được hắn…

Vì hắn múa dưới vườn hoa đào, vì hắn mà đánh cược, cớ sao, cuối cùng cái nàng nhận được lại là một kiếm của hắn? Vì sao hắn không thể tin tưởng nàng?

Muốn khóc nhưng sao nước mắt không rơi ra, muốn cười nhưng sao tiếng cười đau lòng thế này?

Nàng muốn phân rõ yêu hận với hắn, cớ sao hắn không  để nàng làm như vậy?

“Phù Chu phạt trụ là thiên mệnh, hộ nàng là… tâm tư của ta.”

Năm lần bảy lượt cứu nàng, bảo hộ nàng, không hề tránh né hay phòng ngự, nguyện để nàng làm tổn thương hắn… đến tột cùng là hắn muốn làm thế nào?

“Ta yêu nàng…”

Hắn lại còn dùng hơn nửa tu vi để độ nàng qua tình kiếp, nàng không cảm tạ hắn, nàng cũng không thể không lưu tâm đến hắn.

Hắn biết nàng muốn lợi dụng hắn, muốn hại hắn, bất quá, hắn vẫn là không buông nàng ra. Không hề nghi ngờ nàng, trọn vẹn lòng tin vào nàng, bắt đầu từ ngày hai người gặp nhau trong vườn đào, hắn đều đối xử với nàng như thế.

Nàng có thể làm như không biết, có thể lẳng lặng theo ý hắn, không nhìn thấy hắn, không nghe thấy hắn, nhưng,… nàng không làm được!

“Khương Thượng! Ta biết ngươi đang ở đây!”

“Cẩn thận!”

Một lần lại một lần, hắn không thể nào im lặng thấy nàng bị thương tổn, lần này, hắn dùng cả sinh mạng của mình để cảnh báo cho nàng, và rồi, hắn ngã xuống.

“Không…”

“Khương Thượng! Ngươi thế nào? Đừng dọa ta… không nên làm ta sợ!”

“Đừng khóc…”

“Ta không khóc.”

“Ta nói qua, ta sẽ không tái thương ngươi… Nếu là ngươi và ta trong đó không thể không chết một người, vậy đó là ta đi.”

“Đáng tiếc… về sau, không thể tái bồi ngươi đi…”

“Không… Không…”

“Cuộc đời này… Ta thiếu ngươi, vậy cứ trả hết nợ đi.”

“Rõ ràng… chính là ta nợ ngươi, còn chưa kịp…”

“Vậy để… lưu đến kiếp sau cho ta. Kiếp sau để ngươi thiếu ta.”

 “Một lời…đã định…”

 Khương Thượng, thì ra ta yêu ngươi như thế, vượt qua tưởng tượng của ta, vượt qua ngươi dự liệu.

Yêu sâu đậm, hận càng sâu đậm.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Lần đầu tiên thấy một con bạch hồ xinh đẹp như vậy, lần đầu gặp nàng dưới cây đào.

“Ngươi là hồ ly nhà ai?”

Qua nhiều năm, hắn biết nàng có ý định giết mình, nhưng vẫn như cũ, không thể tránh xa nàng, cứ để nàng từng bước từng bước chiếm cứ trái tim hắn.

Hắn cũng biết, nàng là yêu, hắn là người tu tiên, vĩnh viễn, vĩnh viễn không thể.

Ngày sư phụ và đồng môn muốn tiêu diệt nàng, hắn đã đứng ra gánh mọi tội lỗi, chỉ cần nàng có thể sống, chỉ cần nàng không bị thụ thương, hắn sẽ chịu tất cả hình phạt, hắn không cần ở bên nàng, không cần gì cả, chỉ cần nàng còn sống.

“Ngươi trở về đi, đừng tái tới tìm ta…”…Ngươi trở về đi, đừng tái thụ thương.

 Hắn là biết rõ, hắn đều biết rõ.

Hắn biết nàng chém xuống là cán đao.

Hắn biết rõ, bọn họ trong lúc đó đã triệt để xong rồi.

Nàng đối với hắn… chưa hề tín nhiệm hắn.

Lại một lần nữa nhìn thấy nàng. Nàng tựa hồ đã quên mất hắn.

Dung nhan nàng nháy mắt già xuống, hắn trong lòng thương thảm khó đương, này cũng là vì hắn sao…

Nàng quên hắn cũng tốt…

Hắn biết, hắn biết, nàng chỉ đang lừa hắn, nhưng một câu, chỉ một câu của nàng, phòng tuyến của hắn đã sụp đổ hoàn toàn.

Hắn chỉ là, chỉ muốn nhìn thấy nàng, chỉ cần biết nàng vẫn tốt là được.

Nàng không muốn nhìn thấy hắn sao? Ngay cả liếc mắt cũng không nguyện ý ư?

Ẩn thân từ xa, an vị nhìn hai bóng hình bên ánh lửa.

Bất giác trên má hơi lạnh.

Nâng tay gạt đi ý lạnh xót xa…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hắn mãi mãi vẫn không quên được nàng, bao nhiêu năm trôi qua, chỉ nàng là bóng hình duy nhất ngự trị trong lòng hắn.

Nàng, dẫu hận, dẫu yêu, vẫn là hắn, vẫn không thể buông hắn ra, dẫu hạ độc hắn, nhưng tâm nàng, có lẽ đã đi cùng hắn rồi.

“Chúng ta chỉ làm một đôi vợ chồng tầm thường, hảo hảo qua ngày.”

~~~~~~~~

Truyện này đã thật sự thay đổi cách nhìn của tôi về Đát Kỷ, về Khương Thượng. Quá khứ, có phải hay không, tôi cũng không quan tâm, nhưng mối tình tiên – yêu này sao mà đau lòng thế, sao mà tàn nhẫn thế? Có những đoạn, rất vui, rất hài hước, khiến tôi cười ra nước mắt, nhưng sao, cũng có những đoạn, nước mắt tôi bất giác rơi xuống, lành lạnh…

28 thoughts on “Chớ cười ta hồ vi (Cá thích leo cây)

  1. bella ơi. hôm qua tỉ cũng đọc bộ này nha.
    giống như muội ngại dài quá đọc 30 chương rùi tìm cái kết thúc lun
    kết thúc làm tỉ nghẹt thở lun :((. truyện này cách viết quá bất ngờ không đoán trước đc điều gì nhưng khi kết quả xảy ra thì cảm giác nó là tất yếu không cách giải quyết nào tốt *lược 1000 từ muốn nói về nó**:))
    tóm lại sau bộ hương mật tỉ thấy bộ này quá đáng đọc a

    • hắc hắc, ss đọc từ từ mà ngẫm a, đừng nhảy wá, mất hay hết 😉
      e đọc từ sáng cho tới hơn 12h đêm, sáng hôm sau đi học mà hai mắt dính lại hết lun =))

  2. hôm qua c cũng đọc bộ này nhưng mới được mấy chương…chưa có cảm nghĩ gì mấy..hehe..nghe e khen nên chắc phải về đọc luôn.

  3. Ô, giờ ta mới biết nàng viết cảm nhận truyện này. Đọc xong, cảm nhận của ta là, trình độ beta còn yếu quá, thấy lủng củng ghê. Đây là bộ đầu tiên ta beta, haizz. chắc giờ ổn hơn xưa một chút.

  4. ta nể nàng lắm a, xem việc nàng phải tách từ pic ra rồi làm lại, nói chung, ta thấy quá trình nàng làm khiến ta rất khâm phục ^^
    bộ đầu nàng beta mà đã hay thế rồi thì chắc chắn các bộ sau sẽ hay hơn nữa 😀
    ta đợi nhiều ebook nữa từ nhà nàng a (hắc hắc, ta đã down gần hết list ebook nhà nàng và đang đợi để làm cho gia tài của ta ngày càng nhiều hơn a. thanks nàng vì đã làm ebook và beta bộ truyện này ❤

  5. mình cũng mới đọc xong bộ này,cảm thấy quả thật tác giả viết rất hay,vì bộ này tình tiết bám theo truyện phong thần,nhưng lại theo một hướng khác,lãng mạn hơn,các nhân vật cũng đc xây dựng bớt hiếu chiến ,bớt …xấu để hù hợp vs truyện,thế nhưng không bị quá phô,hoặc quá ảo tuong,hoặc quá lãng mạn,bởi đọc vẫn thấy được thế nào là tranh vương quyền,thế nào là lật đổ triều chính,…v…v… có điều,truyện vẫn để lại một số câu hỏi không lời đáp,mà cụ thể như ai là người giúp Mị Hỉ (hoặc là mình đọc ko kĩ nên ko nhận ra đc T_T) hơn nữa chuyển biến trận đấu dẫn đến cái chết của Khuong Thượng,tiết tấu đoạn đấy mình thấy cũng khá nhanh ….Kết thúc tuy viên mãn,cũng như Tam sinh tam thế hay hương mật tựa khói sương,vẫn để lại cho mình chút gì đấy tiếc nuối

    • uhm, mình cảm thấy các tg viết thể loại này thích để cho ng đọc chút tiếc nuối wá a ~~
      nhưng mà dù sao cũng rất đáng đọc và nó khiến mình cảm thấy yêu thích Đát Kỷ hơn nhiều ^^

  6. Woa…nhiều người đọc “Chớ cười ta hồ vi” rồi ghê! Tiếc quá, giờ mới biết có truyện này ^^ hihi
    Cơ mà truyện này có HE không dzậy ss! sao thấy Khương Thượng chết mất tiêu oỳ…..Haiz…… e sợ đọc SE lắm!!!
    Thanks ss đã viết bài cảm nhận cho mọi người đọc nha! ^^~

    • hắc hắc, ss chỉ toàn đọc truyện HE thôi nên e yên tâm ^^
      mà đọc tới lúc này là ss khóc thật a, đọc truyện này mà nhìu lần ss rơi nước mắt lắm lun a TT^TT

  7. chẹp.đúng thật cái truyện chớ cười ta hồ vi.đọc đoạn đầu.thấy bình thương sau đến đoạn sau mới thấy nghẹt thở.gần giống hương mật tựa khói sương.ta công nhận quá hay luôn

  8. nàng ơi, cho ta hỏi chút,
    muốn 1 bài post như bài này trở thành trang con của 1 page như nàng đó thì phải làm thế nào, để xuất hiện trên thanh page xuất hiện trang con như nhà nàng đó!!!
    pleaseeeeee!!!!

  9. Mình đọc 1 mạch 2 hôm nay để xem cho xong truyện này. Đến bây giờ vẫn còn cảm giác mơ màng trong thế giới của truyện. Đây thực sự là 1 trong 3 truyện tiên giới, cùng 2 truyện nữa là Tam sinh tam thế, Hương mật tựa khói sương để lại cho mình 1 ấn tượng rất sâu sắc. CCTHV có đoạn đầu đọc rất dễ gây nhàm chán. Mình đã từng đọc rồi lại bỏ dở, mỗi lần chán lại lấy điện thoại ra đọc 1 ít cho đến đoạn Khương Thượng gặp Tô Tô lần đầu tiên trong cung mới bắt đầu thấy cuốn hút. Mình thích nhất là đoạn Tô Tô nhớ lại về quãng thời gian quen biết KT. Nội dung truyện rất mới lạ. Vẫn là truyện Phong thần nhưng lại theo 1 kết cấu hoàn toàn mới. Có ai ngờ được Đát Kỉ và Khương Thượng lại yêu nhau? Bạn sẽ có cảm giác gì khi biết mình xuyên đến trên thân hình 1 con cửu vĩ hồ và sốc hơn nữa khi biết rằng cái thân xác cửu vĩ hồ mà mình xuyên qua có tên là Tô Đát Kỉ. Thân là 1 người hiện đại, biết rõ bản thân mình là ai, có vai trò gì trong cuộc chiến Võ vương phạt trụ?Truyện không có những nét hài hước như TSTT và HMTKS. Tôi thích cái đoạn khi Tô Tô hỏi Khương Thươngj rằng có quen ai là Khương Thượng không? Tôi đồng cảm sâu sắc với cảm giác của Tô Tô. Biết người này mai sau sẽ giết mình, từng rất nhiều lần có sát ý, nhưng cuối cùng lại lỡ yêu mất rồi. Yêu và cũng từng hy vọng, hy vọng vào tình cảm của mình, của Khương Thượng, hy vọng vào 1 tình yêu, tin tưởng rằng chắc chắn hắn sẽ không làm tổn thương mình, và cái cảm giác tan vỡ thế nào khi bị 1 mũi kiếm của KT xuyên qua. Khi niềm tin đã mất tình yêu sẽ biến thành sự thù hận. Yêu càng nhiều thì hận càng sâu. Đã từng hy vọng để rồi nhận ra lịch sử vẫn là lịch sử. Toi thích cách dứt khoát của Tô Tô. Uống huyễn đàn để kết thúc tất cả, không chịu theo sắp xếp của Nữ Oa nương nương. Đọc cả bộ truyện tôi không hề có 1 lúc nào cảm thấy ghét KT. KT không biết trước lịch sử, anh chỉ biết giữa anh và Tô Tô có 1 khoảng cách giữa yêu và tiên. Tôi nghĩ anh đã yêu hết tất cả tâm tư của mình, bảo hộ TT, dù là trước hoặc sau này khi TT đứng về phía Triều ca. Anh lúc nào cũng chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn TT. Tôi thích phần ngoại truyện về anh. Đọc xong mới thấy hết được những tình cảm của anh dành cho Tô Tô, cũng mãnh liệt và không thể khống chế bước chân mình. Càng về cuối anh càng dung túng cho TT. Thực sự đoạn cuối truyện làm cho tôi hết sức bất ngờ. KT lựa chọn cái chết, và nỗi đau khổ của TT, sự phi thăng của TT. Truyện kết thúc hơi vội. Còn nhiều vấn đề gây tiếc nuối. Về tình cảm của Mị Hỉ, về bộ tộc cửu vĩ hồ đã đi đâu, tại sao TT lại xuất hiện ở phần đầu truyện và dặp MỊ Hỉ trong khi cô đang được các trưởng lão nuôi dưỡng và bất tỉnh, Thân Công Báo thực sự là ai, có vai trò gì?

    • ôi ôi ôi, lâu lâu mới có ng đồng cảm với mình như vậy, mừng wá TT^TT
      công nhận là lúc đầu đọc khá nhàm, thấy nội dung nó lãng lãng thế nào á, nhưng đến lúc Khương Thượng xuất hiện *nam chính lên sàn*. Haiz, đọc mà thở dài…
      thật sự k cách nào ghét được Khương Thượng cả, Khương Thượng đã yêu, đã dùng toàn bộ tâm tư của mình bảo vệ cho Tô Tô rồi, đòi hỏi hơn ở Khương Thượng thì đúng là kẻ chẳng biết điều. Mình cũng thích cá tính của Tô Tô, cầm lên được, bỏ xuống được. Truyện không có nhiều chi tiết hài hước bằng Tam sinh tam thế hay Hương mật, nếu không nói là hơi nặng nề hơn, nhưng truyện lại cứ như ám ảnh người đọc vậy. Haiz, dù tiếc là ít phiên ngoại quá, nhưng mà thôi, thế cũng là quá thỏa mãn rồi ^^

  10. Pingback: Review, giới thiệu lần 1 | ~ Xóm nhà lá ~

  11. Có truyện này với truyện trầm vụn hương phai của bên huyền huyễn là đọc đi đọc lại nhiều nhất, mặc kệ dài vì giọng văn, lối viết văn rất được ^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s