Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 77


Chương 77: Đại thẩm

Edit: gau5555

Beta: Bella Ngân

Tiếng quát tháo của Lãnh Hạo Nguyệt làm cho Minh Nhu mặt tái đi. Trước đây không lâu, mình còn được hắn dốc lòng nâng niu trong lòng bàn tay, bây giờ hắn nhìn thấy mình thế nhưng lại sợ hãi? Còn nói mình là “Quỷ”? Thương tâm sao? Phẫn nộ sao? Nhìn Nhạc Du Du đố kỵ sao? Hình như cũng có, loại cảm giác này, làm cho Minh Nhu cơ hồ đều muốn chết đi.

Nhạc Du Du cẩn thận an ủi Lãnh Hạo Nguyệt trong lòng, nàng cho là hắn thực sự sợ hãi.

Nhìn hai người ở trong tư thế thân mật, Minh Nhu móng tay đều bấm vào trong thịt, nàng sẽ không cho phép nữ nhân khác chiếm vị trí trước đây của mình …

“Hạo, ta là Tiểu Nhu a…” Minh Nhu tính toán dùng vẻ đẹp của mình trong ký ức của Lãnh Hạo Nguyệt, cưỡng chế không hài lòng ở trong lòng, ngữ khí tận lực nhu hòa, “Ngươi đã từng nói ta sẽ là Đào hoa tiên tử của ngươi …”

Lời này vừa nói ra, Nhạc Du Du trong lòng tức giận hận không thể ngăn chặn được cái miệng kia lại, miệng cũng không tự chủ mà nhếch lên, ngươi là Đào hoa tiên tử nga, thì chính mình là gì nha? Hạo nhi sẽ không cảm thấy chính mình như chó đuôi hoa?

“Nương tử, vị đại thẩm này là ai?” Lãnh Hạo Nguyệt há có thể không biết tâm lý của Nhạc Du Du? Trong lòng buồn cười, thế nhưng nét mặt vẫn một vẻ tinh thuần, cố ý không thèm nhìn Minh Nhu nói, “Vì sao buổi tối lại đến gian phòng của chúng ta? Một điểm lễ phép cũng không có nha…”

“Đúng vậy.” Nhạc Du Du vừa nghe thấy thế việc đầu tiên là sửng sốt, lập tức nở nụ cười, “Bởi vì nàng không có cha giáo huấn nàng lễ nghi thôi…” Rõ ràng nói nàng là có nương sinh nhưng không có cha dạy bảo, trong lòng đang tức giận nháy mắt liền biến mất vô ảnh vô tung.

Minh Nhu sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt, mặc dù là buổi tối, thế nhưng ánh trăng kia rất sáng, vừa lúc Minh Nhu đứng gần cửa sổ, vì thế, Lãnh Hạo Nguyệt sẽ không thể không thấy rõ dung mạo của nàng, thế nhưng hắn lại gọi mình là đại thẩm? Nữ nhân kia còn dám chửi mình? Không khỏi nắm chặt nắm tay.

“Đại thẩm, ngươi đi nhanh đi.” Lãnh Hạo Nguyệt từ trong lòng Nhạc Du Du ngẩng đầu lên nhìn Minh Nhu, “Nếu không, một hồi Dật ca ca sẽ tới đánh vào cái mông của ngươi…”

Minh Nhu chân mày nhăn càng cao, sau đó trong nháy mắt ra tay, điểm huyệt ngủ của Lãnh Hạo Nguyệt.

Lãnh Hạo Nguyệt sớm đã có phòng bị, huyệt vị hơi dời đi một chút, vì thế, Minh Nhu điểm huyệt đối với hắn một chút tác dụng cũng không có, có điều là vì không muốn bại lộ thân phận của mình, cũng vì muốn nhìn Minh Nhu kế tiếp biểu diễn cái gì, hắn vẫn là rất phối hợp nhắm hai mắt lại.

“Tướng công? Ngươi làm sao vậy tướng công?” Nhạc Du Du lại càng hoảng sợ, vội vàng lắc lư Lãnh Hạo Nguyệt vài cái, lại phát hiện hắn một điểm phản ứng cũng không có, không khỏi nổi giận, nhảy dựng lên, “Ngươi đã làm gì với Hạo nhi?”

“Bản thân ngươi còn khó bảo vệ, mà còn quản nhiều như vậy làm cái gì?” Minh Nhu căn bản là xem Nhạc Du Du chẳng đáng một xu.

Nha, cô nãi nãi không phát uy, ngươi thật đúng là coi ta mềm như chân tôm? Nhạc Du Du cũng không trông mong chính mình có võ công hay không, thuận tay cầm đến cái gì đó hướng phía Minh Nhu ném tới.

Trong lúc nhất thời liền nghe thấy tiếng binh binh bàng bàng, gối đầu bay loạn xạ, thậm chí ngay cả đặt giầy đặt ở đầu giường gần lò sưởi đều ném tới, thừa dịp Minh Nhu nhất thời không chú ý, Nhạc Du Du thoáng cái nhảy đến trên mặt đất, nàng không thể ngồi chờ chết, cái đấy không phải tính cách của nàng.

“Muốn chết.” Minh Nhu nghiêng đầu tránh khỏi một cái giầy thêu của Nhạc Du Du, sau đó bảo kiếm nhoáng lên, đuổi theo Nhạc Du Du đâm qua.

Nhạc Du Du chỉ cảm thấy một trận gió lạnh gào thét mà đến, biết lần này muốn tránh cũng không được, đành phải chấp nhận nhắm mắt lại, thế nhưng, chỉ nghe thấy đương một tiếng, kiếm của Minh Nhu tựa hồ bị cái gì đó cản một chút.

Nhạc Du Du mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Hoa Hồ Điệp lười nhác ngồi ở trên khung cửa sổ, trong tay thưởng thức với mấy đồng tiền, một thân hồng y kia ở dưới ánh trăng có vẻ dị thường ánh sáng như ngọc.

Trong lòng Nhạc Du Du đang hoảng hốt liền dịu xuống, nàng cho tới bây giờ cũng không cảm thấy nguyên lai Hoa Hồ Điệp này cũng đáng yêu như thế!

5 thoughts on “Phúc hắc vương gia sỏa tướng công – Chương 77

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s