Bà mối vương phi – Chương 1 – Chương 1.1


Chương 1.1

Edit: gau5555

Beta: meott

Khí hậu khô ráo, phạm vi của cửa khẩu Ngọc Môn cách thành Trường An mấy ngàn dặm, quanh năm bão cát tàn phá bừa bãi.

Tại nơi đây đất đai rộng lớn mà hoang vắng, một tòa biệt quán tráng lệ đứng sừng sững. Nó giống như là con chim đại bàng to lớn ở trên sa mạc bay vút lên cao, ba đấu củng (*) kia chống đỡ mái nhà cong thẳng lên, giống như hai cái cánh đại bàng làm cho người ta sợ hãi.

*Đấu củng: là một loại thiết kế đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa bao gồm những thanh ngang từ trụ cột chìa ra gọi là củng và những thanh trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu

Rời xa biệt quán phồn hoa, nhiều năm ra vào đều là những tướng sĩ mặc quân phục hay quan lại lui tới truyền nhau những tin tức dù nhỏ nhất, trên thực tế chủ nhân của biệt quán này, đúng là đang giúp cho Thiên tử ở Trường An chủ trì đại cục ở Tây Bắc. Phạm vi một trăm dặm xung quanh, các quan viên ở các trấn quan trọng đều theo mệnh lệnh của hắn mà hành sự.

Sau một buổi sáng bận rộn, thời gian hai khắc buổi trưa, trước cửa biệt quán có một số xe ngựa màu hồng nhạt mới tinh dừng lại. Một đám cô nương xinh đẹp mặc quần áo bằng lụa hoa mỏng đi vào biệt quán.

Mấy thiếu nữ tiếng cười như chuông bạc cùng vơi váy áo màu sắc rực rỡ, làm cho biệt quán thêm một chút náo nhiệt, giảm bớt không khí nghiêm túc và nặng nề nơi đây.

“Oa, đẹp quá nha.” Cô gái ở giữa tính tình hoạt bát, liên tục tán thưởng.

Vẻ bên ngoài của biệt quán to lớn, bên trong lại giống như tiên cảnh, dòng nước mát lạnh từ Tuyết Sơn đưa tới vây xung quanh đá cẩm thạch xây thành các đình, bàn, cùng lầu các, một mảnh rừng trúc nhẹ lay động theo gió, tiếng động sàn sạt của trúc hòa cùng tiếng nước chảy róc rách, cảnh trí tao nhã làm say lòng người.

“Thật sự đẹp quá.”

“Đương nhiên đẹp, biệt quán này là đương kim Thánh Thượng đặc ban cho Nghi vương.” Mỹ nhân vóc dáng cao nhất đắc ý dương dương tự đắc nói.

“Thật vậy sao?” Các thiếu nữ hai mắt đều tỏa ánh sáng. Các nàng đều là do mẹ của Nghi vương chọn lựa đến đây để làm thị thiếp, chỉ cần nói đề tài về Nghi Vương, đều có thể làm các nàng hưng phấn vô cùng.

“Vương gia rất xứng đáng!” Một vị phụ thân hơn bốn mươi tuổi mặc áo lục khuôn mặt bình tĩnh, uy nghi đi đến trước mặt mấy cô gái.

“Vị này là Liên phu nhân tổng quản của Dung Hải các nơi đây.” Cụ bà áo lục phía sau lên tiếng nhắc nhở

“Thỉnh an Liên phu nhân.” Vừa nghe nàng chính là Liên phu nhân, các thiếu nữ vội vàng cúi đầu nín thở, tất cả đều trở nên ngoan ngoãn. Trước khi rời đi khỏi Thanh Châu, lão Vương phi liền dặn dò các nàng, tốt nhất phải nghe lời Liên phu nhân, bởi vì ăn, mặc, đi lại trong Nghi vương phủ đều do vị Liên phu nhân này chuẩn bị, nàng là người duy nhất trong toàn bộ Nghi vương phủ thân cận với chủ tử nhất, xử sự lại công bằng nghiêm minh, cá tính trầm ổn tin cậy, đều được hai đời chủ tử tín nhiệm.

“Các ngươi lần đầu tiên đến biệt quan, đều phải nhớ kỹ thật tốt cho ta, đừng lắm miệng lưỡi dài, phá hủy quy củ của Nghi Vương phủ, không chỉ là biểu đệ của đương kim Thánh Thượng, còn là bạn từ nhỏ, càng bởi vì dũng mãnh thiện chiến, thông minh cơ trí mà trở thành phụ tá đắc lực của Hoàng Thượng. Bất luận là chính vụ hay quân sự, Hoàng Thượng đều nghe ý kiến của chủ tử, so với Trung Thư Lệnh trong triều đối với hắn càng nể trọng nhiều hơn.

“Ba năm trước đây, người Thổ Phiên có ý muốn thâu tóm bốn trấn Tây Bắc của Đại Đường, Vương gia chủ động thân chinh xin đi giết giặc, vứt bỏ những tháng ngày hậu đãi thoải mái ở đất Thanh châu mang theo tinh binh, cường tướng đóng quân tại cửa khẩu Ngọc Môn, chống cự với sự quấy nhiễu của bọn Thổ Phiên. Công lao và thành tích của Vương gia, cho dù là mấy chục toà như vậy cũng không đủ.” Liên phu nhân nghiêm mặt lạnh lùng, răn dạy những thiếu nữ không hiểu biết này phải tự hạn chế. Nơi này tuy nói là biệt quán, nhưng là không thể làm rối loạn trang nghiêm vốn có của Nghi Vương phủ.

“Ta còn nghe nói mặt của Nghi vương đẹp như Phan An” Có người ở phía dưới thấp giọng nói thầm.

“Làm càn.” Liên phu nhân lông mày nhướng lên giận giữ trừng mắt cảnh cáo cô gái không nghe khuyên bảo kia.

“Cũng không dám nữa.” Cô gái mặc quần áo màu vàng hai mắt rưng rưng cúi đầu.

“Liên phu nhân, xem như các tỷ muội còn chưa có hiểu biết về bề trên, tha cho chúng ta lần này đi.” Cô giáo vóc dáng cao giáo kéo tay Liên phu nhân lấy lòng trước, cười nhận lỗi.

Sau khi liếc nhẹ nàng một cái, Liên phu nhân nâng mắt nhìn các cô gái đều mười mấy tuổi đi tuần tra một vòng.

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu lão Vương phi đưa các cô nương đến đây? Nàng suy tư nghĩ, số lần đã nhiều đến nỗi nàng không đếm được. Vương gia thành tích hơn người, Hoàng Thượng tín nhiệm, quần thần kính ngưỡng, có thái ấp rộng hàng chục nghìn mẫu ruộng, gia tài bạc triệu, nhưng hắn vẫn không lập phi, thậm chí đã hơn ba mươi tuổi, cũng chưa có con. Lão Vương phi cùng Hoàng Thượng đều vì hương khói nhà Thuần Vu mà lo lắng, hết lần này tới lần khác vì Vương gia mà……

Nhớ lại tình hình của chủ tử, Liên phu nhân lại cảm thấy lo lắng.

Ngoài tường gió lạnh chợt nổi lên, thân hình các thiếu nữ run run, làm cho nàng phục hồi tinh thần lại. Tuy nói đã là đầu Xuân, nhưng gió bên ngoài vẫn lạnh lẽo đến tận xương.

“Đưa các cô nương này về phía sau nghỉ tạm, ta đi trước bẩm báo với chủ tử một tiếng.” Sau khi gọi người đưa các thiếu nữ đi, Liên phu nhânđi đến trước l ầu chính của biệt quán Dung hải các.

Ngoài cửa Dung Hải các có bốn mươi tám hộ vệ thân mặc kim giáp trông coi, hai sườn nội chính đường chất đống bản đồ da dê cùng án thư, hơn ba mươi vị quan lại đang dựa bàn xử lý các loại văn thư, lại đi vào bên trong, hai bên là nơi dâng hương cầu phúc các phương sĩ, đi tiếp vào bên trong nữa là thư phòng của chủ tử đang mở rộng.

Đi vào đến cửa của chủ thính, Liên phu nhân liếc mắt một cái liền nhìn thấy chủ tử đang ngồi ở bên trên, phong thái tuấn tú lại lộ vẻ mỏi mệt, hắn đang đọc văn thư đến từ Trường An.

Hai bên chính sảnh các tướng quân đang xếp hàng để tiến vào nghị sự

Trong phòng nghiêm túc không một tiếng động, từng nhóm võ tướng uy phong lẫm lẫm, lẳng lặng chờ Vương gia xử lý sự việc trên tay xong.

Liên phu nhân đang muốn vào bẩm báo, đã thấy chủ tử nghiêng đầu, ánh mắt lơ đãng dừng ở trên một đĩa nho màu lục trên án thư .

Trong giây lát vẻ mặt hắn biến đổi.

“Đây là loại nho chua ngọt mà ngươi thích nhất, bồi thường cho ngươi vì theo giúp ta xem công văn.” Nhón lên một quả nho, hắn giật mình thấy trong đầu hiện lên một hình ảnh, tự nhiên thấp giọng phun ra câu ấy.

Cũng trong một hoàn cảnh tương tự, hắn đã nói qua những lời này, hắn tương đối khẳng định.

Nhưng là hắn đối với ai nói những lời này đây?

7 thoughts on “Bà mối vương phi – Chương 1 – Chương 1.1

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s