Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 10


Chương 10: Huynh Muội hài hước

Edit: Hạ Vũ

Beta: Thiên Lam

Phượng Hiên trước mười lăm tuổi chán ghét tiểu hài tử, hắn cho rằng kia chỉ biết líu ríu hỏi không ngừng, cái gì cũng phải khiến cho người ta dạy bí đao lùn thật sự đáng ghét không thôi, mà nhóm tiểu hài tử khiến hắn ác cảm đầu tiên vẫn là bọn đệ đệ muội muội cùng cha khác mẹ này, nhân tiện những người lớn tuổi hơn so với chính mình chính là huynh trưởng các tỷ tỷ cũng bị hắn ở trong đầu tự ý giảm nhỏ tuổi, thu nhỏ bản thân lại, phân loại trong phạm vi cũng bị chán ghét. Cũng bởi vậy, Phượng Hiên lễ độ nho nhã, bộ dáng tươi cười ân cần  dần dần bị bọn huynh đệ tỷ muội phát hiện bất luận như thế nào, bọn họ đều không muốn hắn kéo mình bước vào phạm vi. Mặc dù là gần trong gang tấc, lại luôn luôn cùng ngăn chặn khoảng cách trước mặt, chẳng qua mãi mãi khoá ý tưởng đi, hơn nữa lại cho rằng phải có dũng khí mới có thể ngưởng mặt nhìn thấy hắn. Cho nên, trong Phượng Thị, mỗi người cùng Phượng Hiên chia thành hai phái, m ột ph ái chính là ghen tị thù hận, m ột ph ái nhất lại sợ sệt lo lắng.

Đương nhiên, tất cả tiểu hài tử trên đời này khiến Phựơng Hiên cảm thấy phiền chán khẳng định không có khả năng là muội muội thân yêu hắn nâng niu sủng trong lòng bàn tay ! Hắn cho rằng muội muội thân yêu líu ríu hỏi không ngừng đại diện cho sự học hỏi của muội muội, vấn đề của muội muội đương nhiên càng nhiều càng tốt, đây là hắn thật sâu rút ra cho là chuyện lớn. Muội muội quả là thông minh lanh lợi, một chút là thông suốt, dạy muội muội đó là một loại hửng thụ của cuộc sống, khiến hắn mỗi ngày đều có thể thích thú. Cái đầu nhỏ bé của muội muội, không chỉ đáng yêu, còn có nghĩa là có không gian sinh trưởng tốt. Nói tóm lại, muội muội đáng yêu của Phượng Hiên hắn từ đầu đến chân chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung, đó chính là thập toàn thập mỹ ! Khi đó hắn từng có nghi vấn, nhìn ra cả mười bốn nước còn có tiểu hài tử nào có thể so với muội muội đáng yêu của hắn ?

Chạng Vạng mấy ngày đầu hạ này, vẫn có chút cảm giác mát, bữa tối trước bàn, Phượng Hiên cố gắng ăn đồ ăn nhiều gấp đôi so với trước đây, vừa ăn vài miếng còn vừa nhai nuốt chậm một bên lại hỏi muội muội bảo bối một câu: “Thế nào, ca ca có béo hay không ?”

Nghe thấy câu hỏi như vậy , những người hầu đứng một bên tập thể muốn bất tỉnh ngất đi, mà Phượng Tiêu vẻ mặt không chút thay đổi luyện mãi đã thành thói quen, nhưng trên thực tế trong lòng hắn quả muốn hướng về phía Thiếu chủ nhân nhà mình rống hắn vài câu, chỉ ăn vài miếng như vậy, còn chưa tiêu hoá, làm sao có thể nhìn ra dài béo hay không, vả lại cho dù là tiêu hoá xong, vậy cũng phải ăn một hai tháng mới có thể nhìn ra béo không ! Thiếu chủ nhân chìm đắm vào chiều em gái nhỏ bé, nhưng mà không đến mức hỏi ra câu này ngay cả ngốc tử cũng sẽ không hỏi vấn đề rất ngu ngốc như thế ! Thiếu chủ nhân, đầu của ngài bị hư sao ?

Nhưng mà, Phượng Vũ cũng giống ca ca nhà mình, không nhìn vẻ mặt của người xung quanh, bên kia hỏi, bên này thì đáp, trước sau như một rất cho Phượng Hiên mặt mũi, nàng dừng lại động tác ăn cơm, thế nhưng còn cẩn thận quan sát vẻ mặt ca ca nhà mình, nghiên cứu một chút, sau đó lắc đầu, thận trọng trả lời: “Không có béo, ca ca vẫn là rất gầy ! Phải ăn nhiều một chút !” Nói xong, chiếc đũa còn gắp vài thức ăn vào trong chén Phựơng Hiên.

Chỉ thấy Phượng Hiên nhìn chằm chằm thứ ăn trong chén muội muội đưa tới xen lẫn tình yêu, trong mắt chợt lóe ra nổi lên nước mắt, ô, muội muội của Phượng Hiên hắn thật thiện lương am hiểu ý người a, nhỏ như thế đã biết yêu thương người làm huynh trưởng này, vì thế, người nào đó cũng gắp thật nhiều thức ăn vào chén muội muội, tiếp theo, vừa cảm động vừa ăn thức ăn đầy tâm ý trân quý của muội muội.

Nhìn thấy đôi huynh muội hài hước này, Phượng Tiêu bỗng nhiên bất giác không nói gì, trong lòng ngay cả sức lực gào thét cũng không có, chẳng qua là rất, muốn, khóc chủ nhân của hắn lại không giữ hình tượng !

Hắn tạo thành cảnh tượng không rõ nguyên nhân như thế, Phượng Hiên mười lăm tuổi giữa lúc cơ thể dài, vốn hơi cao hơn so với bạn cùng lứa tuổi trong những năm gần đây bỗng nhiên trổ quá trổ, dài quá dài, vóc dáng vẫn cao lên, nhưng chỉ là dựng thẳng quá dài, không có phát triển chiều ngang, cho nên trong mắt bất luận kẻ nào hắn vừa cao nhưng cũng vừa gầy.

Bữa tối trước đó không lâu, Phượng Vũ ngưỡng mộ ca ca nhà mình, nhìn chằm chằm Phượng Hiên nửa ngày không nói chuyện, sau đó vung vung tay nhỏ bé, ý bảo ca ca ngồi xổm xuống. Đợi Phượng Hiên ngồi xổm xuống, vẻ mặt không hiểu nhìn muội muội bảo bối, chỉ thấy Phượng Vũ đau lòng sờ sờ mặt ca ca, không vui nói: “Thịt thịt không có, ca ca gầy, phải ăn nhiều cơm !”

Như thế rất tốt, trời đất bao la lời nói của muội muội lớn nhất, luôn luôn làm theo lời nói của muội muội sau khi nghe thấy thánh chỉ của muội muội Phượng Hiên nghĩ xem, lúc này quyết định chính là bắt đầu từ bữa tối hôm nay, mỗi bữa cơm đều phải ăn nhiều hơn so với thường ngày, cần phải mau chóng đạt đến tiêu chuẩn muội muội cho là thích hợp.

Phượng Vũ dùng cơm xong, trước tiên buông bát đũa, lẳng lặng nhìn ca ca ăn cơm, còn thỉnh thoảng lại cầm lấy đũa gắp rau cho hắn, cho nên ngừng tiếp tục dùng bữa, trên mặt Phượng Hiên là cảm động cười càng thêm ngu dại. Đợi sau khi hắn ăn xong, cảm thấy được có muội muội mọi việc đều đủ, ha ha ha !

Trong lòng hắn đang cười ha hả, rốt cục chờ hắn ăn xong vẻ mặt Phượng Vũ lại hưng phấn, lắc lắc cánh tay hắn nói: “Ca ca, nhìn muội thêu này, hôm nay muội có thêu trên một mảnh vải rất nhiều đồ vật này nọ a !” Vừa nói vừa dùng bàn tay nhỏ bé hơn cái khăn bố kia đưa cho Phượng Hiên xem.

Muội muội đưa cho hắn xem gì đó đương nhiên không thể chờ đợi rất muốn xem, lúc này hai người đứng dậy, Phượng Hiên nắm bàn tay nhỏ bé của muội muội, từ từ mở ra, chỉ có Phượng Tiêu cùng tỳ nữ hầu hạ Phượng Vũ đi theo ra, mà người hầu khác phải ở lại thu dọn bàn ăn.

Đi vào phòng ngủ của Phượng Vũ, Phượng Vũ đem cái nàng gọi là một mảnh vải “Lớn” kia đưa cho Phượng Hiên, mong đợi nhìn ca ca nhà mình, hiển nhiên hy vọng có thể được ca ca nhà mình khen ngợi.

Ừh, em gái hắn chính là không giống bình thường, thêu này…., Phượng Hiên hiện tại xem qua, thật đã xem qua, thật sự là không phân biệt ra đây là gì, cuối cùng cho rằng kiến thức bản thân quá ít thế nên không thể nhận ra tác phẩm vĩ đại của muội muội bảo bối, lúc này nggười nào đó vẻ mặt khiêm tốn thỉnh giáo hỏi muội muội nói: “Vũ nhi, muội đây đã thêu cái gì ?”

“Đây là bãi cỏ, đây là đoá hoa, đây là mấy con bướm bay lượn !” Phượng Vũ chỉ này này, giải thích xong, lại mong đợi nhìn về phía ca ca.

“Ừh, ừh, thật sự là thêu rất tốt, quả là muội muội của Phượng Hiên ta !” Phượng Hiên vẻ mặt đắc ý, tán thưởng gật gật đầu, “Vũ nhi thật lợi hại, thêu cái gì cũng tuyệt !” Hiển nhiên không thấy bối rối sự thật không tính là gì, khích lệ muội muội mới là vị trí hàng đầu.

Lời khen ngợi Phượng Hiên vừa nói ra, Phượng Tiêu liền cùng tỳ nữ chung quanh đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo mặt các nàng rõ ràng là một loại chịu đựng không được run rẩy, cuối cùng là một loại biểu tình nhìn trời không nói gì.

Phượng Hiên cảm giác vô cùng tò mò, lặng lẽ đi về phía trước vài bước, ló đầu vừa thấy, ô ! Đó là cái gì ? Rõ ràng chính là một đoàn lại một đoàn sợi bất hạnh bị khâu ở trên vải bố mà thôi, lại bị Thiếu chủ nhân khích lệ có lẽ giống như là tác phẩm tuyệt thế. Đây gọi là cái gì, trợn mắt nói dối ? Ai, hắn đến bây giờ cần phải chấp nhận sự thật là, Thiếu chủ nhân hắn sủng muội muội từ trước đến nay là đề cao lời nói của muội muội là thánh chỉ, muội muội phải xếp thứ nhất, muội muội toàn bộ đều là xuất sắc, chuyện muội muội chắc chắn là đúng đắn, sai vĩnh viễn là người khác nguyên tắc như vậy không thay đổi.

Vì thế, biểu tình thị nữ thị vệ chung quanh hoàn toàn bị xem nhẹ, trong phòng này một lớn một nhỏ, hai huynh muội dung mạo giống chữ bát (八) đồng thời ở nơi ấy cười đến xán lạn vô cùng thưởng thức cái gọi là tú phẩm (*) “Không giống bình thường”, cũng bởi vậy, người nào đó mặt kệ sự thật chân chính thế nào khích lệ lung tung vị nào đó ngoài có dung mạo tuyệt thế, võ công tuyệt đỉnh ra, gần như hoàn mỹ duy nhất không hoàn mỹ đó là tạo nên tú nghệ ngàn năm như một tuyệt đối vô cùng thê thảm.

 (*)tú phẩm: hàng thêu có giá trị

Đây bắt đầu sủng muội muội không đúng mực, không biết tương lai người nào đó bắt đầu sủng nương tử sẽ như thế nào ?

Đôi lời của Hạ Vũ:

Nói thật sau khi edit chương này xong, thật sự là… >”< Đầu tiên là về văn của Vân Phi Tĩnh, đoạn thì quá dài, có chương thì rất dễ edit có chương thì lại rất khó edit, điển hình như chương này này. Nội dung tóm lại là, Phượng Hiên vẫn rất ghét bọn huynh đệ tỷ muội kia, thân hình rất gầy và cao, Phượng Vũ thì cho “ra đời” một tú phẩm có một không hai….

Thứ hai là… OMG ! ta chưa thấy ai sủng muội muội như thế >”< gì mà ”nhìn ra mười bốn nước, không ai sánh bằng muội muội”, gì mà “lời muội muội là thánh chỉ”, còn gì là “cho rằng kiến thức bản thân quá ít nên không nhận ra tác phẩm vĩ đại của muội muội”…. Quả đúng là “trợn mắt nói dối”…. Okie ! Ta chào thua….

8 thoughts on “Xấu nữ đến khiến họa thủy yêu – Chương 10

  1. cám ơn nàng nhé!!ta cũng thích tình cảm anh em như thế này, hichic..tiếc là mềnh ko có anh trai, hy vọng đặt cả vào tương lai…

  2. cong nhan Phuong Hien sung muoi muoi den muc ko loi j de noi:) uoc j ta co 1 ca ca nhu vay:)). Cau: “lời nói của muội muội là thánh chỉ, muội muội phải xếp thứ nhất, muội muội toàn bộ đều là xuất sắc, chuyện muội muội chắc chắn là đúng đắn, sai vĩnh viễn là người khác”….. oi co ai sung ta vay ko nhi:d
    Thanks nang da post truyen

  3. hú hú ss ơi, cho e để 1 cái ghế ở nhà ss nha, hóng, hóng, hóng truyện này ^^ công nhận nc truyện này tự kỷ vô đối hahaaa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s