Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 82


Chương 82: Nửa đường xuất hiện Trình Giảo Kim (4)

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

Hôm sau

Sáng sớm Ngữ Diên ăn qua điểm tâm liền hướng phòng Béo lão nhân đi đến, đúng lúc cửa của hắn mở ra, vì thế nàng liền kêu lên: “Gia gia chạy nhanh xuống ăn điểm tâm đi. . . . . .” Lời của nàng còn chưa nói xong liền sửng sốt , nàng chỉ chỉ phía sau lưng của hắn một bóng người cao lớn

Béo lão nhân thấy thế liền xoay người qua, Sở Hạo đang đưa lưng về phía bọn họ, Béo lão nhân thấy thế ho nhẹ một tiếng liền bắt hắn lôi lại đây, Ngữ Diên nhìn thấy hình dạng của hắn nhất thời ngây ra một lúc, hắn. . . . . . Như thế nào tướng lại kỳ quái như thế? Mặt như thế nào lại giống như trang điểm, dung nhan một chút cũng không chân thật.

“Gia gia hắn là ai vậy?” Ngữ Diên chỉ vào ‘ người xa lạ ’ hỏi.

Béo lão nhân ho nhẹ một tiếng nói: “Hắn. . . . . . Hắn là. . . . . .”

“A, ánh mắt của hắn có điểm quen thuộc nha” nàng đột nhiên theo dõi đôi mắt của hắn nói.

Béo lão nhân nghe thấy vậy mồ hôi liền ướt đẫm, không thể nào, đây chính là mặt nạ da người lưu hành mới nhất hẳn nhìn không ra vấn đề gì, đúng, rồi, ánh mắt dù cho  da người vẫn là che đậy không được, vì thế hắn liền kêu lên: “Hắn là Sở Hạo”

“Cái gì?”

“Bà con xa…bà con xa…là biểu đệ của Sở Hạo” hắn ngượng ngùng cười cười nói.

“Biểu đệ? Khó trách ta cảm thấy ánh mắt của hắn giống như đã từng quen biết, nguyên lai là cùng yêu nghiệt có quan hệ a” nàng chậc lưỡi nói.

“Nữ nhân chết tiệt kia ngươi muốn chết a?” Sở Hạo nhịn không được nổi giận.

Ngữ Diên đột nhiên bị hắn quát lớn ngây ra một lúc, một giây sau, nàng cũng hét lên: “Ngươi hét cái gì mà hét, ngươi cho là ngươi là tên yêu nghiệt kia sao, hét cái rắm a ”   ai cũng có thể đối với nàng hô to gọi nhỏ sao?

Sở Hạo bị nàng phản thanh rống lên như thế liền ngây ngẩn cả người, Béo lão nhân thấy thế cười cười, “Diên nhi, hắn. . . . . . Hắn. . . . . . Hắn đi theo chúng ta, cùng đi”

“Cái gì? Tại sao muốn mang theo biểu đệ của yêu nghiệt?

“Ngươi nói cái gì?” Sở Hạo nghe vậy lại tức giận.

“Nói ngươi đấy, như thế nào? Khó chịu a?” Nàng không khách khí phản bác.

Béo lão nhân thấy thế liền nhìn Sở Hạo ho khan một tiếng, ánh mắt nói cho hắn biết, tất cả đều phải nghe hắn chỉ huy, Sở Hạo thấy thế đành phải câm miệng, ánh mắt oán hận nhìn nàng liếc mắt một cái không muốn so đo, Ngữ Diên thấy hắn ngậm miệng, cũng không còn cùng hắn ầm ỹ liền hỏi: “Hắn gọi là cái gì?”

“Bổn vương kêu Sở. . . . . .”

“Khụ khụ” Béo lão nhân đột nhiên lại ho khan .

Sở Hạo thấy thế biết mình nhanh miệng thiếu chút nữa nói sai rồi, vì thế nói gấp: “Ta gọi là Sở Tam Cảnh Trang”

“Cái gì? Sở Tam Cảnh Trang? Ngươi cho ngươi là người Nhật Bản a, thật là” nàng hướng hắn liếc mắt một cái, chính là nàng trăm triệu lần không ngờ, ba chữ Tam Cảnh Trang hợp thành chữ Hạo, hợp lại tự nhiên là hai chữ Sở Hạo.

“Ngươi dám nói chuyện như thế với bổn vương?” Cũng không biết nguyên nhân gì, hắn luôn lãnh đạm nhưng đối với nàng cũng không biết sao lại thế này, chính là dễ dàng tức giận, hơn nữa càng ngày càng thường xuyên, chẳng lẽ đầu của hắn có vấn đề sao?

“Bổn vương? Làm sao ngươi không nói luôn là trẫm đi? Ngươi thật đúng là nghĩ mình là Vương gia chắc, cắt” lời của hắn rống giận hiển nhiên đối với nàng không có tác dụng chút nào, nàng ngược lại càng thêm cười nhạo hắn.

Béo lão nhân thấy thế liền lôi kéo Ngữ Diên đi vào bên cạnh nói: “Diên nhi mang theo hắn đi, hắn thực đáng thương , phụ thân là một đại tham quan, lần trước điều tra đã bị giết chết, Hạo nhi theo chân chúng ta nên không biết, Sở Tam trong lòng bắt đầu sinh khúc mắc, hơn nữa luôn ảo tưởng hắn là Hạo nhi, bởi vì hắn cho rằng nếu mình là Hạo nhi cha của hắn cũng sẽ không bị giết rồi, ngươi biết không, hắn vẫn luôn cho là như vậy , vẫn tự xưng bổn vương bổn vương . . . . . . Hiện tại hắn đến nơi này, nói là đi kinh thành tìm Sở phủ, ngươi nói, hắn nếu đi còn không bị Hạo nhi đánh chết a, ngươi nói đúng không,…, ngươi thiện lương như thế, chẳng lẽ ngươi lại mặc kệ hắn đi?” Béo lão nhân giải thích

“Này. . . . . .” Đột nhiên bị đưa lên đỉnh đầu cao cao chụp mũ, nàng thật sự không biết nên nói như thế nào mới tốt.

Sở Hạo nghe thấy vậy trên trán gân xanh nổi lên, nhưng lại không dám phát tác, ông ngoại của hắn sao có thể nghĩ ra nói như vậy, chết tiệt, đây hết thảy đều là do nữ nhân kia tạo thành, hắn oán hận nghĩ, tự nhiên cũng chỉ có thể nghĩ như thế, có ông ngoại hắn ở đây, hắn cũng sẽ không làm gì được nàng.

Ngữ Diên lại nhìn nhìn hắn, chỉ thấy hắn trừng mắt nhìn nàng liếc mắt một cái, nàng không khỏi than nhẹ một tiếng, “Ai, thật sự là đáng thương, ngươi xem hắn một chút đi, hắn trừng ánh mắt nhìn ta cũng bắt chước giống như thế, khó trách hắn làm việc nói chuyện đều có điểm giống tên yêu nghiệt kia, chuyện này nếu xảy ra ở  thế kỷ 21 nhất định là cao thủ bắt chước, chính là. . . . . . Đứa nhỏ này không bắt chước cái gì lại cố tình học tập cái tên yêu nghiệt kia, ai, không có tiền đồ, ngươi xem hắn đều có điểm không bình thường nha. . . . . .” Trong lòng nàng, Sở yêu nghiệt vẫn luôn là người bệnh tinh thần phân liệt.

“Ngươi nói cái gì?” Sở Hạo ngữ khí gia tăng  rất nhiều.

“Đúng vậy .. đúng vậy, ngươi cho hắn đi theo chúng ta đi, tinh thần hắn phân liệt rất thống khổ, hơn nữa, ta trùng hợp thấy được hắn, không thể không trông nom, tốt xấu gì cũng có một chút quan hệ thân thích, ta đã nói rồi, chúng ta trên đường đi Tây Thiên nên có một nam nhân bảo hộ, ta già rồi nên vô dụng, ngươi xem hắn dáng người cao lớn, làm việc nhất định không sai” Béo lão nhân cười nói.

Sở hạo mặt đen một tờ giấy thật sự không biết nên nói cái gì, đây quả thực là. . . . . .

Ngữ Diên liếc mắt hắn một cái, hỏi: “Biết võ công sao?”

Béo lão nhân nói gấp: “Biết một chút ”

Một chút? Ngữ Diên nghe thấy vậy ở trong lòng cười cười, một chút liền một chút, dù sao, nàng cũng không để ý nếu thêm một cái miệng, Gia gia nói đúng , người kia tuy rằng nhìn đáng ghét nhưng hẳn là có điểm tác dụng, tỷ như khuân đồ, đe dọa thổ phỉ cũng có thể gọi hắn lên, như vậy, bọn họ mới có cơ hội chạy trốn. . . . . .

“Diên nhi, ngươi cười cái gì thế?” Béo lão nhân thấy nàng như đi vào cõi thần tiên vũ trụ không khỏi hỏi.

Ngữ Diên ngây ra một lúc liền cười cười, “Được rồi, xem ra ngươi cùng Gia gia cùng là thân thích mang theo ngươi, nhớ kỹ làm việc phải thông minh cơ linh một chút nha” nói xong, túm túm rời đi.

“Nữ nhân chết tiệt. này. . . . .” Xem bóng lưng nàng đắc ý rời đi, hắn thật sự muốn đi bóp chết nàng.

“Bình tĩnh, nhớ kỹ ngươi đã hứa hẹn, OK?” Hắn học ngoại ngữ Ngữ Diên, hơn nữa còn làm một tư thế, tiếp theo không để ý đến Sở Hạo mặt đen, hắn cũng cười rồi đi xuống lầu, Sở Hạo thấy thế đành phải nhịn xuống đi theo đám người đang đi phía trước, không quan hệ, ba ngày, ba ngày rất nhanh sẽ qua nhanh thôi!

10 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 82

  1. Liệu trong 3 ngày này có phát sinh “tình cảm” gì k nhỉ?
    Nếu Sở hạo k nhanh thì sẽ bị cướp mất đấy, chị có số đào hoa mà

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s