Làm phiền huyện thái gia – Chương 4 – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit: gau5555

Beta: meott

Chú Ý Thiên Hữu thấy nàng đem môi đều cắn trắng, hốc mắt cũng đỏ rừng rực , chỉ có một người có thể làm được: “Hắn chính là. . . . . . Vị kia Giang gia đại thiếu gia kia? Ta đi đem hắn gọi về . . . . . .”

“Đại nhân muốn làm cái gì?” Thêu Vân vội vàng ngăn hắn lại.

“Hắn nhất định là đã làm cái gì mới chọc cho ngươi khóc, ta đi lôi hắn về đây hỏi rõ ràng.”  Chú ý Thiên Hữu khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh, định đuổi theo người.

Thêu Vân chứa đựng nước mắt, lắc đầu: “Không cần! Ta không nghĩ lại muốn nhìn thấy hắn!”

“Hắn đối với ngươi làm cái gì?” Hắn không khỏi có chút bận tâm. Thêu Vân đối với người nam nhân kia còn chút dư tình chưa xong, không thể hoàn toàn quên: “Chẳng lẽ là nghĩ đến vãn hồi lòng của ngươi?”

“Chuyện này cùng đại nhân không quan hệ.” Nói xong, Thêu Vân liền muốn cầm cái chổi cất kỹ, cũng muốn trốn đi tự mình liếm láp miệng vết thương, bất quá có người không cho nàng lại trốn tránh đi xuống.

“Đương nhiên là có liên quan!” Chú Ý Thiên Hữu một phen cầm bả vai của nàng, đem Thêu Vân quay lại đối mặt với chính mình: “Nữ nhân mình thích vì nam nhân khác mà rơi lệ, làm sao có thể không liên quan gì tới ta?”

Nghe thấy vậy, Thêu Vân giờ phút này tâm thần yếu ớt, bị những lời này làm cho lay động rồi, lời này so với lời ngon tiếng ngọt còn làm nàng uất ức, làm nàng rung động.

“Ngươi. . . . . .” Nàng mới mở miệng nói một chữ, nước mắt đi theo tràn mi mà ra, ủy khuất tích ở ngực thoáng chốc bay vọt ra .

Chú Ý Thiên Hữu tuy rằng không thích thấy nàng vì nam nhân khác khóc, nhưng là lúc này cũng chỉ có thể hết sức an ủi Thêu Vân .”Bộ ngực của ta tuy rằng không thế nào dày, nhưng cũng coi như đáng tin, càng không cho cô nương nào tựa vào để khóc, ngươi tuyệt đối là người thứ nhất.”

Nghe thấy vậy, Thêu Vân vừa khóc vừa cười, nhưng thật sự không giãy dụa nữa, tùy ý hắn vươn cánh tay ôm lấy chính mình.

Nàng không nên bắt đầu ỷ lại  hắn. . . . . .

Nhưng là giờ phút yếu ớt này Thêu Vân muốn có người ôm  mình, an ủi nàng bị thương  tâm, mà người đàn ông. . . . . . Biết nàng đang cần này, Chú Ý Thiên Hữu kéo nàng tựa vào lồng ngực của mình, tận tình  khóc ra thành tiếng, thẳng đến khi áo khoác ngoài trên người đều thấm ướt một mảng lớn, cuối cùng làm cho cảm xúc của Thêu vân thoáng dịu đi xuống dưới.

“Hiện tại tốt hơn nhiều sao?” Chú Ý Thiên Hữu rất muốn dùng sức ôm lấy nàng, nhưng là lại nghĩ thật vất vả mới có chút điểm tiến triển, thân thiết lẫn nhau hơn gần chút hơn, càng dọa nàng lùi lại .”. . . . . . Nếu trong ngực không đủ, còn có lưng có thể cho ngươi dựa vào khóc.”

Những lời này lại làm cho Thêu Vân buột miệng cười, nức nở giận mắng: “Ngươi cho là ta thích khóc như vậy sao? Ta mới không cần lại vì cái loại nam nhân tự đại vô sỉ rơi một giọt nước mắt.”

“Như vậy mới đúng.” Chú Ý Thiên Hữu dùng cổ tay áo của mình giúp nàng lau nước mắt.

Động tác này làm cho Thêu Vân không khỏi đỏ mặt: “Ta, ta bản thân đều là tốt rồi. . . . . .” Nói xong, liền lấy ra khăn mặt lau khóe mắt.

“Hiện tại có thể nói cho ta biết, cái tên nam nhân tự đại vô sỉ kia đến tìm ngươi làm cái gì?” Chú Ý Thiên Hữu thật muốn biết hắn như thế nào còn có mặt mũi tìm đến Thêu Vân.

Thêu Vân lại bị lời của hắn làm cho tức cười, nguyên bản không muốn nói , nhưng là Chú Ý Thiên Hữu giống như không sợ hãi miệng lưỡi người sau lưng, là tràn đầy quan tâm, làm nàng không thể kháng cự.

“Hắn nói. . . . . . Hắn hơn một năm trước phụng mệnh cha mẹ cưới thê tử vào gia môn, có thể cùng bọn họ môn đăng hộ đối,nhưng bởi vì không thể giúp Giang gia hắn nối dõi tông đường. . . . . . Chỉ cần ta giúp hắn sinh con trai, là có thể mẫu bằng quý tử, để cho ta vào cửa Giang gia làm đại thiếu phu nhân. . . . . .” Thêu Vân càng nói càng cảm thấy buồn cười: “Hiện tại tỉnh táo lại, ta ngược lại có vẻ đồng tình với nữ nhân kia gả cho hắn, nàng thật sự là đáng thương, có trượng phu ích kỷ như vậy.”

“May mắn ngươi không gả cho cái loại nam nhân này, cho dù không có con nối dòng, ta cũng sẽ tuyệt không vứt bỏ vợ.” Chú Ý Thiên Hữu cảm xúc dồi dào nói.

“Đại nhân hiện tại đương nhiên có thể nói như vậy.” Thêu Vân không cho là có nam nhân thật sự không thèm để ý.

Chú Ý Thiên Hữu không có nói lời thề son sắt chỉ tay lên trời đứng thẳng mà thề, mà là thật tình suy tư vấn đề của nàng: “Ngươi hoài nghi như vậy cũng là đương nhiên, tuy nhiên sau khi trải qua kiếp nạn nhân sinh rất lớn, đối với mọi việc cũng không quá mức cưỡng cầu, huống chi chỉ là không có nữ nhân nối dõi tông đường, chính là việc nhỏ còn có tương lai trước lúc lâm chung sẽ giúp ta chăm sóc người thân, tin tưởng cha mẹ chết đi dưới mặt đất có biết, cũng có thể tha thứ .”

Nghe xong lời nói này, Thêu Vân kinh ngạc ngồi nhìn đối diện Chú Ý Thiên Hữu, biểu tình là đứng đắn khó có được , không giống như đang nghe lời nói thật, mới nghĩ đến chính mình một chút cũng không rõ ràng về lai lịch của hắn, vậy là kiếp nạn gì đã làm cho người nam nhân này có thể ngộ ra như thế.

“. . . . . . Hoàn hảo hai năm trước ngươi gả đi không thành, nếu không liền gặp không được nam nhân tốt như ta đây.” Chú Ý Thiên Hữu lại khôi phục khuôn mặt ngày thường tươi cười nói.

“Đại nhân thật sự là hướng bản thân trên mặt thiếp vàng.” Thêu Vân vừa bực mình vừa buồn cười  trừng mắt với hắn.

“Cái này gọi là tự tin.” Chú Ý Thiên Hữu thật cao hứng có thể cười nàng: “Ta không giống với cái nam nhân tự đại vô sỉ kia, chỉ cần ngươi đồng ý một cái, lập tức cho bà mối đến cha ngươi cầu hôn, hơn nữa tuyệt đối là làm chính thất.”

“Đại nhân. . . . . .” Lời này nghe xong thiệt nhiều lần, làm cho Thêu Vân dần dần tin tưởng người nam nhân này là thật tâm: “Tại sao là ta?”

Chú Ý Thiên Hữu nghiêng nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Phải nói là. . . . . . Nhất kiến chung tình.” Năm đó tuy rằng còn nhỏ tuổi, cũng đã quyết định, tương lai muốn lấy nàng làm vợ, có lẽ có người sẽ cho rằng ý tưởng kia chỉ là ngây thơ, một đứa trẻ mới mười hai, mười ba tuổi  thì biết cái gì về tình yêu, biết cái gì kêu là bách niên giai lão, nhưng đối với hắn mà nói, cũng là tâm  nguyện cả đời này

“Nhất kiến chung tình? Đại nhân tin tưởng loại tình yêu này sao?” Thêu Vân cười hỏi.

“Đương nhiên tin.” Chú Ý Thiên Hữu đang nghĩ muốn cho nàng biết chuyện mười năm trước, bất quá lại lo lắng Thêu Vân đã để ý đên môn đăng hộ đối, việc này, có thể hay không lại khiến nàng bắt đầu phải miên man suy nghĩ, hoài nghi mình chỉ là vì báo ân, quyết định là đừng nói ra là tốt hơn.

“Ta là nữ nhi của người khám nghiệm tử thi .” Thêu Vân tối nghĩa nói.

“Điểm ấy ta so với ai khác cũng đều rõ ràng hơn.” Chú Ý Thiên Hữu dò xét nàng liếc mắt một cái, nhằm vào trong lời nói của Thêu Vân áp dụng thế công: “Ngươi đang ở đây toan tính mình là nữ nhi của người khám nghiệm tử thi ?”

Thêu Vân lập tức phản bác.”Đương nhiên không phải!”

“Ngươi sợ làm cho người ta biết mình có phụ thân là người khám nghiệm tử thi?” Hắn giờ phút này như là ở phía trên đại đường thẩm vấn án tử, không lưu tình chút nào  chất vấn.

“Ta chưa từng có nghĩ quá như vậy, đối với việc cha thân là một vị khám nghiệm tử thi, chẳng những phá không ít án tử, còn giúp người vô tội từ oan ức sửa lại án xử sai, ta chỉ có cảm thấy kiêu ngạo thật sâu.” Thêu Vân đối với hắn lại còn nói những lời này.

“Thật là như vậy phải không?” Chú Ý Thiên Hữu khẩu khí lại chuyển lệ vài phần: “Nhưng là thái độ ngươi biểu hiện ra ngoài cũng cho thấy như vậy, nếu ngươi thật sự thấy công việc của Phương lão là vẻ vang, thì càng phải ngẩng đầu ưỡn ngực đến đối mặt với ánh mắt của người ngoài, nhưng là ngươi lại luôn đem chuyện đó nói lên bên miệng, luôn để tâm đến sự chú ý cùng xem thường của mọi người. . . . . .”

“Không phải như thế!” Thêu Vân  sắc mặt dần dần trắng xanh, lớn tiếng phủ nhận.

Chú Ý Thiên Hữu cũng không có bởi vậy mà mềm lòng: “Nếu ngươi thật sự kiêu ngạo, thì đã không cho là mình bất quá là nữ nhi của người khám nghiệm tử thi, không xứng với ta. . . . . .”

“Không phải như vậy. . . . . .” Nàng cúi thấp lắc lắc đầu, lẩm bẩm.

“Không phải sao? Ngươi cho rằng làm nữ nhi của người khám nghiệm tử thi liền trèo cao không hơn người khác, cho nên rõ ràng cả đời cũng không lập gia đình, như vậy cũng không cần sợ hãi nhìn đến ánh mắt ghét bỏ của người khác. . . . . .” Chú Ý Thiên Hữu nói mỗi một từ một câu, đều công kích nàng không muốn thừa nhận chuyện này, có lẽ cũng là Thêu Vân cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ qua.

“Không nên nói nữa!” Thêu Vân che lỗ tai, đang ngồi trên ghế nhảy dựng lên.

“Ngươi không dám nghe?” Chú Ý Thiên Hữu cầm lấy cổ tay của nàng, mạnh mẽ đem thân thể mềm mại kéo đến trước người: “Là vì để cho ta nói trúng rồi đúng không? Bởi vì ngươi ngay cả chính mình cũng khinh thường?”

Câu nói sau cùng làm cho Thêu Vân phút chốc ướt hốc mắt.

“Ta. . . . . .” Giờ khắc này, nàng không thể vì chính mình cãi lại, là vì tự ti sao? Người đời khinh thường thân phận thấp của người khám nghiệm tử thi là một chuyện, nhưng đó là cha của nàng, cho nên đối mặt với ánh mắt khinh miệt này thì càng phải ngẩng đầu rất cao, dũng cảm  nghênh thị trở về, làm cho mọi người biết để không gây thương tổn nàng. . . . . .

Chú Ý Thiên Hữu dò xét  nàng lộ ra biểu tình gì, khẩu khí dịu đi xuống dưới hỏi: “Như vậy ngươi đã nghĩ thông chưa?”

“Ta. . . . . . Thật sự là bất hiếu. . . . . .” Ở chỗ sâu nhất trong nội tâm của nàng, cũng cùng người đời giống nhau, cho rằng làm khám nghiệm tử thi là chút dân đen, cả đời đều không ngẩng đầu lên được, là nàng xem nhẹ chính mình trước, Thêu Vân lại lần nữa hai mắt đẫm lệ : “Ta sao lại có thể có loại ý nghĩ này?”

“Chỉ cần ngươi bây giờ hiểu được là tốt rồi.” Chú Ý Thiên Hữu kìm lòng không được  tay chạm đến hai má của nàng, trên còn sót lại  nước mắt: “Mà ta cũng không bởi vì ngươi là nữ nhi của người khám nghiệm tử thi mà chơi đùa, mặc dù ngươi là nữ nhi giết heo, thích chính là thích, đó cũng là chuyện không có cách nào khác.”

Thêu Vân nhất thời vừa khóc vừa cười, còn có cảm động thật sâu.”Ta nếu thật là nữ nhi giết heo, đại nhân cũng tính thỉnh bà mối tới cửa cầu hôn?”

“Đương nhiên, ta muốn thú ngươi, cũng không phải ngươi hay cha ngươi là người giết heo.” Chú Ý Thiên Hữu vẻ mặt vô tội nói.

“Ta không nên giết heo  cha?” Thêu Vân vừa ức vừa cười nói.

Chú Ý Thiên Hữu thấy nàng cười hai má ngọc đều hiện hồng, mặt mày trong lúc đó dẫn theo vài phần thẹn thùng thiếu nữ, động đến ham muốn của hắn, yết hầu cao thấp lăn lộn vài cái, kìm lòng không được  hướng tới Thêu Vân, khuôn mặt tuấn tú cúi xuống. . . . . .

Mắt thấy khuôn mặt tuấn tú nam tính hướng về phía chính mình, có chút mơ hồ biết hắn muốn làm gì, biết rõ nên né tránh, nhưng là nàng không có động, chỉ cảm thấy tim đập thật nhanh, hai gò má cũng càng lúc càng nóng.

Hơi thở nam tính tràn ngập hô hấp, bổ nhào lên mặt Thêu Vân, nàng biết mình đã muốn trốn không xong rồi, có lẽ cũng không muốn trốn, nguyện ý tin tưởng người nam nhân này là thực tâm.

Làn môi nam tính nhẹ nhàng, quá nhẹ nhàng che ở hai mảnh môi hồng phấn mềm mại, Chú Ý Thiên Hữu cũng hơi thở ngừng lại, nhắc nhở chính mình từ từ sẽ đến, chỉ sợ quá mức thô lỗ, hoặc là vội vàng mà nghĩ đến càng nhiều.

“Thêu Vân. . . . . .” Chú Ý Thiên Hữu dán lên miệng nhỏ của nàng, tiếng nói vi ách  hỏi ý kiến của Thêu Vân: “Hiện tại có thể không cần. . . . . . Lại kêu Phương cô nương chứ?”

“Ta, ta làm sao mà biết?” Thêu Vân vừa thẹn lại quẫn  thối lui.

“Thế muốn hỏi ai mới biết được?” Hắn cười nhẹ hỏi.

“Không biết. . . . . .” Thêu Vân giận nói.

Chú Ý Thiên Hữu lúc này lớn mật ôm ở eo nhỏ của nàng, sau đó lại cúi đầu xuống, hôn lên môi Thêu vân, mặc dù không có kinh nghiệm, bất quá dựa vào bản năng nam tính, chậm rãi liếm mút đôi môi cánh hoa của nàng, làm cho khoảng cách kéo đến gần nhất, cũng bởi vậy trở nên thân thiết hơn .

“Kia. . . . . . Ta khi nào thì có thể thỉnh bà mối tới cửa cầu hôn?” Vừa hôn xong, tiếng nói của hắn khàn khàn, hô hấp cũng càng dồn dập.

“Chờ cha tỉnh ngủ ta cùng hắn nói chuyện này, miễn cho hù đến hắn.” Thêu Vân khuôn mặt đỏ bừng hạ xuống, dựa vào trong lồng ngực nam tính thân thể mềm mại cũng khẽ run .

“Hẳn nên thế.” Chú ý Thiên Hữu gật gật đầu.

Thêu Vân nhìn xuống canh giờ, nhắc nhở: “Ngươi cũng nên quay về nha môn đi.”

“Hai ngày này có chút việc bận, mấy ngày nữa lại đến thăm Phương lão. . . . . .” Hắn suy sụp hạ khuôn mặt tuấn tú, thật không nỡ trở về: “Đáng tiếc hôm nay không được ăn đồ ăn ngươi làm.”

“Ngày mai buổi tối nếu ngươi không rảnh , ta. . . . . . Có thể đưa cơm qua cho ngươi.” Thêu Vân mặt như hỏa thiêu nói cho hết lời.

Chú ý Thiên Hữu lập tức cười ra miệng.”Đó đương nhiên là tốt nhất, quả nhiên có nương tử chính là không giống với trước kia, có thể nấu đồ ăn nóng hầm hập cho ta ăn.”

“Ai là nương tử của ngươi?” Thêu Vân giận mắng.

“Cũng sắp rồi, Phương lão không có lý do gì phản đối việc hôn nhân này, có con rể tốt như vậy, đúng là đốt đèn lồng cũng tìm không ra .” Hắn khoe khoang nói.

Thêu Vân liền trừng hắn liếc mắt một cái: “Việc này cũng không nhất định. . . . . . Ta lo lắng cha không đáp ứng, bởi vì cá tính của hắn chính là như vậy, không thích nghe người ta ở sau lưng chỉ trỏ, nói chúng ta cố ý trèo cao đến tri huyện đại nhân, để tăng địa vị thân phận của mình lên.”

“Điểm ấy ta cũng rất rõ ràng.” Cũng bởi vì biết rõ ràng tính tình của Phương lão  , Chú Ý Thiên Hữu không phải cùng hắn mới quen biết nhau, nói ra chính mình là đứa nhỏ trong vụ án mạng Tiêu gia, được hắn giúp đỡ năm đó, đến làm Ngô huyện tri huyện cũng là vì báo ân: “Nếu hắn không đáp ứng, ta sẽ thuyết phục hắn.”

“Chờ ta cùng cha nói rồi nói sau.” Thêu Vân ngượng ngùng nói.

Chú Ý Thiên Hữu lại giơ tay phải lên, chạm nhẹ gò má phiếm đỏ trước mặt, lúc này mới hắng giọng, kiềm chế dục vọng  lại muốn hôn môi Thêu Vân.

“Kia. . . . . . Khụ. . . . . . Ta đi đây.”

“Ân.” Nàng đi theo bước ra cửa.

“Chớ quên, ngươi đã hứa muốn đưa đồ ăn đến cho ta.” Chú Ý Thiên Hữu lại quay đầu dặn dò.

“Ta không quên.” Thêu Vân nhìn hắn liếc mắt một cái.

“Ta đây quay về nha môn.” Hắn lúc này mới rạng rỡ  rời đi.

One thought on “Làm phiền huyện thái gia – Chương 4 – Chương 4.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s