Bà mối vương phi – Chương 2 – Chương 2.2


Chương 2.2

Edit: gau5555

Beta: meott

Bên trong Hưng Khánh cung, hàng ngàn con rồng trong hồ, chớp mắt hiện ra dưới ánh bình minh. Một nhà lầu như một đài hoa được các loại hoa vây quanh, giống như chốn bồng lai tiên cảnh. Phía trước sảnh lớn, các loại hoa như Mẫu Đơn thược dược, mở ra tranh nhau khoe sắc.

“Thỉnh các vị đến nơi này thì dừng lại, chờ Bách Hoa lâu bên kia có tin tức, liền mang mọi người đi qua.” Một nữ tử trung niên, vừa ngăn đám người dừng ở phía trước, vừa nghiêm túc lại không khỏi khách khí nói.

Một đội ngũ gần trăm người ngừng lại. Bọn họ bên trong có bà mối, có thợ thủ công kết hoa, có lão bản cửa hàng bán vải, có quản gia của Quận Vương phủ. Ở cuối cùng của đám người, là người của cửa hàng mai mối ở Xương Nhạc phường.

“Lão bản? Ngươi không thoải mái sao? Sắc mặt lại tái nhợt.”

“Lão bản, chúng ta giúp đỡ ngươi đi.” Mọi người trong ở cửa hàng của Xương Nhạc phường lo lắng vây quanh bên người Cô Sương.

“Cái gì mà sắc mặt tái nhợt, hôm qua hương phấn điếm tặng ta thiệt nhiều son phấn thượng đẳng, hôm nay ta toàn bộ đều dùng hết, ha ha.” Cô Sương cười gượng hai tiếng, trên mặt phấn bay xuống giống như tuyết rơi. Không khỏi thanh minh khi được đưa tới Hưng Khánh cung, làm nàng không nhịn được cảnh giác nổi lên. Tuy nói nàng hàng năm giúp Phong Trường Lan làm việc, lại cùng các bà mối cho quan cạnh tranh nhau mạnh mẽ, nhưng nàng rất ít khi tiếp cận với Hưng Khánh cung cùng khu vực ở Hoàng thành.

Bọn tiểu nhị đều che mũi sờ sờ, Dư bá di chuyển chầm chậm, trên tay áo của cấm vệ quân dính một chút phấn trắng trên đấy.

“Lão bản, đừng náo loạn.” Hôm nay lão bản thật là kỳ quái, tuyệt đối không giỏi giang như ngày thường.

“Đừng ầm ỹ, các ngươi đều chắn phía trước đi.” Cô Sương lại lui đến phía cuối đội ngũ, để tùy thời cơ tính toán đào tẩu.

Hưng Khánh cung, nàng không nên tới nơi này. Dĩ vãng về phu quân thường cùng nàng nói về nơi này, nói khi hắn còn nhỏ thường làm bạn với Lâm Tri Vương cũng chính là đương kim Thánh Thượng bây giờ, ở đây ngắm cảnh đọc sách.

Nơi đây là chỗ ở của Thánh Thượng khi chưa đăng cơ, Nghi vương ở trong kinh thành không có phủ đệ, vào kinh đều được Thánh Thượng an bài ở tạm trong này. Nghĩ tới điều này, có thể thấy Hoàng Thượng coi trọng vị biểu đệ này bao nhiêu.

Nàng còn nhớ rõ, chính mình từng ầm ỹ muốn hắn mang nàng đến Hưng Khánh cung du ngoạn……

Quá khứ đã từng đi qua nhưng lại vô cùng xa xôi.

Nàng đi tới Hưng Khánh cung, nhưng chỉ có một mình mà không có hắn.

“Vương…… Đã trở lại.” Một thanh âm thầm thì từ trong đám người truyền đến.

“Thật sự?”

“Ngươi không có nghe nói? Ngươi tuy là bà mối cho các quan mà, tin tức cũng không nhanh nhạy gì cả.”

“Trấn thủ Tây Bắc…… cái này cũng biết chút……”

“Cái gì? Còn chưa có lấy Vương phi!”

“Trong cung mọi người đều nói, Thánh Thượng triệu Nghi vương trở về, hình như là muốn tứ hôn.”

“Ha ha! Cái này chúng ta lại có thể có việc .” Nhóm quan môi (*) đều vui cười nói thành một đoàn.

(*) quan môi : là người làm mối cho các quan trong triều.

Sau một lúc lâu, tỳ nữ trung niên lại lên tiếng, “Vị phụ nhân cuối cùng kia, ngươi muốn đi đâu?” Nàng xem ra có người muốn chuồn êm.

“Ta…… Ta quá mót, ta muốn đi nhà xí.” Cô Sương kêu to lên giả vờ ôm bụng, ở tại chỗ đảo qua đảo lại. Nàng phải đào tẩu, càng nhanh càng tốt, tình huống thực sự không ổn. Người kia đã trở lại, hắn đã trở lại.

Nàng cả người thiếu chút nữa kêu to lên, thân thể mềm mại không khỏi run run, sợ hãi kiềm chế không được.

“Nàng sao cũng đên đây?” Nhóm quan môi nhìn đến nàng bằng ánh mắt giết người. Cô Sương cũng không muốn tìm phiền phức ở chỗ các nàng, một tháng trước, Tôn gia cùng công bộ Thượng Thư Lý đại nhân nói chuyện cưới xin chính là nàng đã quyết định phá rối.

“Thực không hay ho.”

“Vòng qua ven hồ này, hướng phía nam đi nửa dặm đó là nhà xí của hạ nhân thường dùng.”

“Trong cung thực sự không có thoải mái, hại dân phụ nước tiểu đã thấm ra cả quần làm sao bây giờ.” Nàng thô tục nói nhỏ trước khi chạy trốn khỏi đám người, hướng nam mà đi.

Đoán mình đã rời xa tầm mắt của mọi người, nàng mới đứng thẳng dậy, so với vừa rồi chạy trốn còn nhanh hơn. Nàng đột ngột chạy vọt về phía hồ chỗ sâu trong rừng cây, làm cho cây cối che dấu đi hành tung của nàng.

Rời đi khỏi nơi này, nhất định phải rời đi khỏi nơi này. Nàng không một tiếng động mà rống to với chính mình. Rời đi khỏi Hưng Khánh cung, thẳng đến cửa thành, nàng muốn chạy trốn ra khỏi Trường An. Người kia đã trở lại! Hắn cùng với nàng gần trong gang tấc, nàng đã thề độc không hề gặp lại a!

Một khắc cũng không thể dừng lại, nàng quyết tâm không thể lại đứng ở trước mặt hắn, tuyệt đối không thể.

Trong trí nhớ đã từng có âm thanh nói cho nàng biết, tường vây phía tây của Hưng Khánh cung có lỗ chó, đó là khi hắn còn nhỏ thường chui qua lối đấy chốn ra ngoài cung, nếu nàng vận khí tốt, nhất định có thể tìm được cái lỗ chó kia.

Kéo váy hăng hái chạy trốn, căn bản không nhìn thấy phía cuối rừng cây có người đang đi, Một tiếng trống vang lên, nàng va vào một thân thể khác.

Sau khi nàng ngã xuống, một đám người chung quanh liền gầm lên, “Người nào?”

Thân hình mảnh mai của nàng đột nhiên bị một cánh tay dài ôm lấy, tránh cho số phận của nàng bị ngã chổng vó.

Khi vững vàng rơi xuống đất, mặt nàng vùi kín ở trong lồng ngực cứng rắn, ánh mắt của nàng nhìn ở chỗ mép tóc của đối phương, thấy một cái sẹo dài chừng ba tấc.

Sẹo này nhìn thực quen mắt, đây là kiệt tác của nàng. Nàng biết hắn là ai, quá khéo, khéo đến nỗi làm cho nàng tan nát cõi lòng. Nàng nhắm hai mắt lại.

“Đều lui ra.” Thuần Vu Thiên Hải sau khi quát hộ vệ lui xuống hỏi: “Ngươi là ai?” Hắn nheo mắt lại, đối với khuôn mặt trắng bệch của nàng, nhăn mày lại, không thể nhận thức được cách trang điểm của nàng, sau khi giúp hai chân nàng đặt xuống đất, hắn buông tay ra, lui ra phía sau từng bước.

2 thoughts on “Bà mối vương phi – Chương 2 – Chương 2.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s