Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 110


Chương 110: Lưu gia thôn quỷ dị (1)

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

Ngữ Diên dùng lý do đường hoàng, làm cho mình gia nhập bước tiến của mọi người đi hướng đến Lưu gia thôn tìm tòi đến tột cùng, vì thế, cưỡi ngựa đến trước khi mặt trời lặn, hòa cùng đám người bắt đầu khởi động đến Lưu gia thôn.

Tùy tiện tìm một cái khách sạn, đem ngựa nhỏ đưa cho tiểu nhị, sau đó, xoay người tiến vào đại sảnh.

“Chưởng quầy đâu cho bổn thiếu gia một gian sương phòng” Ngữ Diên đi vào chỗ quầy phòng trọ đối với chưởng quầy dũng cảm nói.

Chưởng quầy thấy thế liền đưa chiêu bài lên cười nói: “Khách quan, thật sự là thực xin lỗi a, bổn điếm ở hết rồi ” nói xong, liền xin lỗi  khom người nói.

Ngữ Diên nghe thấy vậy ngây ra một lúc, nhìn nhìn người chung quanh không khỏi nói: “Thật sao, có nhiều người ở trọ như vậy a? hay là ngươi xem thường bản công tử?”

Chưởng quầy nghe thấy vậy vội vàng gật đầu cúi người nói: “Công tử ngươi thật sự là đang nói cái gì vậy chẳng lẽ ta làm ăn buôn bán còn đuổi ra ngoài sao? Ai, ngày mai sẽ là đại hội thi đấu thơ mỗi năm một lần, khách sạn trấn trên sớm toàn bộ chật ních rồi, tiểu điếm thì nửa tháng trước cũng đã bị thuê ”

Nghe được chưởng quầy giải thích như thế, Ngữ Diên không khỏi tò mò hỏi: “Đây tột cùng là đại hội thi đấu thơ gì, nếu có thể cho người xuất hiện ở ngay cái trấn nhỏ bé này, ngay cả khách phòng tìm khắp cũng không có?”

Chưởng quầy nghe vậy hỏi vội: “Công tử ngươi là từ bên ngoài đến đây?”

Ngữ Diên gật gật đầu.

“Ai, vậy ngươi có thể không biết rồi, Lưu gia thôn chúng ta thoạt nhìn chỉ là một nông thôn nhỏ, kỳ thật, trong thôn chúng ta không thiếu người đỗ Trạng Nguyên, nơi này hàng năm xuất hiện thơ Vương không những được trưởng thôn tặng năm trăm lượng bạc còn có thể trong vòng một năm ở tất cả khách sạn của Lưu gia thôn miễn phí ăn ở đâu”

“Cái gì? điều kiện tốt như vậy sao, Lưu gia thôn kia chẳng phải là sẽ mệt chết?” Nàng hô nhỏ

Chưởng quầy nghe thấy vậy liền cười cười, đè thấp thân mình nói: “Hàng năm trước trận đấu nửa tháng, mấy ngày này việc làm ăn có thể sánh bằng hơn hai năm làm bình thường” hắn cười cười nói.

“A, lông cừu mọc trên thân cừu” Ngữ Diên thấp giọng nói, một giây sau, cười nói: “Người có thể nghĩ ra điều này cũng là một người tài ba”

“Đó là, Lưu gia thôn chúng ta mấy trăm gia đình người nào cũng biết trưởng thôn  lợi hại, chúng ta có thể làm giàu cũng đều là công lao của hắn, trưởng thôn chúng ra rất lợi hại đâu!” Chưởng quầy không chút nào keo kiệt ca ngợi.

Ngữ Diên nghe vậy gật gật đầu trong lòng đối với thôn này tràn ngập tò mò, hắn đến tột cùng là một lão nhân như thế nào? Bất quá, một giây sau, nàng liền vì chuyện dừng chân phiền lòng , “Vậy tất cả phòng trọ toàn bộ đều đầy rồi, sẽ không có nơi nào khác sao, hoặc là ở tại trong nhà của người khác cũng được, tóm lại ta là sẽ trả tiền ” nói một câu, nàng muốn tìm một nơi ngủ thật tốt.

“Ai, công tử ngươi có điều không biết a, tất cả trong nhà thôn dân đều đã chật cứng người, hôm nay sợ rằng là không có nơi nào, nếu không ủy khuất công tử đi đến phòng củi nằm một đêm? Không phải tiểu nhân nói láo, hiện tại mỗi một nhà đều là chật ních người, nếu muốn đi nơi khác dừng chân cũng không thể, bởi vì trong vòng ngàn dặm chỉ có một thôn này của chúng ta, bất quá. . . . . .” Đột nhiên chân mày hắn cau lại, tựa hồ đang suy nghĩ muốn nói hay không.

“Bất quá cái gì?” Thấy hắn do dự, nàng liền hỏi tới.

Chưởng quầy nhìn nhìn chung quanh, nhỏ giọng nói: “Trong thôn còn có một nhà không ai ở, đó chính là trong nhà của trưởng thôn, thôn trưởng cũng không thích nói chuyện cùng người xa lạ, cho dù thôn dân quen thuộc, hắn cũng không đồng ý tá túc, hơn nữa a, trưởng thôn của chúng ta cũng chỉ có một năm mới nhìn thấy một lần! Bình thường căn bản là không cho gặp ” hắn chậc lưỡi nói.

Ngữ Diên nghe thấy vậy mày dần dần họp lại lên, một năm chỉ thấy một lần, lão nhân này thật đúng là kỳ quái, hắn đến tột cùng đang đùa cái gì? Tạm dừng vài giây, nàng cười nói: “Cám ơn chưởng quầy nhắc nhở, đây là tiền thưởng cho ngươi” nói xong, từ trên người lấy ra một ít bạc vụn đưa cho hắn, chưởng quầy thấy thế vội cúi đầu khom lưng cười nói cảm tạ.

Đợi nàng nói chuyện rõ ràng xong thì lại đến giờ ăn cơm, sắc trời sớm đen lại, mà nàng một ngày hôm nay cưỡi ngựa cũng mệt mỏi, ngày mai thi đấu thơ tự nhiên cũng muốn nghỉ ngơi thật tốt để có thể tham gia, nghĩ nghĩ, nàng đột nhiên nở nụ cười, chưởng quầy không phải đã nói sao, còn có một nhà!

Một lúc sau, Ngữ Diên đi rất xa, cho đến trên tiểu núi cao mới dừng lại cước bộ, kỳ quái, vì sao trong nhà cửa lại phải ở trên sườn núi nhỏ như thế này, tuy rằng phủ đệ thoạt nhìn lớn vô cùng, nhưng là chung quanh đều không có cư dân chẳng phải rất tịch mịch?

Đổi lại ý niệm trong đầu suy nghĩ một chút, trưởng thôn nha, tự nhiên không muốn giống người thường sao, như vậy mới có vẻ cao quý nha, vì thế, nàng đi vào trước cửa, ‘ cốc cốc cốc ’ nhẹ nhàng gõ vang cửa gỗ, không bao lâu một thanh âm hùng hậu liền truyền tới, “Ai a?”

“Ta muốn gặp Trưởng thôn” Ngữ Diên liền ở ngoài cửa la lên.

Lúc này, cửa được mở ra, một lão nhân ăn mặc tương đối cấp bậc nhìn nhìn nàng, vẻ nghi hoặc hiện đầy trên mặt, “Ngươi là ai a?”

Ngữ Diên thấy thế nói gấp: “Xin chào trưởng thôn, bản nhân Mộng Thiếu cố ý lại đây tham gia hội thi đấu thơ của các ngươi mỗi năm một lần, chỉ tiếc tất cả khách sạn đều đã đầy người rồi, bản nhân nghĩ. . . . . .”

“Nghĩ cái gì mà nghĩ, không biết quy củ của nơi này sao?” Lão nhân đột nhiên đánh gãy lời của nàng không hờn giận trừng mắt nói.

Ngữ Diên thấy vẻ mặt hắn không thân mật, vì thế thu hồi tươi cười nói: “Trong vòng khắp nơi đều là huynh đệ đạo lý này trưởng thôn ngài lại không hiểu sao, ta xem ngài sắp xếp nơi này như thế thì phải là người có đầu óc, vì sao còn đối đãi với bằng hữu nơi khác như thế?” Nàng vô cùng bất mãn nói.

“Đi một chút đi, đừng làm trở ngại ta ngủ” nói xong, đưa tay ra đóng cửa, xem ra không một chút bởi vì lời nói của nàng mà cảm thấy áy náy hoặc là có điều cảm kích.

“Lão nhân, ngươi như vây là không có đạo đức rồi, ta một mình từ quê tới nơi này tá túc lại không nói không trả tiền, hơn nữa, hội thi đấu thơ này lại là các ngươi tổ chức  hơn nữa nói muốn chiêu đãi bằng hữu nơi khác thật tốt, bây giờ ngươi nói như thế là có ý gì?” Nàng vươn tay ngăn cửa lại nói.

“Bản thôn có quy củ của bản thôn, ngươi không hiểu thì đi nơi khác mà hỏi là được rồi, ta không cho là ngươi tự nhiên có đạo lý, phong tục của Lưu gia thôn này đã rất nhiều năm nay rồi, lão phu cũng không phải nhằm vào một mình ngươi” lão nhân vẻ mặt không hờn giận giải thích, một giây sau, tiếp tục đưa tay muốn ra đóng cửa.

“Ai —— quy củ đều là do người định, nếu đến đây, thì chính là khách nhân không phải sao?” Nàng tiếp tục nói, tóm lại lý do chỉ có một, đó chính là muốn ở nhờ, nàng cũng không muốn ngủ đầu đường.

“Ai, ngươi. . . . . .”

“Để cho người ta đi vào đi” trong phòng đột ngột truyền ra một thanh âm nam nhân ôn nhu như nước.

4 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 110

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s