Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 118


Chương 118: Trận thi đấu thơ lớn nhất (4)

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

“Trận đấu bắt đầu —–”

“Bản nhân Thành Khang, hôm nay liền vì mọi người mang đến một bài thơ do mình nghĩ ra, thân tình” nói xong, hắn bắt đầu rơi vào trầm tư, tiếp theo đột nhiên nói: “Tình, bẩm sinh, chém không đứt, vứt bỏ không xong, hồn chi mộng hệ” nói xong, mọi người liền vỗ tay tán thưởng.

Ngữ Diên nghe thấy vậy mày chau  lên, cái này mà gọi là câu thơ cái gì? Vì sao nàng nghe không hiểu, là nàng rất tầm thường, hay là đám bọn hắn quá kém? !

Thành Khang vô cùng hài lòng với tiếng vỗ tay của mọi người, vội khom lưng cảm tạ, một giây sau, liền ngồi trên băng ghế của mình chờ đợi bọn họ trình diễn.

Một người Trương Thành khác như trước cùng hắn thả ra một ít nàng nghe không hiểu cái gì, mấy thứ này cũng có thể làm cho bọn họ mê muội như thế, thật sự là cổ hủ!

“Mộng công tử đến ngươi” người chủ trì nhắc nhở.

Ngữ Diên nghe thấy vậy đứng dậy cười nói: “Ta cảm thấy trận đấu như vậy rất không khiêu chiến” lời của nàng vừa nói xong, phía dưới bắt đầu tiếng ồn không ngừng, toàn bộ ở nghi ngờ hắn vì sao nói như vậy.

“Các vị bình tĩnh chớ nóng nảy, bản nhân cũng không phải xem thường ý tứ của mọi người, ý của ta là, làm thơ câu tự nhiên phải căn cứ vào tình cảm của người mà phát, như vậy mới có thể làm cho câu thơ tiến vào nội tâm con người, để có thể đạt tới cảnh giới cao nhất” nói xong, trong lòng nàng không khỏi thầm nghĩ, Ngữ Diên nha Ngữ Diên, ngươi càng ngày càng triết học rồi, càng ngày càng có phạm rồi!

“Nha, vậy xin hỏi vị công tử này, ngươi nghĩ như thế nào là đặc biệt đâu?” một vị lớn tuổi trên chiếu giám khảo hỏi.

Ngữ Diên xoay người nhìn về phía hắn xoay người tỏ vẻ tôn trọng, vì thế xoay người lần nữa nhìn về phía dưới đài  người xem, “Bản nhân bất kể là làm chuyện gì, đều thích cùng khán giả hỗ trợ lẫn nhau, như vậy được rồi rồi, người khác nói tâm tình, ta nói một câu thơ tổng quát như thế nào?”

“Ngươi cũng quá tự cao, ngươi có thể đoán được ý nghĩ của người khác sao?” Thành Khang thấy hắn tự đại như thế  không khỏi căm tức  la lên, cái này rõ ràng không để hắn vào trong mắt.

“Đúng, đừng nói như mình cái gì cũng biết” Trương Thành cũng nhịn không được than thở một câu.

Ngữ Diên không cho là đúng  nhún vai nói: “Chúng ta đây cùng nhau đến đây, khán giả phía dưới, ai nguyện ý đi lên hỗ trợ cùng nhau một tay”

“. . . . . . ? !”

Một lúc sau, một thứ tiểu nha đầu đại khái khoảng mười bảy mười tám tuổi yếu ớt  giơ tay lên, Ngữ Diên kinh hãi mời nàng lên đài, hỏi: “Cô nương, ngươi có ý nghĩ gì thì nói ra một câu”

Tiểu cô nương lên đài, nàng khẩn trương nhìn khán giả im lặng phía dưới một chút, lại nhìn ban giám khảo một chút, lúc này, nàng sợ hãi mở miệng, “Ta. . . . . . Ta thích Thiếu Dịch Hiên trưởng thôn, thật sự rất thích rất thích, đáng tiếc. . . . . . Đáng tiếc một năm chỉ có thể ở gặp được một lần ở hội thi đấu thơ, thời gian còn lại căn bản là không thấy được, ta đều tương tư đến gầy người, ngươi biết không, chỉ cần nhìn thấy hắn rời đi khỏi tầm mắt của ta, ta liền cảm thấy toàn bộ thế giới đều không có hy vọng” nói xong, liền xấu hổ cúi đầu.

Mọi người nghe thấy vậy kinh ngạc không thôi, rất nhiều nữ hài tử đều phát ra “Chúng ta cũng giống như vậy”

Ngữ Diên cười cười, xem ra, rất nhiều nữ tử si mê hắn, bất quá nói trở lại, Dịch Hiên cũng xác thực đủ suất, hắn thuộc loại nhìn hình dạng, mặt càng xem càng đẹp, tự mình suy nghĩ một chút vội vàng nói: “Hai vị huynh đài nếu không mời các ngươi tới trước?”

Thành Khang nhìn nàng một cái rồi nói: “Tương tư nan, nan tương tư, chỉ vì trong mộng lang”

“Một câu hay chỉ vì trong mộng lang a” mọi người cảm thán không thôi.

Trương Thành nói gấp: “Tuấn lang khiên lòng người, cô gái ám tướng hứa”

“Thơ hay, thơ hay a” mọi người lại hô lên.

“Hai vị xác thực không sai” hai câu này, nàng rốt cục cảm thấy có thể nghe tiếp.

Thành Khang nghe thấy vậy lông mày chau lại thật cao đắc ý không thôi, Trương Thành lại kiêu ngạo mà không nhìn nàng.

“Như vậy, tại hạ liền bêu xấu, vạt áo tiệm khoan chung dứt khoát, vì ấy tiêu người tiều tụy” nàng mở ra cây quạt chậm rì rì nói.

“. . . . . . !”

“Như thế nào? Nghe không hiểu sao? Ta đây lại làm một bài, ‘ từ Vua chi ra vậy, gương sáng ám không trừng trị, tư Vua như nước chảy, gì có cùng đã khi ’”

“Ba ba ba bành bạch” vài giây sau, phía dưới phát ra tiếng vỗ tay như nổ tung.

Dịch Hiên đứng dậy vỗ tay nói: “Bài thơ này làm  quá tuyệt vời”

Bên cạnh một vị trưởng giả đứng dậy trong mắt lộ ra quang mang tán thưởng, “Từ Vua chi ra vậy, gương sáng ám không trừng trị, tư Vua như nước chảy, gì có cùng đã thì thật là một bài thơ hay nhất a, từ khi hắn đi rồi, gương sáng ngời đã không hề có ánh sáng, lòng như nước chảy tưởng niệm hắn, cỡ nào hy vọng có thể lại nhìn thấy hắn a” trưởng lão phiên dịch nói.

“Một câu kia của hắn, vạt áo tiệm khoan chung dứt khoát, vì ấy tiêu người tiều tụy lại chuẩn xác a” một vị khác đứng dậy tán thưởng nói.

Dưới lại phát ra tiếng vỗ tay như pháo.

Trương Thành nghe thấy vậy sắc mặt xấu hổ nói: “Này thì có cái gì, quay lại”

Lúc này phía dưới giơ tay nhiều hơn, Trương Thành chọn lựa , hắn chọn lựa một lão phụ nữ lên đài.

“Ta muốn nói chính là, ta cùng hắn yêu nhau rồi, nhưng mà hắn bề bộn nhiều việc, ta rất ít khi mới có thể gặp hắn, hắn nói đều nghe theo ta cả đời, nhưng là. . . . . . Ta sợ thời gian không đủ, ta sợ chính mình không đủ tin tưởng đối với hắn” nói xong, đột nhiên khóc thút thít.

“Tình yêu muốn mài hợp, mới có thể sở trường lâu” Trương Thành vội vàng nói, phía dưới một ít vỗ tay lên.

“Khế ước một câu, gần nhau cả đời” Thành Khang cười cười lại nói, phía dưới vỗ tay một nửa.

Ngữ Diên nghe vậy cười nói: “Không sai, hai vị tốt lắm, vậy, ta liền bêu xấu, ta cũng chỉ có hai câu nói vậy, hai tình nếu là lâu dài thì lại khởi tại triều sớm tối mộ” nói xong, phía dưới ngây ra một lúc, năm giây sau, lại phát ra tiếng vỗ tay kinh thiên, Sở Hạo ở dưới đài nhìn nàng đột nhiên cười cười, nàng đến tột cùng có bao nhiêu bí mật, mà hắn không biết ?

“Ta. . . . . . Ta nhận thua” Trương Thành nghẹn khuất nói, một giây sau, việc rời đi, hắn phải không thừa nhận, câu thơ của nàng nói đều là kinh điển, so sánh với hắn, hắn còn kém rất nhiều.

Thành Khang nghe vậy nhìn về phía hắn nói: “Ta không phục, có bản lĩnh, ngươi có thể làm ra câu thơ để cho ta vừa lòng, nếu như ngươi có thể nêu lên ba câu thơ trong ba cái ta nêu lên để cho ta vừa lòng, ta liền nhận thua”

Ngữ Diên cười cười hỏi: “Được, đồng ý”

“Thứ nhất, mỗ nữ dưới tàng cây tư lang, lang lại không biết nói ngươi nên nói như thế nào” hắn hỏi.

“Tương tư gốc cây nói tương tư, tư lang hận lang lang không biết” nàng cười nói.

“Thứ hai, rõ ràng yêu nhau, lại không thể cùng một chỗ” hắn lại nghĩ hết biện pháp ra đề mục.

Ngữ Diên nghe vậy nhăn đầu lông mày suy nghĩ một chút đột nhiên nói: “Còn Vua minh châu song nước mắt cúi, hận không gặp lại chưa gả khi” nói xong, giám khảo trên chiếu tất cả đều đứng lên đứng lên, toàn bộ người phía dưới đều ngưng lại hô hấp đi nghiền ngẫm ý tứ của những lời này.

“Ngươi. . . . . . Ngươi ngươi ngươi” Thành Khang thật sự hỏi không nổi nữa, reo lên: “Ngươi kẻ lừa đảo, ngươi căn bản chính là không hiểu giả hiểu” hắn tức giận tới mức ồn ào, quán quân này rõ ràng là phải thuộc về hắn, người kia là từ nơi nào xuất hiện ?

Mọi người nghe thấy vậy toàn bộ bắt đầu thóa mạ Thành Khang đức hạnh không khỏe mạnh.

Ngữ Diên nghe vậy cũng không buồn bực, ngược lại cười nói, “Ta cũng vậy chính là mèo mù vớ cá rán, được rồi, nếu ta ra ba cái vấn đề, ngươi có thể trả lời hai cái, ta liền nhận thua tốt không?”

“Được” Thành Khang nói gấp, hắn cũng không tin có vấn đề hắn không biết.

“Tốt lắm, ta liền hỏi nha, không có cái đuôi con gấu là đuôi con gấu, không có con gấu là con gấu gì?”

“Gà con gấu” hắn nói gấp.

“Sai” nàng vươn tay nói.

“Vì sao?”

“Đáp án dĩ nhiên là mẹ con gấu, ngươi chưa gặp qua mẹ con gấu sao?”

Mọi người nghe vậy cười ha ha, Thành Khang sắc mặt xanh mét.

“Vấn đề thứ hai, theo 1 đến 9 chữ số nào chỉ người chăm chỉ nhất, số nào chỉ người lười biếng nhất?”

“Này. . . . . .” Hắn mày dần dần rối rắm lại với nhau, mọi người cũng đều bắt đầu tự hỏi vấn đề này, con số nào chịu khó con số nào lười biếng?

“Không biết sao? Ta đây nói cho ngươi biết, nhất lười biếng, nhị cần lao”

“Vì sao?” Hắn giống như tiểu hài tử phát ra câu hỏi.

“Bởi vì, không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng thôi” nàng nhún nhún vai vẻ mặt vô tội nói, mọi người nghe vậy toàn bộ thán phục không biết nên nói cái gì, Sở Hạo phía dưới lại nhịn không được cười ra tiếng, Dịch Hiên cũng như thế, hắn biết nàng đặc biệt, thật không nghĩ đến thú vị như thế.

“Vấn đề thứ ba, trong nhà nông phu có một con heo cùng con lừa, thời điểm lễ mừng năm mới ngươi nói nông phu nên giết heo trước hay là con lừa?”

“Giết. . . . . . Giết con lừa”

“Uh, heo cũng nghĩ như vậy” Ngữ Diên vô cùng thận trọng nói, nói xong, phía dưới ồ lên mà cười, Thành Khang nghe vậy hung hăng trợn mắt nhìn nàng liếc mắt một cái liền xám xịt chạy xuống đài.

“Tài tử tài tử a” mọi người bắt đầu cùng kêu lên la lên.

Cứ như vậy, một hồi trò khôi hài hoa lệ, cứ như vậy từng cơn, chỉ là bọn hắn cũng chưa từng nghĩ đến, nhất cử nhất động của bọn hắn lại bị người xem rành mạch.

Trong rạp

“Hoàng thượng, chúng ta muốn gọi Vương Phi tới hay không?” Tào công công hỏi, đi ra không bao lâu, hắn liền biết tâm tư của Hoàng thượng là nhớ thương Vương Phi đặc biệt này..

Sở Thiên nghe vậy hé miệng uống một ngụm trà nói: “Không thể nghĩ được bộ pháp của trẫm chung quy so với hắn chậm từng bước nha”

“Hoàng thượng. . . . . .”

“Ngươi nói cho trẫm, thiên hạ này tất cả đều là của trẫm đấy sao?” Sở Thiên đột nhiên hỏi.

“Đúng vậy, thiên hạ này tất cả đều là của Hoàng thượng ngài ”

“Bao gồm nàng sao?” Sở Thiên đột nhiên đưa tay chỉ về Ngữ Diên hướng xa xa trên bàn .

Tào công công nghe vậy mồ hôi đột nhiên liền chảy ra, cái này nên trả lời thế nào?

“Thôi, hồi cung đi” Sở Thiên đột nhiên đứng dậy nói.

“Hoàng thượng ngài không gặp Cung Vương Phi sao?” Tào công công đứng ở bên cạnh hỏi hắn.

“Trẫm muốn gặp nàng được tự do, trước hết khiến cho nàng vui chơi một thời gian đi, không được bao lâu, nàng sẽ gặp ngoan ngoãn  trở về” nói xong, trong mắt của hắn hiện lên một tia tinh quang.

16 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 118

  1. Dịch thơ thì sao ta không biết chứ mấy nhà bị cuỗm truyện đi toàn là đăng bên wattpap. Nàng ơi, mấy câu thơ của Diên tỷ ta không hiểu gì hết a!
    Thanks nàng!

  2. Có câu trong thước kiều tiên đó.
    “Lưỡng tình nhược thị trường cửu thì.
    Hựu khởi tại triều triều mộ mộ”
    tình này nếu đã dài lâu
    cần chi sớm tối chiều chiều bên nhau

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s