Làm phiền huyện thái gia – Chương 8 – Chương 8.1


Chương 8.1

Edit: gau5555

Beta: meott

Đến giờ Thân hôm sau  ——

Chú ý Thiên Hữu xử lý xong công vụ, quay về chỗ ở thay quan phục, liền lập tức đi tới Phương gia.

Hắn phải giải thích như thế nào mới có thể để cho Thêu vân nghe lọt đây? Nếu nàng vẫn như cũ không chịu tin tưởng, đừng nói gả cho chính mình, chỉ sợ ngay cả thấy mặt nàng cũng khó khăn, nghĩ được như vậy, Chú ý Thiên Hữu đi đến trên cầu đột nhiên đứng lại, nhìn đến có chiếc thuyền trúc phiệt theo kênh đào đi qua dưới cầu, người chèo thuyền chính hướng hắn vẫy tay ý bảo.

Chú ý Thiên Hữu lại lần nữa bước đi lên phía trước, dọc theo đường đi gặp được không ít dân chúng tiến lên hàn huyên, ngay cả oa nhi ba tuổi đều biết hắn.

“Đại nhân hảo!”

“Đại nhân lại đi ra tản bộ!”

Dừng bước lại cùng dân chúng nói chuyện phiếm vài câu, cho nên Chú ý Thiên Hữu lại kéo chút thời gian mới đi đến được Phương gia, trước thở sâu mới đến trước gõ cửa.

Gõ, gõ ——

Trong phòng  Thêu vân thả khăn tay đang thêu thùa xuống, đứng dậy mở cửa.

“Thêu vân. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu mới thân gọi khuê danh của nàng, muốn thừa dịp bất ngờ tiến bước vào, bất quá cánh cửa đã muốn ở  trước mặt của hắn, bịch một tiếng đóng lại, dung tay che mũi đau, bật ra rên rỉ: “Đau quá. . . . . . Ta chảy máu mũi . . . . . .”

Thêu vân nghe hắn nói như vậy, muốn mở cửa xem xét, nhưng thời điểm cuối cùng  vẫn là nhịn xuống xúc động này: “Ngươi. . . . . . Không cần lại gạt ta . . . . . .”

“Thêu vân, ngươi thật muốn nhẫn tâm như vậy  vứt bỏ ta?” Hắn ai oán  lên án.

“Ngươi không cần lật ngược phải trái, rõ ràng là ngươi lừa gạt cảm tình của ta. . . . . .” Thêu vân hốc mắt nóng lên  khẽ kêu: “Ta hiện tại có thể nói cho ngươi biết, ta không cần phương thức báo ân này, cũng không cần ngươi tới báo ân!”

Chú ý Thiên Hữu ở trong lòng than nhẹ: “Tối hôm qua ngươi nghe bắt đầu từ đâu ? Nếu ngươi từ đầu tới đuôi đều có nghe được, cũng sẽ không hoài nghi ta như vậy.”

“Bất kể là nghe một đoạn hay từ đầu , kết quả cũng giống nhau, ngươi như vậy cố ý  quấn quýt lấy ta cùng cha là vì báo đáp ân tình năm đó . . . . .”  Đây cũng là điều Thêu Vân không thể nhận thấy, nghĩ đến hắn không có việc gì liền tìm cha uống hai chén, còn khoa trương khen nàng làm đồ ăn ngon, hiện tại suy nghĩ một chút, chính mình thức sự quá thật thà, không nhận thấy được sau lưng có cái gì không thích hợp.

“Ngươi có thể ngay từ đầu liền cho thấy dụng ý của mình, trước cùng chúng ta quen biết nhau, mà không phải cố ý giấu giếm cho tới bây giờ, để cho ta ngây ngốc  nghĩ đến ngươi tiếp cận ta là thiệt tình, là yêu thích ta, thích đến nguyện ý để cho ta làm chính thất. . . . . .”  Thêu vân càng nói liền càng khổ sở.

“Ta đương nhiên là bởi vì thích ngươi, thích vô cùng, mới không muốn làm cho ngươi chịu ủy khuất, chỉ có thể làm thiếp.” Chú ý Thiên Hữu lớn tiếng thông báo: “Đối với chuyện giấu diếm, ta là xin lỗi, còn đối với báo ân, cũng không phủ nhận có ý nghĩ này, nhưng là cùng với chuyện cưới ngươi tuyệt đối không quan hệ, không tin ta ta liền thề với ông trời.”

Thêu vân cách một cửa nganh ngạnh nói : “Tuy vậy ta cũng không thể tin. . . . . .”

“Thêu vân. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu gõ cửa gọi nàng.

“Ngươi đi đi!” Nàng liền rống một tiếng.

“Hảo, ngươi không nên tức giận, cũng đừng khổ sở, ta ngày mai sẽ trở lại thăm ngươi.” Hắn chỉ có thể tạm thời lui lại, biết đâu lại có từ nặng hơn nữa tới.

Nghe thấy tiếng bước chân dần dần thong thả đi xa, Thêu vân mới lén lút mở cửa, ra bên ngoài rình coi, thấy Chú ý Thiên Hữu thật sự đi xa, không khỏi cảm thấy mất mát.

Kỳ thật trong miệng nói tin tưởng hắn thật sự thực dễ dàng, nhưng là nàng cũng không nghĩ cùng Chú ý Thiên Hữu thành thân, trong đầu thủy chung lấy một cái gật đầu đáp lại, nhưng lại hoài nghi, hắn có phải thật bởi vì thích nàng mới thế, nếu không phải vậy, so với chết còn giày vò hơn.

Nhưng là. . . . . . Nàng lại cũng thật thà muốn trở thành vợ của Chú ý Thiên Hữu  cùng hắn dắt tay đến già, vì hắn sinh mấy hài tử, đây là tâm nguyện lớn nhất cuộc đời này của Thêu vân.

Nàng nên làm như thế nào mới đúng?

Lại qua một ngày. . . . . .

Giờ Thân cũng sắp qua, Chú ý Thiên Hữu lại đến Phương gia.

Lại nghe đến “Phanh”  một tiếng, lúc này hắn đã có kinh nghiệm, rất nhanh lui về sau, cái mũi mới không lại bij đau: “Thêu vân, ta bụng thật đói. . . . . . Tác sư gia tối hôm qua nấu một bàn đồ ăn đơn điệu, để cho ta chạy nhà xí vài lần . . . . . Ta rất muốn ăn đồ ăn ngươi làm. . . . . ”

Thêu vân cắn cắn môi dưới, lưng dán cánh cửa: “Vậy làm ơn đi mời Khâu đại thẩm  phụ trách giặt quần áo . . . . . .” Nàng không được chính mình mềm lòng.

“Ta hỏi qua rồi, nàng nói chỉ phụ trách giặt quần áo, muốn nấu cơm thì nhiều lắm phải đưa cho nàng mấy quan tiền, nhưng ta thiếu nhất đúng là bạc.” Chú ý Thiên Hữu thở dài thở ngắn nói.

“Vậy. . . . . .” Thêu vân lắc mạnh đầu đình chỉ, nghĩ đến chính mình căn bản không cần thiết để ý tới: “Ta. . . . . . Không cần giúp ngươi nghĩ biện pháp, ngươi đi tìm cô nương khác nấu cho ngươi ăn.”

Miệng hắn ngọt nói: “Nhưng là ta thích ăn ngươi làm.”

“Ngươi. . . . . . Ta mới không cần quản ngươi!” Thêu vân cắn răng nũng nịu, bắt buộc chính mình nói ra những lời vô tình: “Ngươi cũng không phải là người của ta, cho dù đói chết cũng không liên quan gì tới ta.”

Chú ý Thiên Hữu lưng dán cánh cửa, than nhẹ một tiếng.”Ngươi thật sự sẽ đối ta tàn nhẫn vậy sao? Nếu ta thật sự không hề tới tìm ngươi, ngươi cũng không để ý?”

“Ngươi đang uy hiếp ta!” Nàng cậy mạnh  quát: “Ngươi. . . . . . Không hề đến là tốt nhất.”

“Nếu ta nói cái gì ngươi đều không tin, ta chỉ còn cách là đi thôi.” Chú ý Thiên Hữu quyết định lấy lùi để tiến.

Thêu vân giật mình một cái, thật đúng là lo lắng hắn như vậy sau khi trở về sẽ không đến đây, thân thủ muốn mở cửa, nhưng là lại do dự, thẳng đến bên ngoài tiếng bước chân thật sự càng đi càng xa, nàng nghĩ cho dù mở cửa thì như thế nào? Nàng có thể mở miệng gọi hắn lại sao?

“Nha đầu, ngươi sao phải khổ vậy chứ?” Phương lão từ trong phòng đi ra, cũng nghe thấy bọn họ nói, còn xem nữ nhi giờ phút này trên mặt mê võng, sầu lo đều thấy ở đáy mắt.

“Cha. . . . . . Ta cũng không biết nên làm thế nào mới tốt?” Nàng mâu quang hạ xuống hồn thất lạc: “Rốt cuộc có nên lại tin tưởng hắn hay không đây?”

Phương lão nhìn ra được nữ nhi tình đã rất sâu, nếu đoạn nhân duyên này cứ như vậy chặt đứt, chỉ sợ nàng đời này thật sự không lấy chồng .

“Ngồi xuống nghe cha nói.”

“Chẳng lẽ cha muốn nói giúp cho hắn?” Thêu vân có chút kháng cự hỏi.

 

“Cha không phải là giúp hắn nói cái gì, mà là vì ngươi suy nghĩ.”  Phương lão bảo nữ nhi ngồi xuống, lúc này mới mở miệng nói tiếp: “Trong lòng ngươi cũng đừng luôn vòng quanh hai chữ ‘ báo ân ’, vòng vèo thế nào cũng không ra, cuối cùng đều không thấy rõ lòng mình .”

Thêu vân vẻ mặt quật cường: “Chẳng lẽ cha liền tin tưởng hắn muốn kết hôn với ta thật không phải vì báo ân?”

“Tối hôm đó cùng đại nhân nói chuyện thật lâu, cũng từng hỏi chính mình như vậy, đại nhân thân là Ngô huyện tri huyện, tuy rằng trước mắt chính là quan thất phẩm, bất quá hắn còn trẻ như vậy, lại có năng lực, tương lai nhất định có thể đi lên trên, lấy người môn đăng hộ đối, sau lưng lại có thê dựa vào nữ tử làm vợ, đối với con đường làm quan cũng rất trọng yếu, quan trường so với ngươi nghĩ trong đó thực sự còn ác liệt hơn. . . . ..” Phương lão đem ý nghĩ của chính mình nói cho nữ nhi nghe.

“Cho dù đại nhân thật là bởi vì báo ân, vì báo đáp chúng ta cho hắn ân tình, hắn nguyện ý cho ngươi trở thành chính thất, là lấy con đường làm quan của mình trao đổi như vậy, hy sinh như vậy nhưng ngay cả mí mắt cũng không hạ xuống, còn có thể vui vẻ chịu đựng, ngay cả cha đều không thể không bị phần tâm ý này của hắn làm cho rung động.”

“Nhưng là cha. . . . . .” Nàng chính là không hy vọng dùng loại phương thức này báo ân

Phương lão dĩ nhiên hiểu tâm tình của nữ nhi: “Huống chi phải báo ân có rất nhiều loại phương thức, cũng không nhất định phải cưới ngươi, điểm ấy chẳng lẽ ngươi cũng chưa nghĩ tới? Có thể thấy được hắn là thật sự thích ngươi, hơn nữa ước chừng thích  mười năm, cha nhẫn tâm cự tuyệt hắn như thế nào.”

Nghe xong lời phụ thân mà nói…, Thêu vân không nói gì, nội tâm cũng là giãy dụa. .

“Nguyên bản cha muốn, cho dù làm thiếp, chỉ cần đại nhân đối đãi với ngươi tốt là đủ rồi, nhưng bây giờ cha cũng đả thông tư tưởng, có lẽ đây là duyên phận.”

Phương lão không hề kiên trì như vậy: “Nếu đại nhân cho rằng thất phẩm tri huyện mới là làm quan chân chính, có thể chân chính vì dân chúng làm việc, lại có cái gì không tốt. Chúng ta sẽ săn sóc hắn, vì hắn suy nghĩ, ngược lại nếu không vậy thì lại tạo cho đại nhân phức tạp, vậy cũng không thể nào nói nổi.”

Thêu vân suy tư về những lời phụ thân nói…, vẫn là không thể lập tức ra quyết định

“Ngươi hãy suy nghĩ một chút đi.” Nói xong, Phương lão cầm lấy bát đũa, cúi đầu ăn cơm.

Đến đêm khuya, Thêu vân như thế nào cũng không ngủ được, chính là ngồi ở trên giường, nhìn chằm chằm ánh nến mỏng manh trên bàn, nghĩ cùng Chú ý Thiên Hữu theo quen biết, mến nhau tới na  từng ly từng tý.

“Chúng ta ngày mai sẽ thành thân tốt lắm. . . . . . Ta không nghĩ sẽ đợi thêm nữa. . . . . . Cũng đã chờ mười năm . . . . . .”

Nhớ lại lời nói khi hắn uống rượu ngày đó, Thêu vân lúc ấy nghĩ đến bất quá là lời nói khi say, nhưng bây giờ quay đầu lại nghĩ, kia cũng là say rượu nói lời chân thật, bởi vì Chú ý Thiên Hữu tửu lượng không tốt, cũng sẽ không uống say đều nói dối đi, như vậy. . . . . . Nàng hẳn là có thể tin tưởng hắn là thật tâm ?

Chú ý Thiên Hữu cùng Giang gia đại thiếu gia không giống nha, nếu không sao tối hôm đó chính mình lại nguyện ý đem trong sạch của  thân mình cho hắn, không phải là vì tin tưởng hắn sẽ không cô phụ nàng, tựa như lời cha nói, nếu chính là phải báo đáp ân tình của cha con  bọn họ, còn có rất nhiều loại phương pháp, cũng không cần lấy chính con đường làm quan của mình báo đáp, nhưng Chú ý Thiên Hữu cố ý thú nàng làm chính thất, quyết tâm như vậy nàng có thể hoài nghi sao?

Nàng ở ban đêm yên tĩnh, thành thật tự hỏi vấn đề này.

2 thoughts on “Làm phiền huyện thái gia – Chương 8 – Chương 8.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s