Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 132


Chương 132: Võ lâm oai truyện (1)

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

Cho đến khi CDEF đi nhìn không thấy bóng dáng, Ngữ Diên như trước bị phấn khởi bên trong vây quanh, một giây sau, nàng đột nhiên nhìn về phía Sở Hạo thần thần bí bí nói: “Vừa rồi lời của bọn hắn ngươi cũng nghe thấy chứ?”

Sở Hạo gật đầu.

“Trời ạ, bọn họ nói toàn là những người độc bá trong chốn võ lâm thiên hạ ” Ngữ Diên hưng phấn nói, thật sự không thể tưởng tượng được ông trời lại hậu đãi nàng như thế, không chỉ có làm cho nàng đẹp như thiên tiên, còn làm cho nàng may mắn có thể nhận thức đến các đại hiệp dưới ngòi bút của Kim Dung, trời ạ, thật kích động, không hiểu được, Hoàng Dược Sư, còn có cái Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông kia, những người này đều là đại nhân vật a!

“Xem ra ngươi rất hưng phấn?” Sở Hạo nhìn về phía nàng nói.

Vành mắt Ngữ Diên vội vàng gật đầu”Ngươi biết không? Ba người bọn họ là tuyệt thế cao thủ, như thế nào? Ngươi không nghe nói qua?”

Sở Hạo nhìn về phía nàng nói thẳng: “Chưa từng nghe qua”

Ngữ Diên nghe thấy vậy liền khinh bỉ nói: “Nhìn xem, đây là người làm quan, trừ bỏ chuyện của triều đình, ta nghĩ, ngươi căn bản là không biết giá thị trường trong chốn võ lâm, người có thể ngồi trên ngai vàng của minh chủ võ lâm, đích thị là vô cùng lợi hại , chẳng qua, ba người vừa rồi trong lời nói của ta đi ra, thì Minh chủ nhàm chán trước kia đã có thể nghỉ nghơi”

Sở Hạo cười cười cũng không trả lời, bởi vì ba người này theo lời nàng nói xác thực hắn chưa nghe nói qua.

“Nga, đúng rồi, đại hội võ lâm khi nào thì bắt đầu a? Ở nơi nào cử hành?” Lại biểu hiện ra đặc tính tò mò của cục cưng hỏi.

“Ngươi muốn đi?”

“uh” nàng thật mạnh gật đầu, chuyện đại sự náo nhiệt như thế, nàng làm sao có thể bỏ qua đâu?

“Nhưng đại hội võ lâm vô cùng không an toàn” điểm ấy, Sở Hạo một chút cũng không có lừa gạt hứng thú của nàng.

“Không có việc gì, không phải có ngươi ở đây sao, ngươi nói theo giúp ta bước chân vào giang hồ, hiện tại giang hồ đang ở trước mắt, tất nhiên không thể buông tha, đúng không?” Cầu người nha, ít nhất phải hơi khách khí một chút chứ, cho nên, thanh âm của nàng cũng có vẻ uyển chuyển.

“Chỉ sợ cao thủ tập hợp, ta cũng không thể bảo đảm an toàn cho ngươi”

Nghe vậy, Ngữ Diên ngây ra một lúc, thiệt hay giả? Có hay không dọa người như vậy a? Bất quá, nhiều người kiệt xuất như vậy ở đó, nàng không đi chẳng phải thật đáng tiếc sao, còn nữa, nàng cũng muốn đi gặp cái gọi là minh chủ võ lâm kia xem hình dạng như thế nào! Vì thế, nàng nói: “Nhân tại giang hồ phiêu, nào có không bị chém, ngươi nói đúng không”

Xem vẻ mặt nàng chấp nhất, hắn liền biết nàng đã quyết định rồi, cũng tốt, trong đại hội võ lâm nguy hiểm rất nhiều, nếu có thể để nàng thể nghiệm đến giang hồ hung hiểm kinh khủng như lời nói cỡ nào…, có lẽ, nàng cũng sẽ không còn muốn đi ra ngoài.

“Được”

“Thật sự?” Ngữ Diên biết nếu mình vẫn cầu xin tiếp, có lẽ hắn sẽ đáp ứng, chính là không nghĩ tới hắn đáp ứng nhanh như vậy, ách. . . . . . Hắn khi nào thì trở nên tốt như vậy?

Sở Hạo một bên điều khiển ngựa một bên nói: “Đi nhanh đi, nếu không có bất ngờ gì xảy ra, thì ba ngày tới hẳn là có thể đuổi tới thành Anh Hùng ”

Ngữ Diên ngây ra một lúc, ” Thành Anh Hùng? Wow, tên này sao lại uy vũ như vậy đâu? , địa phương kia lớn  lắm sao?”

Sở Hạo ngoái đầu nhìn lại quăng ra một câu, “So với nơi chúng ta đến ngày hôm qua thì lớn hơn gấp đôi”

Ngữ Diên nghe nói, cả người run lên, theo bản năng tán thưởng, “Nơi Anh hùng  quả nhiên không giống với bình thường!”

Ba ngày sau? Thành Anh hùng

Ngữ Diên ngồi ở trên ngựa mặt nhìn ba chữ cái mạnh mẽ to đùng kia, trong lòng không khỏi bội phục, không thể tưởng được trên giang hồ còn có màu sắc đẹp đẽ như thế, xem ra, giang hồ này rất thần bí.

Cảm thán một hồi, đi theo Sở Hạo tiến vào trong thành, vừa tiến vào nơi này, Ngữ Diên cũng cảm giác như đang tiến nhập kinh thành, vì thế tò mò hỏi: “Vì sao nơi này giống kinh thành như vậy ?” Bất kể là đại khí, bố trí, hay là buôn bán đều giống không sai biệt lắm

Sở Hạo xuống ngựa ý bảo nàng cũng xuống, “Nhiều người ở đây, cưỡi ngựa không an toàn” tiếp theo nhìn nhìn chung quanh nói: “Thành Anh hùng hết thảy bố cục trên cơ bản đều là bắt chước kinh thành “.

Ngữ Diên gật gật đầu, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, vì sao người cổ đại lại thích bắt chước như vậy a? Một chút sáng ý đều không có!

Sau khi đi qua con đường này, Ngữ Diên mới phát hiện mỗi một khách sạn, mỗi  một quán trà người qua lại xuất hiện, quả thực so với xuân vận còn đồ sộ hơn, “Tiểu Tam, tại sao phải có nhiều người đến như vậy a, xem ra, những điều này đều do cao thủ?”

Sở Hạo nhìn thoáng qua nàng đang chỉ vào một địa phương nói: ” Đại hội võ lâm bốn năm tổ chức một lần, tự nhiên sẽ hấp dẫn những kẻ yêu thích võ thuật hơn nữa người giống như ngươi thích xem náo nhiệt cũng rất nhiều” nói xong, khóe miệng hắn treo lên một vẻ tươi cười đẹp mắt.

Ngữ Diên thấy thế cũng không nói thêm cái gì, lười cùng hắn so đo, xem náo nhiệt có gì sai sao? Lòng hiếu kỳ có gì sai sao? Kỳ thật nàng ngượng ngùng nói, nàng không chỉ có muốn làm cầm thần, thực thần, trinh thám chi thần, càng phải làm một nữ hiệp đại danh đỉnh đỉnh! Chính là nàng không biết võ công của mọi người đến tột cùng như thế nào, xem trước một chút nói sau.

“Chúng ta trước tiên tìm khách sạn nghỉ ngơi một chút đi, ba ngày nay cũng chưa nghỉ ngơi thật tốt, trên người của ta đều ngứa chết ” Ngữ Diên chịu không nổi gãi gãi thân mình.

Sở Hạo gật gật đầu, liền bắt đầu tìm kiếm khách sạn.

“Tiểu nhị cho hai khách phòng” Sở Hạo đi vào đối với tiểu nhị nói.

“Đại gia, thực xin lỗi a, phòng trọ của chúng tôi toàn bộ đã đầy ” tiểu nhị vô cùng có lỗi nói.

“Không phải chứ?”

“Ngài không biết a, bọn họ nửa tháng trước đã tới rồi, hay là ngài đi nơi khác hỏi một chút đi?” Tiểu nhị xin lỗi cười cười.

Vì thế, hai người lôi kéo hai con ngựa tiếp tục hỏi. . . . . .

Nhà thứ hai, nhà thứ ba, nhà thứ tư, nhà thứ năm, thứ. . . . . .

“Khách quan thật sự rất có lỗi, chúng ta trong điếm đã đầy” hỏi một trăm khách sạn, đều được đáp án vẫn là giống nhau .

“Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ chúng ta phải ở trên đường sao?” Ngữ Diên nhìn về phía hắn uể oải nói.

Lúc này, tiểu nhị thấy thế nói gấp: “Nơi này còn có một nơi khả năng còn có chỗ dừng chân”

“A? Làm sao?” Ngữ Diên nghe thấy vậy liền kinh hỉ hỏi.

Tiểu nhị nhìn nhìn nàng lại nhìn Sở Hạo một chút, rốt cục thấp giọng nói: “Nơi này kỹ viện lớn nhất, Duyên Lai Hương”

“A? Ngươi. . . . . . Ngươi cho chúng ta ở kỹ viện?” Ngữ Diên chấn động, phải biết rằng, nàng hiện tại đang là nữ hài tử nha?

Tiểu nhị áy náy nói: “Đây không phải là một nơi sao, Duyên Lai Hương chính là kỹ viện lớn nhất nơi này, bên trong phòng cũng nhiều, bất quá ngươi nếu đi trễ, chỉ sợ nơi đó cũng không còn phòng”

“Thiệt hay giả? Chẳng lẽ thực sự có người ở kỹ viện?”

“Xem ngươi nói, ta chẳng lẽ còn hù dọa ngươi hay sao, giống như Nga Mi, Côn Luân kia đều vào ở đi” tiểu nhị nghiêm trang nói

“Xem ra, vài năm không ra giang hồ, người nơi này càng ngày càng nhiều ” Sở Hạo nói.

“Đúng vậy a, ngài không biết, hiện tại bốn năm tổ chức một lần, hơn nữa, là cực kỳ long trọng, cả nước mọi người ở các nơi đều lục tục tới, gần đây ba tháng trước đã đến nơi này rồi, ngươi xem Thiếu Lâm kia a, tới tham gia trận đấu liền mang đến hai trăm đồ đệ, Võ Đang kia cũng là dẫn theo gần hai trăm người tả hữu tới, các môn phái còn lại, có một chút bàng môn tà đạo, hơn nữa là người đến xem náo nhiệt khách sạn tự nhiên hút hàng, cho dù có tiền cũng không có chỗ ở nha” tiểu nhị vẽ loạn bay tứ tung nói.

Ngữ Diên nghe thấy vậy, trong lòng tán thưởng, đây quả thực là thế vận hội Olympic bốn năm một lần  .

Lặng yên một lát, Ngữ Diên xoay người nhìn về phía hắn nói: “Đi, chạy nhanh đi tìm cái kỹ viện Duyên Lai Hương kia, tổng so với ăn ngủ đầu đường còn tốt hơn, đang nói rồi, đại hội võ lâm cũng không phải nhất thời là có thể chấm dứt ” nàng nói gấp.

Tiểu nhị nghe vậy cười nói: “Cô nương thông minh a, đại hội võ lâm này ba ngày sau mới bắt đầu, muốn liên tục chừng một tháng mới có thể phân ra minh chủ võ lâm cuối cùng  đâu”

“Thời gian dài như vậy a?” Ngữ Diên cũng tò mò hỏi.

“Đúng vậy, cô nương ngươi cũng không nên cảm thấy buồn, trong thành Anh Hùng có rất nhiều thứ để chơi đùa, bơi Thiên Hồ, xem đèn màu, còn có cao thủ luận bàn một chút, có thể có ý tứ đâu rồi, ăn ngon, chơi đùa đặc biệt nhiều, ngươi xem một chút, nếu không có nhiều thứ vui, cũng sẽ không có nhiều người như vậy ” tiểu nhị Bát Quái nói.

Ngữ Diên nghe vậy vui vẻ không thôi, nàng một lòng muốn bước chân vào giang hồ, hiện tại giang hồ ngay dưới chân, nàng nhất định phải nhân cơ hội bái sư học nghệ, ưm, cứ định như vậy, tiếp theo, nàng thưởng cho tiểu nhị một chút tiền, liền cùng Sở Hạo đi đến Duyên Lai Hương trước.

Duyên Lai Hương.

“Ai u, công tử, cô nương ngài đây là muốn ở trọ hay là. . . . . .” nói xong, mê đắm cười cười.

Ngữ Diên liếc nàng một cái nói: “Chúng ta muốn ở trọ”

Tú bà nghe vậy cầm khăn lụa hồng của kỹ nữ che miệng cười nói: “Ha ha, ở trọ a, đâu có đâu có, một gian phòng hảo hạng một ngàn lượng”

“Cái gì? Một ngàn lượng? Ta dựa vào, ngươi xảo trá nha?” Ngữ Diên nghe vậy giận tím mặt, quả là rất xảo trá.

Tú bà nghe thấy vậy cười cười nói: “Ai u, cô nương, lời nói này sẽ làm cho người ta thất vọng đau khổ nha, một ngàn lượng này nhưng là tiền một tháng tiền thuê nhà cùng ăn ở, các ngươi yên tâm, một ngàn lượng giá cam đoan các ngươi ăn hương uống lạt, hơn nữa a, tùy các ngươi gọi món ăn, còn nữa, nếu như nhà các ngươi nguyện ý, chúng ta còn có thể làm cho các cô nương ăn cùng các ngươi” nói xong cười  càng thêm giảo hoạt.

“Nhưng là giá của ngươi cũng quá cao” Ngữ Diên vẫn là vô cùng không phục.

“Cô nương a, giá của ta ra cũng không cao đâu , ở các nơi khác cũng như nhau thôi? Lại nói, Duyên Lai Hương của chúng ta là vị trí trung tâm trong thành Anh Hùng, ngài muốn đi ra ngoài chơi đùa hoặc là ăn uống mua sắm cái gì, đều thật là thuận tiện, đang nói giống Thiếu Lâm, phái Thiên Sơn, Cái Bang, phái Nga Mi, Võ Đang, phái Tiêu Dao, Nhật Nguyệt phái, phái Cổ Mộ, Toàn Chân giáo, Đào Hoa Đảo, Bạch Đà sơn trang, Côn Luân phái, Tuyết Sơn Phái, phái Hoa Sơn, Thiết Kiếm môn, Thiết chưởng giúp, hiệp khách đảo, phái Thiên Sơn vân vân kia , không người nào là dùng nhiều tiền ” nàng ăn nói lung tung.

“Ngươi. . . . . .”

“Cho ta hai phòng hảo hạng” Sở Hạo trực tiếp đánh gãy lời của các nàng

Tú bà nghe vậy nói gấp: “Thật sự rất xin lỗi, bổn điếm chỉ còn lại một gian ”

“Một gian?” Ngữ Diên nghe vậy thoáng nhăn đầu lông mày.

“Đi, giúp chúng ta dẫn đường đi” Sở Hạo nói thẳng.

Ngữ Diên nghe vậy ngây ngẩn cả người, hắn. . . . . . Hắn đây là ý gì? Bọn họ cô nam quả nữ ngủ một gian? Kia. . . . . . Có thể gặp chuyện không may hay không nha? !

3 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 132

  1. Hắc hắc tuồng cũ hay gặp ở truyện hay phim: một nam một nữ và còn duy nhất một phòng. Thiên thời địa lợi nhân hào để nảy sinh ra một số ….thay đổi tình cảm của nhân vật

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s