Làm phiền huyện thái gia – Chương 8 – Chương 8.3


Chương 8.3

Edit: gau5555

Beta: meott

Thêu vân không khỏi nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, nghiến răng nghiến lợi  suy nghĩ.

Tốt lắm! Thật sự là quá tốt!

Người nam nhân kia cư nhiên lợi dụng dân chúng Ngô huyện đến ép nàng đáp ứng gả cho hắn.

Nàng vẻ mặt đột nhiên căm giận, vốn đã muốn quyết định ngày mai sẽ đi tìm Chú ý Thiên Hữu, nói nàng nguyện ý tin tưởng hắn là thực tâm, nhưng lúc này lại thay đổi chủ ý, hắn tốt nhất chớ xuất hiện ở trước mắt nàng, nếu không nàng tuyệt đối không khách khí.

Đợi cho thêu vân mua gạo trở về, nhớ tới ngay cả lão bản tiệm gạo cũng gia nhập hàng ngũ khuyên bảo, làm nàng  cơn tức càng lớn.

Đi từ nha môn về, Phương lão đang ngồi uống trà, nhìn thấy nữ nhi nổi giận đùng đùng vào cửa, có chút nghi ngờ hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Cha chẳng lẽ không biết hiện tại bên ngoài đang truyền gì sao? Tất cả mọi người nói ta không dám trèo cao tri huyện đại nhân, cho nên không chịu đáp ứng gả cho hắn, còn hại hắn bởi vậy bị bệnh tương tư.” Thêu vân nhanh chóng bị tức khóc.

Phương lão đầu điểm hoa râm: “Cha cũng đang suy nghĩ chuyện này, bởi vì vừa khi vừa mới trở về, ở trên đường gặp vài lão bằng hữu, bọn họ cũng nói như vậy, còn nói đại nhân nếu thật ngã bệnh, cũng không phải là chi phúc của dân chúng Ngô huyện, khuyên ta đừng vì thiên kiến bè phái mà không chịu đáp ứng hôn sự, ta nghĩ đây cũng là mỗi người đều thực quan tâm đại nhân mới có loại lời đồn đãi này truyền tới, có cơ hội ta sẽ thỉnh đại nhân ra mặt làm sáng tỏ.” Mặc kệ lời đồn đãi này là tốt là xấu, luôn quan hệ đến danh dự của nữ nhi, có thể sớm một chút nói rõ là tốt nhất.

Tuy rằng cha nói như vậy, nhưng Thêu vân vẫn là không thể tiêu tan, nghĩ rằng đây hết thảy đều là do Chú ý Thiên Hữu hại, thế nhưng dùng loại thủ đoạn này muốn ép nàng đi vào khuôn khổ, lần này tuyệt sẽ không dễ dàng tha thứ hắn.

Lại qua một ngày ——

Chú ý Thiên Hữu đang ở trên công đường thẩm tra xử lí vụ án phụ thân kiện trưởng tử bất hiếu, trưởng tử lại nói phụ thân đối xử bất công, qua lại cãi nhau làm cho hắn tức giận lại không có phát tiết được, có được người thân cũng không quý trọng, đều phải đợi đến khi mất đi mới hiểu được nó có bao nhiêu trân quý.

Mới thẩm vấn đến một nửa, Chú ý Thiên Hữu trước hết tạm dừng nghỉ ngơi, miễn cho khỏi tức giận quá lại đối với phụ tử nhà kia toàn bộ đuổi ra khỏi nha môn, đi vào nội đường muốn uống miếng nước, liền thấy trong phòng chất đầy các loại thuốc bổ, hoa quả cùng điểm tâm, có thể so với ngày thường thu còn nhiều hơn: “Những thứ này là cái gì?”

Ngồi ở ghế thái sư  Tác sư gia cắn hạt dưa: “Đương nhiên là đến mang lễ thăm bệnh  nhân.”

“Thăm bệnh? Thăm ai  bệnh?” Chú ý Thiên Hữu không hiểu hỏi.

Tác sư gia nghiêng mắt nhìn hắn, liếc mắt một cái: “Đương nhiên là đại nhân  bị bệnh, hiện tại toàn bộ dân chúng Ngô huyện đều nghe nói đại nhân vì Phương cô nương bị bệnh tương tư, ngày nhớ đêm mong, trà phạn bất tư, còn không có tinh thần đến thăng đường thẩm vấn, mọi người trong lòng là thực luyến tiếc.”

“Sẽ không phải. . . . . . Đây là như lời ngươi nói là hảo biện pháp?” Chú ý Thiên Hữu giữa trán run rẩy hỏi, hai ngày này có việc, không ra phố phường đi lại, cho nên không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

“Có dân chúng Ngô huyện tới giúp ngươi bức hôn, Phương cô nương không đáp ứng gả cho ngươi cũng không được.” Tác sư gia cười, thấy sắc mặt của hắn lúc trắng lúc xanh  sắc, tiếp tục cắn hạt dưa.

Chú ý Thiên Hữu thoáng chốc da đầu run lên: “Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Là cố ý?”

“Đúng vậy!” Hắn hừ cười một tiếng: “Dù sao chỉ cần mục đích đạt tới, quá trình như thế nào sẽ không trọng yếu, đại nhân, chúc mừng ngươi lấy được vợ .”

“Thêu Vân nhất định càng không muốn nhìn thấy ta. . . . . .” Chú Ý Thiên Hữu quang quác kêu: “Ngươi căn bản là đang gây trở ngại cho ta!”

Tác sư gia phun ra vỏ hạt dưa: “Một năm làm thay bao công việc của những người thiếu, làm Thúc tu, còn phải xuống bếp hỗ trợ chuẩn bị đồ ăn, nếu không vì ngươi ta cũng không muốn ăn, ngay cả phòng bếp cũng sẽ không đi vào, hiện tại khẳng định giúp ngươi việc này như thế là cũng không tệ rồi.”

“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . . Chờ ngươi gặp gỡ cô nương ngươi thích, ta nhất định sẽ hảo hảo hồi báo.” Nói xong, Chú ý Thiên Hữu đã muốn chạy về chỗ ở thay quần áo.

Nghĩ đến Thêu vân nghĩ lời đồn này là do mình nói ra , hắn không dám nghĩ tới nàng sẽ có bao nhiêu tức giận , bị sập cửa vào mặt là chuyện nhỏ, nữ nhân kia mạnh mẽ , sẽ lấy cái chổi đánh người .

Chú ý Thiên Hữu một đường hướng Phương gia chạy, thẳng đến thở không ra hơi, cuối cùng đi tới ngoài cửa lớn, chạy nhanh tiến lên gõ cửa.

Thêu vân mới đi ra cửa, nhìn đến là hắn, lập tức muốn đóng lại.

“Thêu vân, ngươi trước nghe ta nói xong được không . . . . .” Chú ý Thiên Hữu dùng bàn tay chống đỡ cánh cửa, không cho nàng đóng cửa lại: “Ta là bị tác sư gia hãm hại. . . . . .”

“Ta không muốn nghe!” Nàng dùng sức  muốn đóng cánh cửa lại.

Chú ý Thiên Hữu nói cái gì cũng không chịu buông tay: “Lời đồn này thật không phải là ta làm cho người ta ra ngoài nói lung tung . . . . . . Ta thật là oan uổng . . . . . .”

“Bỏ tay ra!” Thêu vân khẽ kêu.

“Ngươi nhất định phải tin tưởng ta. . . . . .” Hắn không ngừng kêu oan.

Thêu Vân khí lực chung quy so ra kém hơn nam nhân, đành phải buông tay không đóng được cửa, lập tức xoay người đi đến sau nhà, cầm cái chổi đi ra. (meott: haha chết anh roài =))))))

“Ách. . . . . . Thêu Vân. . . . . . Khụ khụ. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu biết nàng thật sự bị chọc tức, hắng giọng: “Chuyện gì cũng từ từ. . . . . .”

“Đại trượng phu dám làm dám chịu, không cần đem trách nhiệm giao cho người khác!” Nàng mắt đỏ vòng căm tức nhìn hắn.

“Thật là Tác sư gia. . . . . . Wow. . . . . .” Nhìn Thêu Vân thật sự đem cái chổi vung lại đây, Chú Ý Thiên Hữu một mặt né tránh, một mặt giải thích: “Ngươi thật sự sẽ đánh ta?”

“Đừng cho là ta đau lòng ——” Thêu Vân la hét, truy đánh hắn.

“Thêu Vân. . . . . . Nương tử. . . . . . Là ta sai lầm rồi. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu chạy vòng quanh đại sảnh. (^.^)

“Không được gọi ta là nương tử. . . . . .” Nàng nghẹn ngào mắng.

“Thêu vân. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu nghĩ rằng luôn né tránh cũng không được, nam tử hán đại trượng phu co được dãn được, cho dù đã bị đánh trúng thì có làm sao.

Thêu vân không dự đoán được hắn lại đột nhiên dừng lại, muốn thu thế đã không kịp, cái chổi trên tay cứ như vậy đánh vào trên ót Chú ý Thiên Hữu, chỉ thấy hắn đương trường rồi ngã xuống .

“Đại nhân!” Thêu vân kinh hô lên một tiếng bỏ lại cái chổi, gục ở bên người Chú ý Thiên Hữu, thấy hắn hai mắt nhắm nghiền, như đã bất tỉnh, gấp đến độ nước mắt chảy thẳng xuống: “Đại nhân! Làm sao bây giờ?”

Nghe được tiếng khóc của Thêu vân, Chú ý Thiên Hữu không có mở mắt ra, kỳ thật mới vừa rồi chính là choáng váng một chút, cũng không có thật sự bất tỉnh, đơn giản cứ tiếp tục làm bộ.

“Đại nhân, đại nhân. . . . . .” Thêu vân một mặt kêu hắn, một mặt kiểm tra đầu Chú ý Thiên Hữu, nhìn xem có chảy máu hay không: “Ta không phải thật sự muốn đánh ngươi. . . . . .Ngươi hãy cố lên, ta đây phải đi thỉnh đại phu. . . . . .”

“Đầu ta. . . . . .” Chú ý Thiên Hữu vội vàng bật ra một tiếng rên rỉ, giả bộ vừa vặn tỉnh lại.

“Đại nhân, ngươi đã tỉnh?” Nàng kinh hỉ, khẩn trương hỏi.

“Ta làm sao có thể nằm trên mặt đất?” Chú ý Thiên Hữu đỡ đầu, vẫn không quên giả bộ hỏi.

Thêu vân có chút áy náy, ấp úng  thừa nhận nói : “Là ta. . . . . . Không cẩn thận đánh vào đầu ngươi . . . . . . Có đau hay không? Đầu còn choáng váng không?”

“Ta không sao, chỉ cần ngươi có thể nguôi giận, đánh nhiều hơn nữa cũng không sao.” Chú ý Thiên Hữu thấy khổ nhục kế có hiệu lực, thuận thế tựa đầu dựa vào lồng ngực của nàng, lại dùng thế công ôn nhu.

“Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . .” Thêu vân sau khi Chú ý Thiên Hữu té xỉu, tức giận cái gì cũng đã muốn tiêu tan, hiện tại cho dù có phát tác, lửa kia cũng đốt không lên nữa: “Nhanh lên một chút!”

Chú ý Thiên Hữu lặng lẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý hình cung, tựa tại trên người nàng, chậm rãi đứng dậy, sau đó ngồi xuống ghế: “Đầu ta còn có một chút đau, ngươi mau giúp ta xoa xoa.”

“Đau chỗ nào?” Nàng chạy nhanh lại coi.

“Chính là chỗ này. . . . . .” Chú Ý Thiên Hữu chỉ vào ót của mình: “Ngươi sờ sờ xem, sưng lên như cái bao.”

“Nơi này sao? Như vậy có phải lực đạo quá lớn hay không?” Thêu vân nhẹ nhàng mà giúp hắn xoa.

“Sẽ không, như vậy vừa vặn.” Hắn vẻ mặt thỏa mãn, thở dài: “Ngươi không tự giận mình là được rồi?”

“Cho dù còn tức giận, có năng lực đánh ngươi nữa sao?” Thêu vân hừ một tiếng: “Lúc này tất cả dân chúng của Ngô huyện đều đứng ở bên ngươi, còn giúp ngươi bức hôn, chỉ cần ra cửa, mỗi người đều phải nói ta sớm một chút gả cho ngươi, ta là thế lực cô đơn, căn bản không thể chống lại.”

“Không phải ta muốn trốn tránh trách nhiệm, kia thật là toan tính của Tác sư gia nghĩ ra, ta làm sao có thể làm thế với ngươi? Cho dù muốn ngươi đồng ý hôn sự, nghĩ biện pháp, tuyệt đối sẽ không dùng loại tiểu nhân kế này để đến đích.” Chú ý Thiên Hữu nháy nháy tuấn mâu, thật là vô tội nói.

“Thật không phải là ngươi?” Thêu vân có chút dao động.

Chú ý Thiên Hữu lại hợp thời  nói vài lời hay: “Nhưng Tác sư gia cũng là vì giúp ta, hắn thấy ta lúc ăn cơm nhớ ngươi, thật vất vả mới ngủ, còn ở trong mộng gọi  tên của ngươi, thật sự không có biện pháp mới làm như vậy, ngươi cũng đừng trách hắn.”

“Ngươi thật sự trong mộng cũng gọi  tên của ta?” Cái này nàng thật sự mềm lòng, không tức giận, chỉ có tràn đầy đau lòng.

“Bằng không ngươi có thể hỏi người hầu của ta, hắn lại rõ nhất.” Chú Ý Thiên Hữu thuận thế đem nàng ôm ở trên đùi: “Tuy rằng chỉ có hai, ba ngày không thấy được ngươi, ta lại cảm thấy giống như qua hai, ba năm, cuối cùng cảm nhận được cái gì gọi là sống một ngày bằng mùi vị một năm .”

Thêu Vân nhu thuận tùy ý để hắn ôm: “Ta cũng vậy…rất nhớ ngươi, nhưng là. . . . . Trong lòng chính là cái nỗi lòng kia nếu là mở không ra, ngay cả chính mình đều nói không phục được, cho dù thật sự cùng ngươi thành thân, vẫn là miên man suy nghĩ.”

“Ta biết.” Chú ý Thiên Hữu trộm hôn xuống gương mặt của nàng: “Như vậy hiện tại thì sao? Nghĩ thông suốt sao? Nguyện ý tin tưởng ta là thực tâm rồi?”

“Uhm, ta tin tưởng ngươi.” Thêu Vân hai gò má hiện hồng: “Kỳ thật ngươi mấy ngày này đối đãi như thế nào, ta so với ai khác đều rõ ràng hơn cả, không nên cứ như vậy hoài nghi thiệt tình của ngươi.”

Chú Ý Thiên Hữu gật đầu như bằm tỏi: “Nói không sai, nếu ngươi còn chưa tin, ta đây sẽ đem tâm moi ra cho ngươi xem, nhưng đến lúc đó ngươi còn chưa có gả cho ta đã thủ tiết trước .”

“Phi, phi, không nên nói lung tung cái loại điềm xấu này.” Thêu Vân đấm nhẹ hắn: “Ta tin tưởng là được, còn có. . . . . . Vừa mới đánh ngươi đau, thực xin lỗi.”

“Tuy rằng ta chỉ là thư sinh văn nhược, nhưng là nữ nhân của mình đánh, miễn cưỡng đều qua được.” Chú Ý Thiên Hữu cười hì hì nói: “Huống chi ngẫu nhiên bị đánh xuống, cũng có thể tăng thêm không ít tình thú trong cuộc sống.”

“Là thế này phải không?” Thêu Vân tay vươn qua hắn, liếc mắt một cái: ” Lần tới ta ra tay sẽ nặng một chút.”

Hắn bị nước miếng của mình nồng đến: “Khụ, khụ, nếu chỉ có hai người chúng ta, thì có thể bảo trụ mặt mũi, cũng có thể hưởng thụ khuê phòng chi nhạc, bản thân ta là có thể nhận. . . . . .” Chỉ cần đừng làm cho trong nha môn cấp dưới đều nhìn thấy là tốt rồi.

Thêu vân buột miệng cười.”Ta mới không cần loại khuê phòng chi nhạc này.”

“Như vậy ta cho bà mối tới cửa cầu hôn được chứ?” Chú ý Thiên Hữu xác định hỏi lại.

“Ân.” Nàng ngượng ngùng gật gật đầu.

“Những lời này ta không biết đã hỏi mấy lần, lúc này cuối cùng có thể như nguyện.” Hắn cười tươi, khuôn mặt tuấn tú cúi xuống, đang muốn âu yếm.

Ngoài cửa vang lên tiếng ho khan.

“Khụ, khụ.” Đứng ở ngoài phòng,  người hầu lấy tay che khuất mắt, phi lễ chớ nhìn: “Vụ án mới thẩm vấn được một nửa, Tác sư gia nói tiểu nhân chạy nhanh đến thỉnh đại nhân trở về thẩm vấn cho xong.”

Chú Ý Thiên Hữu kêu một tiếng: “A! Thiếu chút nữa đã quên rồi. Không lâu trước trên công đường còn đang thẩm vấn, ta phải chạy về nha môn trước, miễn cho người ta nói ta đây Huyện thái gia vì việc tư quên việc công.”

“Vậy ngươi nhanh chút quay về nha môn!” Thêu Vân cũng mở miệng thúc giục.

Mới đi được hai bước, Chú Ý Thiên Hữu vẫn còn có chút không cam tâm, vì thế quay đầu lại, rất nhanh  hướng trên cái miệng nhỏ nhắn của Thêu Vân hôn một cái: “Ta đi đây!”

Thêu Vân mặt đỏ lên, nhìn hắn một tay nhấc áo dài, thân ảnh hướng nha môn chạy, nàng cũng tin tưởng lần này sẽ không còn có vấn đề gì, bọn họ thật sự có thể làm vợ chồng.

Vài ngày sau, bà mối Triệu vẻ mặt cười hớ hớ, lần này gặp phúc khí rồi, nổi tiếng cũng càng thêm vang dội, bởi vì Tri huyện đại nhân đem mối lương duyên này giao cho nàng đến làm, với kinh nghiệm chu đáo của nàng theo tập tục tam thư lục lễ, rất nhanh đem việc hôn nhân làm thỏa đáng, chỉ còn chờ ngày cưới đã đến.

3 thoughts on “Làm phiền huyện thái gia – Chương 8 – Chương 8.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s