Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 147


Chương 147: Hành trình khủng bố  (7)

Edit: gau5555

Beta: lana_chan

“Nàng không thuộc về ngươi” một tiếng đột ngột, âm thanh lạnh như băng từ phía sau truyền tới, Ngữ Diên nghe tiếng liền quay đầu lại, một giây sau, ngây ngốc nhìn về phía hắn.

Lông mày của Quỷ Vương chau cao nhìn hướng người nói chuyện, lúc này, Sở Hạo lạnh lùng từ cái cửa kia đi đến.

“Sở Hạo, làm sao ngươi lại ở trong này?” Ngữ Diên thấy thế liền chạy vội đi qua lôi cánh tay của hắn vô cùng thân thiết hỏi, mà nhìn vẻ mặt của nàng xem ra, nghiễm nhiên coi là vợ hắn.

Quỷ Vương nhìn về phía hắn lạnh giọng cười nói: “U, đây không phải Sở Hạo sao? Như thế nào, lúc này không mang sư đệ của ngươi lại đây?” Nói xong, liếc mắt Ngữ Diên tránh ở phía sau lưng hắn một cái trong lòng có một tư vị không hiểu.

“Diên nhi, ngươi có bị thương ở đâu không?” Sở Hạo cố ý hỏi vô cùng mờ ám.

Ngữ Diên vội lắc lắc đầu nhỏ giọng nói: “Làm sao ngươi lại chạy tới đây, hắn rất nguy hiểm  có biết hay không, ngươi vạn nhất xảy ra chuyện gì ta làm sao bây giờ?”

“. . . . . . ?” Nghe thấy vậy, Sở Hạo kinh ngạc nhìn hướng Ngữ Diên, những lời này làm cho hắn không tự chủ được nở một nụ cười.

Quỷ Vương thấy thế tự nhiên tức giận không nhẹ, thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, một cái nghiêng người ra tay như sét đánh cứ như vậy quất tới, Sở Hạo vội ôm  Ngữ Diên một cái xoay tròn rơi xuống một bên.

Quỷ Vương thấy thế cười cười nói: “U, không thể tưởng được năm năm không gặp tốc độ của ngươi nhanh hơn rồi”

Sở Hạo nhìn về phía hắn lạnh lùng nói ra: “Mặc kệ đạo hạnh của ta thế nào, ta chung quy muốn ngươi đền mạng”

Nghe thấy vậy, Ngữ Diên liền kinh ngạc nhìn về phía Sở Hạo, trong mắt của hắn đã tràn ngập cừu hận, hắn như vậy nàng chưa từng thấy qua, mà hắn cùng với Phượng Ly Ca cùng Quỷ Vương đến tột cùng có cừu hận như thế nào?

“Giết ta? Năm năm trước các ngươi tránh được một mạng, ngươi còn không biết chừng mực làm Vương gia của ngươi cho tốt, đã muốn đi tìm cái chết? Bản đại vương hôm nay sẽ thanh toàn ngươi” nói xong, hai tay bắt đầu vận công.

“Sở Hạo, ngươi đi nhanh lên a, ngươi không phải là đối thủ của hắn” Ngữ Diên nói gấp, tuy rằng nàng không hiểu rõ lắm năm năm trước đã xảy ra chuyện gì nhưng năm năm trước hắn cùng Phượng Ly Ca đều thiếu chút nữa chết không phải sao? !

“Ngươi tránh đi một chút” Sở Hạo đưa tay đem nàng tránh sang một bên rồi rút kiếm Thanh Long bên người

Thấy thế, Ngữ Diên kinh ngạc nhìn kiếm trong tay hắn, này. . . . . . kiếm này tại sao lại ở trên người của hắn? Đây không phải kiếm của khu Ma Nhân sao? Trong chốc lát, trong đầu của nàng xuất hiện rất nhiều nghi hoặc, mà thời điểm nàng còn chưa nhớ tới thì hai người đã chống lại nhau.

Chỉ thấy Quỷ Vương thân mình hơi nghiêng, tránh đi đao lực của Sở Hạo, ngay sau đó, Quỷ Vương đột nhiên hét lớn một tiếng, giống như giữa không trung vang lên tiếng sấm sét, hữu chưởng đột nhiên phóng ra, bởi vì dáng người hắn to lớn, so với Sở Hạo ước chừng cao hơn nửa cái đầu, một chưởng này đối diện đúng lồng ngực của hắn, một chưởng này của Quỷ Vương tới thật nhanh, trong thời gian đó còn không ngừng biến hóa thủ thế(động tác tay), Sở Hạo cứng rắn ăn một quyền ngã xuống mặt đất.

Quỷ Vương cũng tùy theo rơi xuống đất, nhìn về phía hắn khinh thường nói: “Chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta? Lão đầu kia cũng không phải đối thủ của ta”

“Sở Hạo, Sở Hạo ngươi thế nào? Ngươi có sao hay không?” Ngữ Diên liền đi tới cạnh hắn nâng hắn dậy lại không ngừng hỏi.

“Không có việc gì” Sở Hạo lau vết máu chảy ra ở bên môi rồi đứng dậy.

Lời của hắn vừa mới nói xong, Quỷ Vương lại lao đến Sở Hạo liền đem Ngữ Diên đẩy ra, tiếp theo xông tới, Ngữ Diên nhìn tình cảnh như thế trong lòng sốt ruột không thôi, mà nàng lại không có biện pháp nào để trợ giúp cho hắn.

Đúng lúc này, nàng đột nhiên nhìn đến kiếm màu xanh nhạt của Khu Ma đao trên tay Sở Hạo, trong óc của nàng liền đang tìm đáp án, vài giây sau, liền biết nói, Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước? Đúng vậy, kiếm trên tay hắn đúng là Thanh Long vậy Sở Hạo đến tột cùng là thân phận gì?

Chẳng lẽ nàng gặp được cao thủ thần bí của khu ma kia chính là hắn sao?.

Hắn bảo hộ nàng sao?

Nhưng hắn tại sao muốn làm như vậy?

Một loạt vấn đề không ngừng ở trong óc của nàng quanh quẩn, ánh mắt không tự giác nhìn hai người vật lộn trên không trung, lòng của nàng nâng lên đến tận cổ họng.

“Ngươi nghĩ rằng ta sợ kiếm Thanh Long của ngươi sao?” Quỷ Vương khinh thường cười nói, một giây sau, hai tay hắn đột nhiên nhuộm quang mang màu đỏ, quang mang như vậy lập tức đem ánh sáng của Thanh Long kiếm tiêu diệt, đúng lúc này, Quỷ Vương đột nhiên xuất ra một chiêu ma thuật, lập tức đánh trúng Sở Hạo.

“Phác” Sở Hạo lại rơi xuống mặt đất miệng phun máu tươi.

“Đê tiện” Sở Hạo hai tay chống mặt đất đối mặt với hắn phun ra hai chữ, mà trong miệng hắn máu cũng thuận thế chảy xuống, tên chết tiệt này lại có thể dùng âm huyết làm tan biến kiếm khí của hắn.

“Sở Hạo. . . . . .” Ngữ Diên đau lòng la lên, tiếp theo, vội vươn tay lau vết máu không ngừng tràn ra bên môi hắn, thấy hắn có bộ dáng như này, đều là do nàng làm hại, nghĩ đến đây, nước mắt của nàng lách cách rớt xuống dưới.

“Đừng khóc, ta không sao. . . . . .” Không để ý vết máu ở trên môi, hắn cố hết sức  nâng tay lau nước mắt cho nàng, tự nhiên một màn này ở trong mắt Quỷ Vương có vẻ phá lệ  chói mắt.

“Muốn chết” Quỷ Vương lại làm bộ dáng muốn diệt trừ tên chướng mắt này.

“Không cần” Ngữ Diên lập tức vươn hai tay ra, “Cầu ngươi, cầu ngươi ngươi không cần giết hắn” Ngữ Diên chảy nước mắt nói.

Thấy thế, Quỷ Vương thu hồi tư thế lạnh lùng liếc mắt một cái, nói: “Muốn bổn vương thả hắn cũng có thể, ngươi phải đáp ứng cam tâm tình nguyện gả cho ta, ta liền cho hắn một con đường sống” hắn nhíu mày nhìn về phía nàng, trong lòng đã có chủ ý, mặc kệ nàng có đáp ứng hay không, Sở Hạo hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

“Không cần” Sở Hạo dẫn đầu phun ra hai chữ, nhanh chóng cầm lấy tay nàng.

Ngữ Diên ngoái đầu nhìn nhìn hắn một cái, lại nhìn Quỷ Vương một chút, trong lòng liền cân nhắc, Quỷ Vương giảo hoạt như thế, nếu thật sự đáp ứng rồi, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho Sở Hạo, theo độ mạnh yếu hắn xuống tay là có thể biết, nhưng hiện tại cũng chỉ có thể là ngựa chết trước mắt liền cứu thành ngựa sống.

“Được, ta đáp ứng ngươi, vậy ngươi phải thả hắn” Ngữ Diên nhìn về phía hắn nói.

“Không cần” Sở Hạo lại nắm chặt tay nàng, độ mạnh yếu của hắn gia tăng rất nhiều, tay Ngữ Diên bị hắn nắm có chút đau nhức, mày không tự giác chau  lên, nhưng không có bỏ tay hắn ra.

“Được, bất quá, hắn nhất định phải vào trong đại lao, cho đến khi chúng ta thành hôn mới thôi, được rồi sẽ khiến cho hắn với bằng hữu kia của ngươi giam chung một chỗ, như vậy, chờ sau khi thành hôn, bọn họ sẽ được cùng nhau rời đi” Quỷ Vương khẳng khái nói, hắn muốn nhìn bộ dáng thống khổ của hắn, chờ sau khi hắn thành hôn, kết quả của hắn cũng chỉ có một chữ, đó chính là chết!

“Được, ta đồng ý, nhưng, hắn là chồng trước của ta, ta muốn cùng hắn nói lời từ biệt, làm cho hắn đánh mất ý niệm trong đầu đối với ta” Ngữ Diên nhìn về phía hắn ánh mắt kiên định nói.

Quỷ Vương thấy thế cười nói: “Có thể, bất quá, ngươi chỉ có thể nói ba câu, người đâu” nói xong, xa xa liền có một người áo đen đi đến.

“Vương” người tới cúi đầu chờ đợi mệnh lệnh.

“Ngươi đứng ở chỗ này, nàng mỗi một lần mở miệng liền đại biểu cho một câu, sau ba câu, ngươi đem người nam nhân này đến Tháp Tỏa Hồn, cùng các bằng hữu này giam chung một chỗ, nhớ rõ phải hầu hạ nha” nói xong cười cười rời đi.

Mắt thấy Quỷ Vương rời đi, ánh mắt Sở Hạo nghi hoặc nhìn hướng nàng nói: “Không cần, không cần gả cho ác ma này, không cần vì ta mà gả cho ma quỷ kia”

Ngữ Diên nhìn về phía hắn, cũng không biết mình sao lại thế này, trong lòng lại đau như thế, một lúc sau, nàng cười khổ một tiếng nói: “Sở A than, ta còn chưa trừng phạt ngươi đủ, ta sẽ không dễ dàng thả ngươi như vậy”.

Sở Hạo nghe vậy trừng lớn hai mắt khó hiểu nhìn nàng.

Ngữ Diên nói gấp: “Ngươi nhớ kỹ, ta nếu chưa tra tấn ngươi đủ trước, ta sẽ không thả ngươi rời đi, còn nữa, ngươi còn phải theo giúp ta đi đến Tây Thiên” ánh mắt nàng khẳng định nhìn hắn.

“Ngữ Diên. . . . . .”

Ngữ Diên vội cúi người ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ, “Mặt than, ngươi đừng cảm động, ta không phải vì ngươi mà gả cho ma quỷ kia đâu, còn nữa, ngươi cũng quá xem thường ta, ngươi nghĩ rằng ta thật sự sợ cái Quỷ Vương kia ư, ta cho ngươi biết, ta đều có biện pháp chỉnh hắn, ngươi chờ là được rồi, hắn sẽ bị ta đùa chết, đúng rồi, ngươi nhớ kỹ chữa thương thật tốt, ở nơi nào đó giúp ta xem bọn hắn được không, tùy thời chờ ta tới cứu ngươi, còn nữa, Phượng Ly Ca, tình nhân trong mộng của ta chắc chắn sẽ không thể không để ý tới ta, hắn chắc chắn tới cứu ta ” nói xong, đứng dậy đi theo một hắc y nhân lên phía trước.

“Mộng Ngữ Diên, ngươi nữ nhân họa thủy này” Sở Hạo ôm miệng vết thương cả giận nói.

Ngữ Diên nghe thấy vậy ngoái đầu nhìn lại hắn le lưỡi, liền chạy ra.

Sở Hạo thấy nàng rời đi, hắn nhẹ nhàng thở dài, nàng không muốn làm cho hắn áy náy, vậy hắn cứ tiếp tục làm ác nhân đi, vì thế, hắn liền đi theo hắc y nhân rời đi, chính là rời đi phía trước, ai cũng không có chú ý tới, hắn hướng trên mái hiên liếc mắt một cái, tiếp theo liền đi theo Hắc y nhân rời đi.

“Ta có thể hô hấp sao?” Dịch Hiên ngồi xổm trên mái hiên nghẹn đỏ mặt nói.

Phượng Ly Ca gật gật đầu, vì thế Dịch Hiên liền từng ngụm từng ngụm hô hấp , một bên hô hấp vừa nói: “Chúng ta khi nào thì cứu hắn?”

“Thực lực của hắn ngươi cũng thấy được” Phượng Ly Ca nói.

“Ưm, rất lợi hại nha, chẳng qua chúng ta ở đây, nên cao thủ này không thể nhận thấy được?” Hít thở vài cái, Dịch Hiên cuối cùng cũng khôi phục bình thường.

Phượng Ly Ca nghe vậy ngồi ở trên mái hiên nói: “Nếu không có Sở Hạo che dấu, ngươi cho là hắn sẽ không phát hiện ra chúng ta sao?”

“Cái gì? Ngươi nói Sở huynh che dấu cho chúng ta sao?” Dịch Hiên cuối cùng cũng chưa từng bước chân vào giang hồ, nên kinh nghiệm này đối với hắn mà nói vĩnh viễn không bằng Phượng Ly Ca.

“Đúng vậy a, ngươi thật cho là một hai chiêu hắn sẽ không tránh được sao? Cái gọi là kiếm Thanh Long Bạch Hổ đều là có linh khí, bọn họ gặp được máu của nữ tử đều theo bản năng tránh né, mà Sở Hạo lại không có tránh né, mà cứng rắn trúng một chưởng của hắn, khi đó, hắn liền để ý chúng ta đã đến, hắn làm như vậy, cũng muốn làm cho Quỷ Vương chú ý, không dễ dàng phát hiện ra chúng ta, mà ta bảo ngươi không được hô hấp đạo lý này ngươi hiểu rõ chứ” Phượng Ly Ca nói.

Nghe thấy vậy, Dịch Hiên nhìn nhìn Sở Hạo biến mất lại nhìn Phượng Ly Ca một chút, hai người bọn họ lại so với hắn còn thần bí hơn!.

4 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 147

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s