Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 166


Chương 166: Thật ra nàng là ai? (1)

Edit: gau5555

Beta:  lana_chan, dark Angel

Ngữ Diên vừa từ trong cung trở lại Sở phủ gặp được Sở Hạo đột nhiên đi ra, va phải hắn, làm hại nàng thiếu chút nữa ngã sấp xuống cũng may Sở Hạo đỡ được.

“Ngươi. . . . . . Ngươi làm gì mà đột nhiên chạy ra a, làm ta giật cả mình!” Ngữ Diên liền vỗ vỗ, hoàn toàn xem nhẹ chính mình nằm ở trong lòng ngực của hắn mờ ám cỡ nào.

Sở Hạo nhìn về phía nàng nói: “Làm sao ngươi đến Hoàng cung lâu như vậy? Ta còn vì ngươi. . . . . .” Sở Hạo đang nói đột nhiên cảm giác lời nói của mình có chút không ổn, vì thế đem nàng nâng dậy.

Ngữ Diên đứng thẳng người nhìn về phía hắn nói: “Vì ta làm cái gì?”

Sở Hạo nhìn về phía nàng dừng một chút rồi nói tiếp, “Nếu đã trở lại liền vào thôi!” nói xong, hắn dẫn đầu đi ở phía trước, Ngữ Diên thấy thế ngây ra một lúc, ơ, chẳng lẽ hắn không đi sao? Nhưng cũng không nghĩ nhiều mà theo sau cước bộ của hắn cùng nhau đi vào.

Béo lão nhân vừa thấy nàng trở về liền đi tới nói: “Ngươi nha đầu kia không phải nói về sớm một chút sao ư, làm hại Hạo nhi sốt ruột muốn đi Hoàng cung tìm ngươi”

Nghe thấy vậy, Ngữ Diên liền nhìn về phía Sở Hạo, mà hắn cũng không phải không biết xấu hổ ho khan một tiếng, che giấu xấu hổ, tiếp theo đối với bọn nha hoàn hỏi: “Cơm trưa chuẩn bị xong chưa?”

Nha hoàn nói gấp: “Bẩm Vương gia, đồ ăn đã chuẩn bị xong!”

Sở Hạo nghe thấy vậy nhìn về phía Ngữ Diên đang nhìn chằm chằm vào hắn nói: “Cùng nhau tới dùng cơm đi.” nói xong, liền rời đi.

Ngữ Diên thấy thế không khỏi mỉm cười, trong lòng một dòng nước ấm chậm rãi chảy qua, hắn như vậy nói thật nàng còn có chút không quen đâu! Bất quá, loại cảm giác này cũng không phải chán ghét.

“Nha đầu, ngươi nhìn cái gì, mọi người đi xa rồi, Gia Gia nói hai người các ngươi có tình ý tại sao phải ở riêng đâu, đang nói rồi, ta còn muốn ôm cháu trai đây!” nói xong, liền không có hảo ý cười cười, đem Ngữ Diên  sửng sốt cười đỏ mặt.

“Đúng vậy, tiểu thư a người không phải rất thích Tam hoàng tử đấy sao, không bằng người cùng Vương gia cũng sinh một đứa đi, Tiểu Hương tin tưởng cục cưng của hai người nhất định càng đẹp mắt!” Tiểu Hương cũng xen lẫn vào nói.

“Uy, hai người các ngươi nói cái gì đó?” Ngữ Diên liền nhìn bọn họ liếc mắt một cái, hai má bị lây một chút đỏ tươi, ngượng ngùng giậm chân rời đi.

Lúc xế chiều

Ăn cơm trưa xong Ngữ Diên muốn đi đọc sách, nhưng lại đáp ứng bồi ngoại công đi dạo phố, suy nghĩ một chút, vẫn là buổi tối xem tốt hơn, còn nữa, ban ngày đọc sách cũng không bằng ban đêm xem yên tĩnh hơn!

Chỉ là làm nàng không nghĩ tới là, nàng cùng Béo lão nhân cải trang chỉ đi dạo không đến một hồi, ông liền gặp người quen cũ, Ngữ Diên thấy bọn họ tán gẫu vui vẻ, chen miệng vào không được, vì thế đối với Béo lão nhân nói nàng phải về nhà mẹ đẻ một chuyến, dù sao nhà nàng cách Sở phủ cũng không xa.

“Đi, ngươi đi đi, có người đi theo ta cứ yên tâm!” Béo lão nhân không hề che dấu nói, mỗi một lần đi dạo phố, Sở Hạo luôn tìm rất nhiều người trong bóng tối bảo vệ, bởi vậy, đối với an toàn của bọn họ thật ra rất yên tâm.

Ngữ Diên tất nhiên cũng không biết Sở Hạo phái người bảo hộ hắn, dặn hắn vài câu, nàng liền một thân một mình về nhà cha mẹ, lần này vì an toàn, nàng cũng không có mang theo Tiểu Hương, lần này đột nhiên một mình trở về nhất định sẽ rất xa lạ, nhưng nếu không tìm cơ hội trở về một chuyến, chỉ sợ, nàng sẽ không có thời gian trở về.

Đến Mộng phủ, gia đinh thấy thế mỗi người đều là nhiệt tình vô cùng, la hét muốn đi báo cho lão gia cùng phu nhân, lại bị Ngữ Diên ngăn lại.

“Đừng kêu cha mẹ, ta muốn cho bọn bọ một bất ngờ!” Ngữ Diên thần bí cười cười.

Nhóm gia đinh thấy thế vội vàng gật đầu, cười chỉ phương hướng cho nàng, Ngữ Diên gật đầu cảm tạ đi vào bên trong, vừa đi, nàng một bên vừa thưởng thức nơi này, chỗ này chính là nhà của nàng sao? Thật đúng là đủ phong thái!

Đi chưa tới bao lâu, xa xa liền nghe được phía trước sân truyền đến thanh âm nhỏ vụn, Ngữ Diên hơi hơi nhăn đầu lông mày, thanh âm của cha mẹ nàng nghe hình như đang tranh chấp gì đó, dừng lại một chút, nàng vẫn là đi lặng lẽ vào cái nhà này, trong sân không có một người nào, không có một hạ nhân nào, xem ra hẳn là bị cha nàng không cho vào.

Nàng vội lắc lắc đầu cười cười, cha mẹ này đều đã có tuổi, còn tranh chấp cái gì đây? Vì thế, cười đi vào bên trong, cũng không được vài bước liền đi tới trước mặt một cái phòng đang mở một nửa, ngay tại thời điểm nàng vừa định đẩy cửa bước vào , lại bị một câu làm cho giật mình.

“Diên nhi mặc dù không phải nữ nhi do thiếp sinh ra, nhưng thiếp coi nàng như nữ nhi ruột thịt!” những lời này là nương nàng nói ra, Ngữ Diên nghe vậy, chân đang hướng trong không trung chậm rãi thu trở về, thân mình hướng đến bên cạnh nhích lại, vẫn chưa đi vào.

“Ta coi Diên nhi còn không phải như vậy sao, nhưng chúng ta đã thành gia đình rồi, ta cảm thấy nàng có quyền biết thân thế của mình!” Mộng tướng quân thở dài nói, nếu không có bức đến vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn nói cho nàng biết!

“Biết cái gì? Biết nàng là cô nhi sao? Hay là biết do ông đi dã ngoại nhặt được, Diên nhi hiện tại đang rất hạnh phúc, vì sao ông còn muốn dây dưa chuyện này, mặc kệ Diên nhi là con của ai, nó đã kêu ông mười mấy năm là cha rồi, ông lại nhẫn tâm phá hư gia đình hoàn mỹ trong lòng nó sao?” Mộng phu nhân nói gấp, trong lòng bà, Diên nhi chính là đứa nhỏ của bà, chính là sinh mệnh của bà.

“Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà bây giờ có người bắt đầu hỏi thăm thân phận của Diên nhi” Mộng tướng quân thở dài nói.

“Cái gì? Ai, ai lại hỏi thăm thân phận của Diên nhi?” Mộng phu nhân nghe thấy vậy giật mình không thôi.

“Ai biết được, bất quá ta nghĩ thân phận Diên nhi cũng không đơn giản, bà xem một chút có nữ hài tử nào lớn lên khuynh thành giống như nó không? Gien ai mà sẽ tốt như thế, bà nhìn một chút, chúng ta đã cho nó dùng mặt nạ da người mười mấy năm nay, vẫn như trước che dấu không được dung nhan tuyệt mỹ của nó, ta sợ . . . . . .”

“Ông sợ cái gì?” Mộng phu nhân hỏi vội.

“Ta sợ hình dáng thật sự của Diên nhi mà lộ ra ngoài thì thiên hạ đại loạn mất!” hắn thở dài nói.

“Làm sao có thể như thế, ông đừng doạ tôi, Diên nhi chính là lớn lên tương đối khá xem chút mà thôi, có cần khoa trương như vậy không?” Mộng phu nhân liền quát lớn hắn nghĩ nhiều.

“Khoa trương? Nó lúc ba tuổi bà cũng biết nó so với những đứa nhỏ khác xinh đẹp hơn, thời điểm năm tuổi lại chấp nhận cho bà mang nó đi phủ đệ khác đi, công tử nhà nào không phải là vì lấy lòng nó mà đánh nhau đầu rơi máu chảy? Bây giờ, nó mang theo mặt nạ da người lớn lên còn động lòng như thế, nếu như mặt nạ da người lộ ra, Diên nhi chắc chắn sẽ vô cùng nguy hiểm, từ xưa hồng nhan bạc mệnh, ta không thể nào để Diên nhi bị tổn thương a!” Mộng tướng quân thở dài nói.

“Vậy. . . . . . vậy Diên nhi không phải đang mang theo mặt nạ sao, đang nói rồi, ông sẽ không nghĩ tới Diên nhi là tiên nữ hoặc là thần nữ chứ, nếu không, nó làm sao có thể mang theo mặt nạ da người trang bị như thế mà lớn lên vẫn xinh đẹp như vậy, ông nói đúng không, ai, ông này a, làm sao lại không nghĩ đến hướng tốt!” Mộng phu nhân trách cứ nói.

“Ai, ta liền sợ nó xinh đẹp thái quá sẽ không chân thật, vạn nhất mặt nạ này rớt ra mà nói…, dung nhan tuyệt mỹ này của nó chắc chắn sẽ rước lấy mầm tai vạ a, ta muốn nói cho nó biết cũng là muốn nhắc nhở nó thời khắc chú ý an toàn a!” Mộng tướng quân có chút lo lắng.

“Lão gia ông đừng nghĩ nhiều quá, Thiên sơn đại sư này làm mặt nạ da người làm sao có thể rơi được, ngươi hãy yên tâm, Thiên Sơn đại sư không phải đã nói rồi sao, Diên nhi mang theo mặt nạ sẽ là nữ tử bình thường, sẽ không xinh đẹp quá, nhưng, Diên nhi chính là căn bản tốt, tuy nói mang theo mặt nạ nhưng nó vẫn như trước lớn lên không tồi, ông xem bộ dạng này của nó coi như trung quy trung củ (vừa đủ), tuy rằng không tính là xinh đẹp nhất, nhưng cũng không phải thực kém cỏi, ông nhìn xem, nó hiện tại đang rất hạnh phúc, ông cũng đừng nghĩ nhiều.”

Ngữ Diên nghe thấy vậy nỗi băn khoăn trong lòng dần dần mở rộng, Thiên Sơn đại sư làm mặt nạ da người? Chẳng lẽ cái thân thể này trước đây đã gặp Thiên sơn đại sư hơn nữa còn chịu làm phép của hắn? Như vậy, có phải nói, Thiên Sơn đại sư biết nàng là ai hay không? Như vậy, nàng đến tột cùng là ai đây?! Tại sao phải mang theo mặt nạ bên ngoài mười mấy năm?! Thân thể này lại đến tột cùng có bao nhiêu  bí mật đây?!

“Tiểu thư ngươi ở trong này làm cái gì? Sao còn không đi vào?” Đột ngột, một gia nhân đi ngang qua nơi này, nhìn thấy Ngữ Diên tựa vào cạnh cửa không đi vào vì thế lớn tiếng hỏi, mà lời của hắn tất nhiên làm cho người trong phòng nghe rành mạch, một giây sau, Mộng tướng quân cùng Mộng phu nhân liền đi ra.

Ngữ Diên xoay người nhìn về phía bọn họ, lặng nửa ngày mới yếu ớt kêu lên một tiếng, “Cha. . . . . . Nương. . . . . .”

Hoàng Cung

“Đã tra được rồi?” Sở Thiên một bên đề bút viết chữ một bên lơ đãng hỏi Tào công công vừa mới tiến đến.

Tào công công nghe thấy vậy vội cúi người nói: “Hồi hoàng Thượng, quả nhiên không ngoài sở liệu, lão nô ngàn phương hỏi thăm lão gia nhân làm từ nhiều năm trước đến bây giờ, Cung Vương Phi này quả nhiên không phải là con gái của Mộng tướng quân.”

Sở Thiên nghe vậy bút trong tay dừng một chút, ngước mắt nhìn về phía hắn”Nha? Thân phận của nàng là ai?”

Tào công công nghe thấy vậy vội quỳ xuống nói: “Lão nô đáng chết, thân thế Cung Vương Phi này rất thần bí, mặc kệ lão nô xuất ra bao nhiêu biện pháp, chung quy chỉ tạm dừng ở chỗ nàng là cô nhi thôi, lão bộc ở đó mười mấy năm nói, Mộng tướng quân cũng không biết đứa nhỏ này đến tột cùng là ai, tóm lại là Mộng tướng quân trong môt lần vào rừng săn bắn nhặt được, khi đó Mộng phu nhân bởi vì không thể sinh dục, cho nên Mộng tướng quân mới đưa đứa bé này dẫn trở về.” Tào công công nói.

Sở Thiên nghe thấy vậy khóe miệng treo lên mỉm cười, chậm rì rì ở trên giấy tiếp tục viết một chữ “thú”, sau khi cái chữ này viết xong, hơn nữa mặt trên còn có chữ ‘vị’, đó là hai chữ thú vị, lúc này, hắn đem bút cất kỹ đứng thẳng người lầm bầm lầu bầu nói: “Nàng nói nàng muốn về nhà.” về nhà? Hay là nàng biết mình thuộc về nơi nào hay sao?!

Tào công công nghe thấy vậy trên mặt cũng là vẻ khó hiểu, nhưng hắn vẫn không dám tùy tiện nói tiếp, càng cũng không dám tùy ý nghiền ngẫm tâm tư Hoàng thượng.

Đúng lúc này, Sở Thiên đột nhiên cười cười, trên mặt hiển thị rõ giảo hoạt, Mộng Ngữ Diên, ngươi quả nhiên rất thần bí cũng rất lợi hại, đã thành công nâng lên hứng thú của hắn, làm cho hắn có một loại ý nghĩ muốn tìm tòi đến tột cùng.

7 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 166

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s