Ác lang giường bạn – Chương 4 – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit: gau5555

Beta: vô danh

“Thật có lỗi, vừa rồi tôi nên phải tắt máy.” Cô đưa điện thoại di động bỏ vào trong túi da.

“Cô cũng không cần thấy có lỗi, tôi thật sự không có vấn đề gì.” Củng Phàm có lễ cười: “Đúng rồi, tôi rất ngạc nhiên, bộ dáng của Vu tiểu thư đáng yêu xinh đẹp như vậy, sao lại không có bạn trai?”

Đối mặt với ca ngợi của anh ta, Vu Tâm Lăng chỉ nhẹ nhàng cười. Hôm nay mẹ yêu cầu cô nhất định phải mang kính sát tròng, không nói được mẹ, cô đành phải sửa thành mang kính sát tròng, trước kia mẹ cũng đã từng bắt cô mang kính sát tròng, thế nhưng cô đều lấy thói quen mang kính mắt từ nhỏ nên cự tuyệt.

Bởi vì, Tuấn không thích cô mang kính sát tròng.

Ngoại trừ đi cùng với anh ra bên ngoài, thời điểm khác cũng không cho phép em mang kính sát tròng.

Vì sao?

Anh nói không cho là không cho, chuyện khác em không cần hỏi nhiều.

Vu Tâm Lăng đang nghĩ Hạ Tuấn Bình nói lời này với cô lúc nào.

Cô nhớ ra rồi! Là năm nàng thi đại học vào mùa hè năm ấy, đó cũng là một năm làm cho quan hệ bọn họ có nhiều thay đổi.

Phát hiện mình lại phân tâm khi nghĩ đến chuyện của Hạ Tuấn Bình, nàng ở bên trong lòng hít một hơi thật sâu. Cô không thể tất cả trong đầu đều luôn luôn nghĩ đến chuyện của anh.

Củng Phàm nhìn nàng cúi đầu, không biết suy Vu Tâm Lăng đang suy nghĩ gì chẳng hạn…. Vừa rồi anh ca ngợi là xuất phát từ thiệt tình, bởi vì cô thực sự là cô gái ngọt ngào, cô gái như này làm cho người ta vừa thấy sẽ cảm thấy rất thích, điềm điềm tĩnh tĩnh, làm cho người ta không thể dời mắt được, trách không được……

Anh không có quên công việc của mình đến đây hôm nay, bởi vậy mở miệng nói:”Vu tiểu thư, cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Sao cơ?” Cô có chút thất thần.

“Tôi vừa mới hỏi cô, thật sự chưa có bạn trai sao?” Anh hỏi lại một tiếng.

“Đúng, tôi chưa có bạn trai nhưng lại có người thích.” Cô không nghĩ che dấu tâm tình của mình: “Còn nữa, thực sự xin lỗi, nói thực ra, tôi hiện tại không muốn kết giao bạn trai.”

“Vì sao? Là bởi vì người cô thích kia sao sao?” Củng Phàm truy vấn.

Vu Tâm Lăng không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào, vấn đề kia tựa hồ như là một thói quen, mười năm nay, bởi vì Hạ Tuấn Bình không ngừng xuất hiện ở bên người cô, lúc trước mặc dù ở bên Mỹ, nhưng vẫn không ngừng gọi điện thoại cho cô, bởi vậy ngoại trừ lúc làm việc, thời gian của cô đều bị anh chiếm dụng, việc kết giao bạn trai này, cô chưa từng nghĩ tới, mà cũng không có thời gian.

“Thật có lỗi, tôi hình như đã thất lễ quá, hỏi hơi nhiều.”

“Không phải như vậy, là tôi không biết trả lời anh như thế nào.” Vu Tâm Lăng cảm thấy chính mình mới là thất lễ: “Người tôi thích là học trưởng thời trung học, tuy rằng chúng tôi không phải như quan hệ nam nữ nhưng mười năm nay chúng tôi luôn ở cùng nhau, nên anh nhất định sẽ cảm thấy kỳ quái đi? Không phải quan hệ nam nữ, mà lại cùng ở một chỗ mười năm.”

Củng Phàm cười tỏ vẻ: “Không đâu, nếu tôi có học muội đáng yêu như vậy, ta nghĩ cho dù đã tốt nghiệp, vẫn sẽ duy trì liên lạc với cô.”

“Cám ơn.” Vu Tâm Lăng cũng cười, nhưng trong nụ cười có chứa sự chua xót: “Tuy rằng tôi thực sự thích người kia, nhưng nghe nói anh ấy sắp kết hôn.”

Lúc này di động của Củng Phàm vang lên, anh nhìn Vu Tâm Lăng nói thành thật có lỗi, lúc này mới nhận nghe.

“Phải không? Tôi biết rồi.” Anh dập máy, rồi lại hướng nàng giải thích: “Vu tiểu thư, thật có lỗi, tôi hiện tại có công việc, có thể phải đi trước, hôm nào tôi sẽ mời cô ăn cơm nhé.”

Vu Tâm Lăng nhẹ lay động đầu:”Không có vấn đề gì, anh không cần để ý, công việc quan trọng hơn.”

“Tôi lái xe đưa cô trở về.”

“Không cần đâu, thời gian còn rất sớm, tôi tự mình đi xe về là được rồi.”

“Không được, đưa thục nữ trở về là phép lịch sự cần thiết.”

“Làm như vậy thì anh có tới kịp làm việc không?” Cô hỏi, sau đó phát hiện anh ta đang nhìn cô không nói chuyện: “Làm sao vậy?”

“Vu tiểu thư, thành thật mà nói, về sau cô không nên dễ dàng tin tưởng người khác như thế.”

“Có ý gì?” Nàng thâm thúy mà nhìn anh ta. Anh ta đang nói cái gì, vì sao cô nghe không hiểu? Còn có, hiện tại nói là thật lòng, chẳng lẽ vừa rồi không phải?

“Cô rất đơn thuần, có người không phải giống như bề ngoài mà cô nhìn thấy, đối phương có thể là người xấu, cô về sau bản thân phải cẩn thận một chút, còn nữa, tôi muốn hướng cô thật lòng xin lỗi.”

Vu Tâm Lăng thật sự là càng nghe càng mơ hồ. Củng Phàm rốt cuộc đang nói cái gì? Vì cái gì mà phải hướng nàng giải thích?

“Tôi biết cô sẽ không hiểu lời nói của tôi, không có vấn đề gì, tôi hiểu là tốt rồi, còn nữa, cô cứ đơn độc tinh khiết đáng yêu như vậy, người cô thích mà anh ta lại đi lấy người khác thì hắn sẽ tiếc nuối, nhưng tôi thấy cô nên cảm nhận bắt đầu tìm hiểu một người đàn ông khác xem.”

Những lời sau này của anh ta, cô nghe hiểu, bởi vậy nàng ngọt ngào mà cười: “Cám ơn anh.”

“Chúng ta đi thôi, tôi đưa cô về nhà.”

“Vâng.”

Hạ Tuấn Bình lái xe đi vào trước một tòa nhà nhỏ, Vu Tâm Lăng cùng mẹ nàng ở trong tòa nhà trọ cũ năm tầng này, sau đó anh nhìn thấy phòng cô vẫn tối. Cô gái nhỏ kia thật sự là đi ăn cơm cùng bạn, giờ còn chưa có về nhà.

Anh quyết định ngồi ở trong xe chờ cô. Chỉ là, cô tắt máy là vì nguyên nhân gì?

Khoảng qua hai mươi phút, một chiếc xe con sản phẩm trong nước đứng ở trước mặt, anh nhìn thấy một nam một nữ từ trên xe đi xuống, khuôn mặt tuấn tú trong nháy mắt xanh mét, trong mắt đen lửa giận bùng cháy, một người đàn ông xa lại đang cầm bàn tay nhỏ bé của Vu Tâm Lăng, khi mà cô đối với đối phương mỉm cười, anh rốt cuộc ngồi không được mở cửa xe, đi về phía bọn họ.

Mới vài ngày không thấy, cô đã quên ai mới là chủ nhân của cô sao? Lại dám cùng một người đàn ông khác ở cùng nhau, hơn nữa, amj không phải đã nói không cho phép cô mang kính sát tròng sao?

“Vu Tâm Lăng!”

Nghe được thanh âm quen thuộc kia, làm cho Vu Tâm Lăng đang cùng Củng Phàm nói lời cảm ơn lại hoảng sợ: “Tuấn, Tuấn bình?” Nhìn thấy bộ dạng Hạ Tuấn Bình tức giận, cô hoảng loạn lập tức rút tay về.

Hiện tại không đếm xỉa tới cô, dù sao hắn cũng sẽ giáo huấn cô thật tốt. Anh trợn mắt nhìn về phía người đàn ông đưa cô trở về: “Anh là ai?”

“Tuấn Bình, người này là……” Vu Tâm Lăng gấp đến độ đỏ mắt. Tuấn thoạt nhìn rất tức giận, nên làm cái gì bây giờ? Cô không biết anh sẽ chạy tới nhà để chờ cô.

“Tôi là đối tượng xem mắt mà mẹ cô ấy giới thiệu.”

“Cái gì? đối tượng xem mắt?” Hạ Tuấn Bình đem nắm tay của Vu Tâm Lăng lên, lực đạo không nhỏ: “Em bỏ anh để chạy đi xem mắt?”

“Tuấn Bình, không phải như vậy.” Không chỉ Hạ Tuấn Bình kinh ngạc, mà Vu Tâm Lăng cũng thế. Cô không biết vì cái gì mà Củng Phàm lại nói như vậy, bởi vì không phải nói chỉ đến làm quen với đối phương hay sao?

“Đi!” Hạ Tuấn Bình gần như thô bạo lôi kéo cô đi đến phía trước đi.

3 thoughts on “Ác lang giường bạn – Chương 4 – Chương 4.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s