Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 207


Chương 207: Hắn nói rõ thâm tình

Edit: gau5555

Beta:  dark Angel

Hôm sau

Thiên Sơn đại sư cũng không cáo mà biệt, chỉ để người lưu lại hai câu nói cho nàng cùng Lý Lập, đó chính là duyên phận chỉ có một lần, kỳ ngộ cũng chỉ có một lần, Ngữ Diên nhẹ nhàng nhớ kỹ mấy chữ này trong lòng cảm thấy có chút tối tăm bất an, bên trong lời nói của Thiên Sơn đại sư tựa hồ chỉ dẫn nàng cùng Sở Hạo còn có quan hệ? Mà nàng cả đời này thật là duyên phận sao?

Lúc nãy vui vẻ ríu rít Lý Lập cũng lâm vào trầm mặc, trong lời nói của lão nhân này là có ý gì? Chẳng lẽ hắn tại… thời gian này còn có một tình yêu chân thành tha thiết hay sao? Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà CS nhưng mà Kentucky Fried Chicken, nhưng mà KTV đều rất hấp dẫn hắn, chẳng lẽ hắn thật sự phải sống ở đây triều đại lạc hậu này?

Nhưng mà, nàng kia, ánh mặt trời sáng lạn như vậy  khuôn mặt tươi cười, đơn thuần bộ dáng như vậy, chấp nhất như vậy đối với hắn yêu, hắn há có thể một chút cũng không cảm động sao?!

Cũng không biết là có phải cùng một thế giới cùng một tâm tư, hai người  theo bản năng nhìn hướng về lẫn nhau, trong lòng đều có nghi hoặc thật sâu, vừa có không hiểu thật sâu, duyên phận, đến tột cùng là cái gì vậy?!

Một lúc sau, Lý Lập rốt cục đánh vỡ trầm mặc nói: “Được rồi, đừng mất thời gian nữa, Ngữ Diên, ta xem ngươi vẫn là đem bảo vật còn lại trong bảo khố kêu gọi đi ra, chúng ta về nhà đi!” những lời này nói có chút cứng ngắc, nhưng mà hắn thật sự không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

“Hiện tại?” Ngữ Diên thốt ra.

“Không phải hiện tại ngươi còn muốn đợi cho đến khi nào?” Lý Lập hỏi tới.

Ngữ diên nghe thấy vậy nhìn về phía Lý Lập, lại nhìn thoáng qua Sở Hạo trầm mặc không nói, ma xui quỷ khiến nàng lại nói: “Không vội, chúng ta về khách sạn trước đi, một khi tam bảo tụ tập như vậy phải lựa chọn nguyện vọng kia một khắc, ta không thể vứt bỏ bằng hữu của mình lúc này rời đi thôi, hắn dù sao cũng đã lớn tuổi!”

Lý Lập nghe nói thế hỏi: “Chúng ta đây làm sao bây giờ? Trở lại cái khách sạn kia? Như vậy lộ trình tối thiểu phải đi mất nửa tháng!” lời tuy như thế, nhưng nghe đến ý kiến này, hắn đã có vui vẻ nho nhỏ?!

“Ta. . . . . . Ta bất kể, dù sao ta cũng muốn dẫn bằng hữu của mình đi!” cũng không biết có phải nguyên nhân này hay không, tóm lại càng phải rời đi, lòng của nàng lại càng hiện lên bất an, mà nàng lại muốn ở chung cùng hắn một ít thời gian nữa, cũng muốn trước lúc đi cùng Béo lão nhân cáo biệt một chút.

Lý Lập thấy thế gật đầu đồng ý, theo lời của nàng cái thôn kia cách Hoa lan trấn rất gần rất gần, mượn cơ hội này, hắn cũng muốn đi xem nàng đến tột cùng ra sao, cứ như vậy, ba người đều có tâm tư hướng đường cũ quay về.

Tại đây dọc theo đường đi, Lý Lập giống như đứa nhỏ nói không ngừng, mà Sở Hạo vẫn trầm mặc không nói, chỉ là yên lặng quan tâm Ngữ Diên, ví dụ như bưng trà dâng nước.

Bọn họ mướn một cái xe ngựa, cả một người đánh xe, còn ba người bọn họ được ngồi ở bên trong nói chuyện phiếm.

“Lão Sở a, ngươi đừng hầu hạ nàng, bọn ta phải đi về rồi, ngươi như vậy sẽ làm trong long nàng bất an, đúng không?” Hắn nhìn về phía Ngữ Diên hỏi.

“Ngươi đừng nói nhiều!” nàng lẩm bẩm một câu.

“Ai, ngươi nói ngày hôm đó con nhiều không khéo, ví dụ như phải đợi ngươi sinh đứa nhỏ này xong trở về đi, chúng ta sẽ tốn nhiều rất nhiều thời gian, lúc này nếu không đợi ngươi sinh mà đi, ngươi vừa rời đi, thân thể này sẽ tắt thở, đứa nhỏ trong bụng ngươi là vô tội, câu nói sau hơi khó nghe, đứa bé này là ngươi cùng hắn sinh đấy!” Lý Lập giống như gà mẹ phân tích nói.

“Này, ngươi câm miệng được không, ngươi không nói không ai bảo ngươi câm điếc!” Ngữ Diên lại tức giận nói, lời của hắn làm cho nàng đang nhớ lại đêm hôm đó, trong lòng không khỏi có chút bi thương, đây là lần đầu tiên, quả thực so với xổ số còn chính xác hơn, chỉ tiếc nàng còn chưa bao giờ trúng qua xổ số.

“Ngữ Diên, ta muốn hỏi nàng một câu!” Sở Hạo đột nhiên ngước mắt chân thành nhìn về phía nàng.

Lý Lập thấy thế nhẹ nhàng ho khan một tiếng nói: “Ai, các ngươi nói chuyện, ta đi ra ngoài ngồi cùng đánh xe, không ảnh hưởng tới các ngươi, ha ha!” Nói xong, hắn kéo màn xe lên nhảy ra ngoài ngồi cũng người đánh xe.

“Cái gì?” Ngữ Diên ngước mắt nhìn hắn một cái.

“Nếu nếu ta nguyện ý làm nha lý u của nàng, nguyện ý làm Hôi Thái Lang của nàng, nàng nguyện ý lưu lại sao?” Sở Hạo đột nhiên thâm tình nói.

Ngữ Diên ngây ngẩn cả người, lời này là có ý gì?

Sở Hạo thấy biểu tình nàng dại ra chua sót cười cười, tựa hồ vẻ mặt nàng như thế đã cho hắn đáp án rồi, chính là biết rõ nàng sẽ không thay đổi, hắn vì sao còn muốn đi nếm thử, đây là yêu, chính là yêu không phải sao?

“Ngươi ngươi vừa mới nói cái gì?” Ngữ Diên lại truy vấn, biết rõ hắn đang nói cái gì, nhưng lại muốn nghe lại một lần, bởi vì nàng không xác định.

Sở Hạo nghe vậy nói: “Nàng đã từng nói qua, phải tìm được nha lý u của nàng, phải tìm được Hôi Thái Lang của nàng, mà ta, nguyện ý! Nguyện ý vì nàng chịu tiếng xấu thay cho người khác, nguyện ý chịu tra tấn vì nàng, nguyện ý vì ngươi một đời một thế!”

“Sở Hạo. . . . . .” Tim Ngữ diên đi theo lời nói cao thấp của hắn bắt đầu không ngừng kích thích, bất ổn khó có thể khống chế.

“Mặc kệ cuối cùng nàng lựa chọn cái gì, ta đều tôn trọng nàng, vốn định ích kỷ đem nàng giữ ở bên người, đối với nàng ta biết, nếu là một mặt cưỡng cầu, nàng sẽ càng không vui, ta không muốn làm cho nàng hận ta, không muốn làm cho nàng khổ sở!” lần đầu tiên hắn nói rõ.

“Ta. . . . . . Không đáng!” một lúc sau, nàng sâu kín nói ra ba chữ kia, đôi mắt không tự giác hạ xuống.

“Không, nàng đáng giá, nàng đáng giá làm cho người ta đi quý trọng, là ta không tốt, không quý trọng nàng cho tốt!” Nói xong, hắn thở dài thật sâu, tựa hồ hiện tại sẽ giống như sinh ly tử biệt.

“Là vì. . . . . . Đứa nhỏ sao?” Ngữ Diên không biết mình tại sao muốn hỏi như vậy, nhưng nàng đích xác muốn biết đáp án, chẳng lẽ là vì đứa nhỏ sao? Vì sao hắn chưa từng nói?

Đôi mắt thâm thúy của Sở Hạo nhìn chằm chằm nàng cười nói: “Mặc kệ nàng tin hay không, ta nói lời này, thầm nghĩ cho nàng biết cảm nhận của ta, chuyện này không quan hệ tới đứa nhỏ, đây là suy nghĩ của ta, thái độ của ta, cùng với cảm nhận của ta!” hắn lại tuyên bố nói.

“Sở. . . . . .”

“Nàng không cần phải nói nữa, ta cũng biết, biết!” hắn cắt đứt lời của nàng, khóe miệng nở một nụ cười chua xót, đủ, hắn không muốn nghe đến nàng trực tiếp  cự tuyệt, không nghĩ tiếp theo hắn tự tay vén rèm xe lên để cho Lý Lập tiến vào nói chuyện về sự khác lạ của thế giới cổ đại

Ngữ diên lặng yên nhìn hắn, hắn là một Vương gia, Vương gia dưới một người trên vạn người, hắn từng bá đạo như vậy, làm cho người ta chán ghét như vậy , hiện tại lại nói ra những lời như thế, trong lòng của nàng nháy mắt nảy lên một chút làm nàng run run lo lắng, nàng không biết đây là cái gì, nhưng mà nàng có thể cảm nhận được, là dòng nước ấm, dòng nước ấm lướt qua đáy lòng.

Bên kia

“Ông ngoại ngưòi mỗi ngày đều ở trong phòng nói chuyện với ai nha a? Lúc này không phải Phượng công tử đã rời đi rồi thôi!” Tiểu Hương khó hiểu hỏi.

Béo lão nhân nói: “Ta già rồi, lầm bầm lầu bầu không được sao a, còn nữa, ta chính là thích phòng này được không a?!” ánh mắt khinh bỉ nhìn về phía Tiểu Hương.

Tiểu Hương thấy thế bĩu môi, “Đã biết, ta đây đi thúc giục phòng bếp, nhìn xem thức ăn hôm nay đã làm xong chưa”

Béo lão nhân nghe thấy vậy gật đầu đẩy cửa phòng ra, cũng không khéo bắt gặp Thất Dạ ôm Bạch Linh, bọn họ thấy thế liền buông lỏng nhau ra, Béo lão nhân cười cười xấu hổ, thuận tay đóng cửa lại, “Cái kia. . . . . . Hắc hắc hắc, ta không biết hai người các ngươi sẽ. . . . . .” nói xong, hai ngón tay cái của ông đứng vào lẫn nhau ý tứ tỏ vẻ cùng một chỗ.

Bạch Linh thấy thế xấu hổ cúi đầu nói: “Gia gia người cùng Thất Dạ nói chuyện một chút đi, ta đi ra ngoài một hồi sẽ trở về!” một giây sau, ngượng ngùng rời đi.

Khi nàng rời đi, Béo lão nhân liền ngồi ở bên giường trêu ghẹo nói: “Tiểu tử ngươi cũng không tốt a, lần sinh bệnh này lại sinh thêm một người vợ, ngươi cùng Bạch Linh tốt hơn từ lúc nào? Nàng ở bên trong Lãnh Uyển mê đảo rất nhiều nam quỷ nha!” hắn nói gấp, trong lòng lại cao hứng không thôi, ông trước kia vẫn lo lắng Bạch Linh quấn quít lấy Sở hạo, bởi vì người quỷ khác đường nha, mà Thất Dạ cũng làm cho ông lo lắng, cũng sợ hắn thích Ngữ Diên, dù sao Ngữ Diên thú vị đặc thù như vậy, nhưng bây giờ nhìn đến hai quỷ này kết hợp với nhau, trong lòng ông tất cao hứng.

Thất Dạ nghe thấy vậy có chút ý tứ không tốt lắm cười cười nói: “Nói thật không muốn giấu giếm, bộ dạng Bạch Linh giống y hệt bạn gái từ lúc ta chết đi, lần đầu tiên nhìn thấy nàng cũng cho ta giật mình không thôi, nhưng sau lại ở chung ta biết nàng cũng không phải nàng ta, chỉ tiếc, ta như trước không thể tự kềm chế đắm chìm ở trong tình  yêu này, nguyên lại tưởng rằng chúng ta sẽ không  gặp mặt, ai ngờ, chúng ta như trước gặp mặt, đây có lẽ chính là số mệnh của ta cùng với nàng, đời trước không hoàn thành, đời này để cho ta lại gặp!” ở trong lòng của hắn cũng có chút mâu thuẫn, đáp ứng Ngữ Diên nói trở về rồi, hiện tại hắn đã yêu Bạch Linh, nên làm sao bây giờ?

“Tốt, đây là duyên phận a, điều này nói rõ là ông trời cố ý an bài đây mà, ngươi cần phải quý trọng thật tốt a!” Béo lão nhân cao hứng không thôi, đây là chuyện tốt, chỉ cần Thất Dạ có thể ở lại Sở phủ, nha đầu kia còn có thể chạy hay sao? Bọn họ chính là một người.

Thất Dạ nghe vậy cũng chỉ thản nhiên cười cười, tốt hay không tốt, hắn cũng chỉ có thể đợi Ngữ diên đến hơn nữa, kỳ thật hắn biết, trong cái thế giới này nam nhân đối với nàng tốt nhất chính là Sở Hạo, hắn cũng biết nếu là nàng nguyện ý lưu lại, như vậy, Sở Hạo tất nhiên sẽ sủng ái nàng cả đời, chính là, nàng có thể lưu lại sao? Hắn không xác định

5 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 207

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s