Bà mối vương phi – Chương 8 – Chương 8.3


Chương 8.3

Edit: gau5555

Beta: meott

Hiện tại đủ tinh thần vì hắn mà làm mai, thầm nghĩ hắn có thể chạy nhanh buông tha cho nàng, nàng không có dũng khí đối kháng với Lão vương phi lấy tính mạng của người khác uy hiếp nàng, càng không có khí lực cùng với trái tim của mình kéo co.

Một chút tự giễu cười xuất hiện ở trên mặt Thuần Vu Thiên Hải. Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều ở trên mặt của Cô Sương, rất lạnh.

Đột nhiên, Cô Sương cảm thấy trên mặt mình lành lạnh. Không thể nào? Nàng lại không tự giác mà rơi lệ? Lại phát hiện ra là trời đang nhỏ hạt mưa, nàng rất nhanh mà nhẹ nhàng thở ra.

“Trở về đi.” Hắn mỏi mệt xoay người.

“Vương gia, không bằng lại……” Ngón tay thon dài nắm chặt lấy cổ tay của nàng, đem nàng vào trong xe ngựa.

Trong xe ngựa, ánh mắt hắn toát ra bi thương, giống như bị lưỡi dao sắc bén đâm vào.

Bọn họ không nói gì, hắn một lần lại một lần dùng ánh mắt thất thần lăng trì nàng.

“Vương gia đã đáp ứng thiếp, rằng sẽ cưới vợ, người sẽ có con nối dòng.” Mặt Cô Sương cũng trở nên nghiêm khắc nhắc nhở hắn.

“Ta sẽ có Vương phi, đây là việc làm có chủ đích của ta. Mà địa vị Vương phi này ở trong lòng ta. Vĩnh viễn đều là của nàng”

Dũng khí nháy mắt bay mất giống như bị tháo nước, một câu nàng cũng không thể phản bác.

Sau tranh cãi thì không khí trầm mặc lại tràn ngập ở hai người trong lúc đó. Cả hai đều hao hết tâm lực, đều sợ nói thêm câu nữa sẽ đưa tới nước mắt cùng quyết liệt.

Hắn oán nàng, trách nàng, không hề muốn cùng nàng nói chuyện.

Ba ngày sau, trầm mặc cùng lăng trì ngưng hẳn.

“Vương gia, đây là bức hoạ của thiên kim công bộ Thượng Thư, đây là bức hoạ của cháu gái Trấn Quốc công, đây là bức hoạ muội muội của tả Kim Ngô Vệ. Các nàng đều là các cô nương hiền thục, Vương gia mấy ngày trước đây đã ở ngoài thành gặp qua các nàng, thỉnh Vương gia lựa chọn một vị đi, vị trí của Vương phi vẫn để trống, Hoàng Thượng thập phần lo lắng a, mấy lần sai Cao công công đến thúc giục ty chức về việc hôn nhân của người. Lão Vương phi tuổi tác cũng đã cao, người……” Quan môi quỳ gối trước điện Hưng Khánh cung, nước miếng tung bay.

Hai vị quan môi khác cũng đang quỳ trên mặt đất.

“Đều lấy hết đi.”

“Vương gia, cái này là hôn thư của công bộ Thượng Thư, Trấn Quốc công, tả Kim Ngô Vệ viết đến. Chỉ cần ngài nguyện ý nhận lấy một phong, hay nhận lấy hết, ác vị cô nương đều nguyện ý gả vào Nghi Vương phủ, chúng ta đã vì Vương gia chuẩn bị một hôn lễ long trọng.”

“Thật sự là vất vả cho các ngươi! Người đâu, đem ba cái tên hỗn đản này đi ra ngoài đánh cho ta.” Trên mặt hắn đã đen thành một mảnh.

“Vương gia, triều đại còn chưa có tiền lệ Vương gia đã qua tuổi ba mươi, mà chưa có lấy vợ.” Quan môi mạo hiểm mồ hôi lạnh nói.

“A, đừng đánh đừng đánh, Vương gia, ty chức biết sai rồi.” Quan môi bị thị vệ đánh cho nảy lên ai ai kêu.

Một vệt đỏ hiện lên, hôn thư trên tay quan môi bị người lấy đi.

“Vương gia, mời người nhận lấy hôn thư.” Cô Sương giơ hôn thư lên cao, hai đầu gối quỳ xuống tảng đá lạnh lùng.

Cuồng phong gào thét, mây đen dầy đặc, ẩn ẩn có tia chớp xẹt qua.

“Đứng lên!” Hắn trầm thấp quát.

“Thỉnh Vương gia nhận lấy hôn thư.” Nàng một chút cũng không đồng ý.

Hắn muốn nàng, mà nàng, lại muốn đưa hôn thư cho hắn, giao hắn cho nữ nhân khác.

Máu chảy đầm đìa, mang theo đau thương vì bị đấu tranh.

Hắn không rõ, vì sao nàng lại muốn bắt buộc hắn như vậy?

Nàng đau lòng vì chính mình không thể không thương hắn.

Song phương cũng không thể thỏa hiệp.

Hết thảy giống nhau đều dừng lại.

Nàng quỳ trên mặt đất, trán buông xuống.

Hắn quần áo đơn bạc, lẳng lặng đứng ở giữa gió lạnh.

“Lão Vương phi đến.” Trong viện có người thông báo.

Lão Vương phi thân mặc áo khoác da chồn được chúng tỳ vây ở xung quanh, chậm rãi đi vào Hưng Khánh cung, trầm ổn nhìn nhìn đứa con sắc mặt đang khó coi.

“A Liên, đã xảy ra chuyện gì?” Lão Vương phi hỏi.

Bước nhỏ chuyển qua người bên cạnh nàng, Liên phu nhân hơi hơi khom người, sau đó một mạch nói một lần.

“Thiên Hải, nhận lấy hôn thư, đừng phụ lòng tâm ý của bà mối cùng quan môi này.” Bà nghiêm túc nói, ánh mắt ở trên người Cô Sương di chuyển. Nếu nhìn kỹ, có ngờ vực vô căn cứ, có lãnh khốc.

“Vương gia, nhận lấy hôn thư.” Cô Sương lại nói một lần nữa.

“Liên di, đem nương ta thỉnh đi vào.” Tầm mắt của Thuần Vu Thiên Hải thủy chung không rời khỏi người Cô Sương.

Nghe thấy vậy, lão Vương phi giận tái mặt. Đứa con này của nàng, chỉ cần đụng tới nữ nhân này, liền trở nên mù quáng dị thường, chuyện gì, bất luận kẻ nào cũng không ở trong đầu của hắn.

“Lão Vương phi, bên ngoài rất lạnh, vẫn là nên vào trong phòng ấm áp.” Liên phu nhân nâng lão Vương phi, dẫn nàng hướng vào bên trong mà đi.

Trước điện, hai người vẫn không tiếng một tiếng động đối lập nhau.

Gió lạnh càng thổi càng mạnh, tí tách rơi, giọt mưa như tro bụi rớt xuống.

Quần áo ướt đẫm, lại bị gió thổi qua căn bản không thể chống lạnh, lạnh vào tận xương, làm môi hai người lạnh tím lại.

“Đứng lên.”

3 thoughts on “Bà mối vương phi – Chương 8 – Chương 8.3

  1. ngay Tet da dj 1 nua roy . day la nha thu 2 ta vao xem truyen . ma van la truyen nguoc lam tam tjnh cua ta bun wa ah huhuhuhuhuhu . ta ghet truyen nguoc ma sao laj zo doc the nay * khoc suot muot * dung la * ghet cua nao troj trao cua do * aj bjeu ta ghet truyen nguoc nhj

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s