Bà mối vương phi – Chương 10 – Chương 10.1


Chương 10.1

Edit: gau5555

Beta: meott

“Nàng có biết hay không, nếu nàng quay đầu bước đi, ta cũng sẽ một mình sống cô độc ở nơi khác suốt quãng đời còn lại.”

Xe ngựa đi vào thành, trong thành Trường An cây hạnh vàng tươi tiến vào trong tầm mắt, tay hắn nắm chặt tay của nàng đang nhìn chốn phồn hoa hồng trần này.

Hơi hơi cúi đầu, trong lòng Cô Sương đầy chua xót.

Làm cho đối phương mở ra một đoạn nhân duyên khác đều là không có khả năng.

Nhân duyên của bọn họ bắt đầu từ ngày đó đã liên quan với nhau, không người nào có thể tham gia, bọn họ trong mắt chỉ có lẫn nhau.

“Có thể giúp thiếp đi xuống một chút không?” Di chuyển một vòng lớn lại nhớ tới Trường An, Cô Sương không phải không có xúc động.

“Được! Theo nàng.” Nắm bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, hắn đỡ nàng xuống xe ngựa, chậm rãi xâm nhập vào dòng người như dệt vải ở ngã tư đường.

“Ở trong này những bốn năm.”

“Vì sao lại lựa chọn Trường An?”

“Bởi vì trong lòng nghĩ, một ngày nào đó, chàng sẽ đi qua nơi này, có lẽ thiếp có thể từ xa nhìn chàng một cái.”

Nàng cúi đầu âm thầm mỉm cười.

Gió xuân đánh úp lại, Thuần Vu Thiên Hải ôm môi, ho lên.

Tiến gần sát người hắn, Cô Sương cười, vì hắn mà khép nhanh áo khoác, “Có khỏe không? Có muốn về Hưng Khánh cung trước hay không?”

“Không cần.” Ôn nhu săn sóc làm cho hắn chăm chú nhìn thật sâu nàng.

Nàng cười trong suốt, trong lòng đâu đâu cũng đều là bóng dáng của hắn.

Vẫn không thỏa mãn sao? Đã không có, bọn họ là một nửa của nhau, đã tìm về được toàn vẹn.

“Bình thường, thời điểm một mình đi trên phố này, vừa nhìn thấy bóng dáng tương tự như chàng, sẽ lại rơi lệ.”

Phóng tầm mắt nhìn mọi người, Cô Sương sâu kín nói.

Nắm lấy bàn tay nhu mềm của nàng để lên trên môi, môi hắn hôn vào lưng bàn tay, “Nàng có biết ta ở nơi nào không? Thời điểm nào cũng luôn chờ đợi tuy rằng trí nhớ không có nhưng vẫn chờ đợi.”

Hai người đều nở nụ cười chua xót.

“Trở về Hưng Khánh cung đi.”

“Đúng vậy, cần phải trở về, chuẩn bị ngày đại hôn của chúng ta thật tốt.”

Sợ hãi mơ hồ khiến cho thân thể của Cô Sương lùi lại. Nàng đã làm trái với lời thề, lão Vương phi nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng. Nhưng mà  nàng còn có thể lại trốn sao? Nàng đi nàng trốn, kỳ thật kết quả đều giống nhau.

Hắn vẫn sẽ không cưới vợ, vẫn ở một mình, vẫn vì nàng mà dừng chân tại chỗ. Đây là kết quả mà lúc trước, vô luận như thế nào nàng cũng không nghĩ đến…

Cho dù trở về với hắn, nàng có thể chết thật hay bỏ mạng, nàng cũng sẽ không có oán hận. Có thể bảo vệ cho hắn, cho hắn nhiều ngày ấm áp, nhiều  ngày yêu, là chuyện mà nàng rất quan tâm, để bù lại đoạn thời gian chia lìa cùng mất mát kia.

Một lần nữa trở lại trong xe ngựa, dùng một chút thời gian ăn cơm tối, hai người dắt tay nhau đi vào Hưng Khánh cung.

Lão Vương phi cùng Liên phu nhân đã ở trong chủ thính chờ đợi.

“Thiên Hải, Tây Bắc như thế nào? Nghe nói con phải về đấy, vi nương cố ý từ Thanh châu lại đây, đang chờ con nhiều ngày rồi.” Lão Vương phi từ ái vuốt ve hai gò má hãm sâu của đứa con, rất đau lòng.

“Hết thảy đều tốt, con bất hiếu, lại làm cho mẫu thân lo lắng.” Hắn nói dối, nói mình đi Tây Bắc nhưng thật ra hắn mang theo thị vệ đi chung quanh tìm người.

“Phu nhân nhà ai vậy? xinh xắn như vậy.” Phát hiện ra Cô Sương, lão Vương phi nở nụ cười, nhiệt tình cầm tay nàng.

Lão thái bà, ngươi diễn thật tốt. Cô Sương đang cảm than từ tận đáy lòng.

Không để Cô Sương nói tiếp, Thuần Vu Thiên Hải giành quyền tuyên bố trước, “Nàng sắp trở thành Vương phi của bổn vương, mẫu thân.”

“Đây là có chuyện gì?” Lão Vương phi kinh ngạc lui ra phía sau ba bước.

Liên phu nhân cũng chấn động theo.

“Ngày mai ta sẽ vào cung, đem chuyện bổn vương muốn cưới vợ báo cáo với Thánh Thượng. Mẫu thân, Nghi Vương phủ đã có việc vui.”

Nắm chặt tay người bên cạnh, hắn rốt cục có thể được đền bù như mong muốn.

Nữ nhân này vì sao âm hồn không tiêu tan? Lão Vương phi mặt lúc xanh lúc trắng luân phiên.

“Con thật sự muốn kết hôn với nàng?” Bà nhẹ nhàng hỏi, bàn tay đang giữ chặt lấy cánh tay của Liên phu nhân, chậm rãi ngồi xuống. Nữ nhân này đã nói lời thề độc với nàng, thế nhưng lại còn có mặt mũi chạy về đây để trêu chọc Thiên Hải. Nhìn kỹ ánh mắt cố ý vô tình đảo qua Cô Sương đang đứng cúi đầu.

“Dạ, tâm ý của con đã quyết.” Cô Sương dùng yêu pháp lau đi mọi trí nhớ của hắn, hắn không muốn những người khác nghi kỵ nàng, cho nên đem chuyện cũ nói qua, “Nàng vốn tên là Tố Vũ, bốn năm trước cùng con có một đoạn tình, sau này lại thất lạc, may mà trời xanh thương xót để cho chúng con lại gặp nhau. Búi tóc của nàng  là vì con mà vấn, nàng thủy chung vẫn là người của con, thỉnh mẫu thân đại nhân thành toàn.”

“Con xác định là đầu của nàng vì con mà vấn lên không, nếu của người khác thì ai biết được? Bọn họ chỉ biết nói rằng con chiếm đoạt một người phụ nữ đã có chồng. Thiên Hải, con là trưởng tộc của họ Thuần Vu, Thánh Thượng coi trọng con, tại triều đường mọi người đều tôn kính, lại có ngàn vạn thái ấp, con nên lo lắng cho bộ mặt của mình.” Lão Vương phi nói những lời thấm thía khuyên nhủ.

“Nếu dùng tất cả những thứ mà Thuần Vu Thiên Hải con có được để đổi lấy cùng Vũ nhi sống đầu bạc đến già, con cũng không chút do dự.”

“Thiên Hải a, hôn sự không vội, con nên ngẫm lại thật kỹ. Con cũng có thể đem nàng thu vào trong phủ làm thị thiếp, cũng không phải có thể sớm chiều ở chung sao? Vị trí Vương phi này có quan hệ to lớn, Vương phi của con chẳng những nên vì con mà sinh con đàn cháu đống, còn phải cho gia tộc Thuần Vu ta được mở mày mở mặt. Về sau trong cung có tiệc rượu, các phủ trong lúc đó xã giao con sẽ để cho bà mối phố phường này đi?”

2 thoughts on “Bà mối vương phi – Chương 10 – Chương 10.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s