Ác lang giường bạn – Chương 9 – Chương 9.2


Chương 9.2

Edit: gau5555

Beta: vô danh

Nghe thấy bà ấy nói như vậy, Trương Anh Tuyết nhiều ít tiêu tan một chút.

Giản Tư Phương sở dĩ đề cập đến chuyện ly hôn của mình, là vì chuyện hiện tại muốn nói: “Bởi vì tôi cùng Tuấn Bình rời khỏi Hạ gia, cho nên tôi tính toán sau khi hai đứa kết hôn, thì cùng nhau chuyển đến ngồi nhà mà nhiều năm trước đây cha tôi đã để lại cho tôi, nhưng ngôi nhà này không tính là mới, tôi hi vọng bà thông gia không để ý.”

Sau khi ly hôn với chồng, hiện tại bà đang ở nhà con trai. Về phần nhà của cha mẹ bà, đó là căn biệt thự sắp mười lăm năm, tuy rằng không phải mới, nhưng nhiều năm qua bà vẫn cho người sửa sang lại, bởi vậy phòng ở còn rất sạch sẽ xinh đẹp, con trai chủ động sau khi kết hôn muốn cùng Lăng Lăng đến ở cùng bà, bà đương nhiên là hai tay tán thành.

“Sẽ không, tôi làm sao lại để ý chứ.” Bà cùng con gái ở tại nhừ trọ này cũng đã hơn hai mươi năm không phải sống cũng rất tốt: “Hai đứa sống ở đâu, tôi đều không có ý kiến, chỉ cần hai đứa nó hạnh phúc, là tôi vui mừng rồi.”

“Nghe bà nói như vậy, tôi thật an tâm.” Bà cũng là nghĩ như vậy: “Đúng rồi, có chuyện tôi muốn thương lượng cùng bà, việc này tôi cũng chỉ mới nói với đứa con, còn chưa có nói qua với Lăng Lăng.” Lần trước con trai an bài bà cùng Lăng Lăng ăn cơm, bà càng lúc càng thích đứa nhỏ này.

“Chuyện gì đâu?”

“Tuy rằng không phải mới, nhưng ngôi nhà này rất lớn, phòng rất nhiều, cho nên tôi nghĩ, nếu có thể, bà thông gia muốn cùng nhau chuyển đến đấy hay không? Nhiều người như vậy cũng làm trong nhà sẽ náo nhiệt hơn.”

Nghe được mẹ chồng mời mẹ mình qua ở cùng, Vu Tâm Lăng vừa mừng vừa sợ, kỳ thật cô rất luyến tiếc phải sống xa mẹ, hơn nữa cũng lo lắng cuộc sống sau này của mẹ sẽ có một mình nhất định rất cô đơn.

Trương Anh Tuyết kinh ngạc không thua con gái: “Bà thông gia, bà thật muốn tôi chuyển đến chùng nhau sống?”

“Đúng.” Giản Tư Phương mỉm cười: “Tôi nghe Lăng Lăng nói qua, bà một mình vất vả nuôi con gái khôn lớn, tôi nghĩ, khi Lăng Lăng đi lấy chồng bà sẽ rất luyến tiếc, mà lăng lăng cũng sẽ rất lo lắng cho bà, một khi đã như vậy, không cần phải tách ra, mọi người cùng nhau sống không phải sẽ rất hoàn mỹ sao?”

Đây là bà chủ động đưa ra đề nghị, đứng ở lập trường của người mẹ, không ai không muốn cùng con cái của mình sống chùng, bởi vậy đề nghị của bà chẳng những được con trai ủng hộ, mà còn được con trai ôm và cám ơn đâu.

Trương Anh Tuyết đỏ mắt, bởi vì bà như thế nào cũng không nghĩ tới bà thông gia lại yêu cầu bà đến ở chung: “ Nhưng như vậy sẽ không có chỗ nào bất tiện chứ?” Nếu có thể, bà cũng muốn tiếp tục cùng con gái sống cùng nhau.

” Sao lại không có chỗ nào bất tiện? Tôi cảm thấy nếu được như vậy thì càng giống một gia đình, thực náo nhiệt lại thực ấm áp.” Ai cùng ai cũng không cần ách ra: “Nói sau, tuổi tôi cũng không còn trẻ, về sau chúng nó sinh đứa nhỏ, một mình tôi chăm sóc nhất định sẽ phải cố hết sức, tôi cần bà thông gia giúp cùng nhau chăm sóc.”

Đối mặt với lời mời nhiệt tình này, Trương Anh Tuyết hàm chứa nước mắt, vui vẻ gật đầu: “Được, mọi người cùng nhau sống, cùng nhau chăm sóc cháu trai.”

Hai người phụ nữ bên người đều không có chồng, tựa hồ mới gặp đã thân, vừa mới quyết định phải cùng nhau sống chung, hiện tại đã muốn thảo luận việc làm cho bọn họ sinh mấy đứa nhỏ, chăm sóc cháu trai như thế nào.

Để cho mẹ cùng mẹ vợ nói chuyện phiếm, Hạ Tuấn Bình bình thản cùng Vu Tâm Lăng vào phòng của cô.

Cánh cửa mới đóng cửa, anh lập tức được cô ôm lấy.

“Tuấn, cám ơn anh, em thật sự rất mừng về sau mẹ sẽ sống cùng chúng ta.” Vu Tâm Lăng cảm động muốn khóc. Tuấn cùng mẹ chồng đối với nàng đều tốt.

“Cám ơn mẹ anh đi, đó là đề nghị của bà.” Anh cũng thực sự cám ơn mẹ

“Em về sau sẽ thực hiếu thuận với mẹ, mẹ thật sự là một người tốt.”

Hạ Tuấn Bình bị lời của cô làm cho tức cười. Nhưng vấn đề cần giải quyết, còn có công việc.

“Em cũng vừa mới nghe nói rồi, anh cùng mẹ đã rời khỏi Hạ Gia, anh đã không còn là đại thiếu gia, chỉ là một người rất bình thường.” Tuy rằng bên người cũng tích tụ không ít tiền, nhưng so với toàn bộ tập đoàn kia thì đích thực là nghèo nàn.

Sau khi rời khỏi công ty, anh còn chưa có quyết định muốn làm cái gì, có lẽ sẽ tự mình thành lập công ty, song có lẽ phải chờ sau khi anh cùng Tâm Lăng kết hôn rồi nói, nhưng bạn tốt Chí Hàng đã dùng hành động để ủng hộ anh, cho thấy mặc kệ anh muốn thành lập công ty hay làm gì đó…, đều tính cho anh ta một phần.

Bạn tốt còn hỏi anh, đem toàn bộ tập đoàn cho thằng nhóc cao ngạo Hạ Ngươi Bình kia cao, sẽ không cảm thấy thực sự muốn ói, thật sự sẽ không hối hận?

Anh biết bạn tốt là đáng tiếc cho anh, nhưng từ trước đến nay làm việc gì anh đều đã nghĩ trước nghĩ sau thật kỹ, một khi quyết định làm sẽ không hối hận; về phần Ngươi Bình bên kia, anh em bọn họ từ xưa đến nay luôn ở trong tình trạng cạnh tranh, cảm tình không tính là tốt, nhưng cái này là do hoàn cảnh từ bé tạo thành, anh khẳng định thực lực của Ngươi Bình, đem công ty giao cho anh quản lý, nhất định không có vấn đề.

“Tuấn, anh không cần lo lắng vấn đề về tiền, nói thật với anh, kỳ thật em tiết kiệm được không ít tiền.” Tiền lương mỗi tháng của cô đều do mẹ nàng đứng lên giúp nàng tiết kiệm: “Hơn nữa về sau chúng ta liền tận lực ăn cơm ở nhà không đi nhà ăn, đương nhiên, về sau anh cũng không nên mời em uống cái nước chanh đắt tiền kia.”

Nghe thấy anh nói không còn là đại thiếu gia, phản ứng của cô chính là như vậy? Nhưng lại muốn anh không cần mời cô lại uống nước chanh đắt tiền? Hạ Tuấn Bình không khỏi nở nụ cười.

Ngẫm lại mười năm nay, cô nói không muốn nhận quà tặng về nhà, bởi vì sợ sẽ bị mẹ truy vấn, cho nên mỗi lần sinh nhật của nàng còn có một ít ngày đặc biệt, anh đều mời nàng đi nhà hàng ăn gì đấy, cùng với mời cô uống nước chanh rất đắt tiền như cô nói.

Anh cho tới bây giờ cũng không tặng cho nàng đồ gì quí giá, mà cô cứ như vậy ngây ngốc theoanh mười năm, hắn sớm nên hiểu được, cô căn bản không thèm để ý đến anh có tiền hay không, thân phận địa vị lại như thế nào, cô chính là đơn thuần đáng yêu như vậy, khó trách anh yêu thích không buông tay.

Nửa tháng sau, ngay tại phòng ốc đã chuẩn bị rất lâu, bọn họ kết hôn.

Ba tháng sau.

Hơn mười giờ sáng, Giản Tư Phương ở trong sân đang tưới hoa, con dâu sáng sớm đã đi làm, mà bà thông gia, chính là Trương Anh Tuyết, cũng vừa mới đến nhà ăn đi làm, còn lại bà đang bắt tay vào làm sửa sang lại vườn hoa, dọn dẹp sạch sẽ phía sau, bà không quên trồng những loại hoa mà mình yêu thích.

Hiện tại bọn họ nghiễm nhiên như là người một nhà, cuộc sống yên bình, hoà thuận vui vẻ, bình thường khách đến không nhiều lắm, cũng chỉ có bạn tốt của con dâu là Đinh Nhã Viện cùng với Trác Chí Hàng thường cuối tuần tới chơi, mà bạn bè trước kia của bà, bà cũng ít khi liên lạc.

Không phải bởi vì bà rời đi khỏi Hạ gia, không hề còn là phu nhân của tổng tài, mới không liên lạc với bà nữa, mà bà vốn ưa cuộc sống tĩnh lặng yên ổn, nói sau các ngày nghỉ bà đều cùng bà thông gia làm những công việc tinh xảo, ngày ngày trôi qua giản dị và tự tại.

Cũng bởi vậy, khi Hạ Ngươi Bình tới chơi, làm cho Giản Tư Phương rất kinh ngạc.

“Ngươi Bình, đã lâu không gặp.”

“Đã lâu không thấy, bác gái, gần đây có khỏe không ạ?” Thân hình cao lớn của Hạ Ngươi Bình lễ phép mà khom người xuống, bởi vì Giản Tư Phương luôn luôn đối với anh rất thân thiết, đối xử với những anh em khác cũng vậy.

“Bác tốt lắm, sao hôm nay cháu lại đến đây?” Từ lúc mẹ con bọn họ rời khỏi Hạ gia, đều không cùng người nhà Hạ Gia liên lạc, nói là cắt, cũng không có nghiêm trọng như vậy, chính là liên lạc ít hơn mà thôi.

“Cháu là đến tìm Tuấn Bình, anh ấy đâu ah?”

“Đừng đứng ở cửa nói chuyện, chúng ta đi vào nhà đi, nó chắc đang ở thư phòng tầng hai.” Giản Tư Phương mời hắn đi vào trong phòng: “Cháu ngồi đi, bác đi lấy trà cho cháu.”

“Bác gái, bác không cần vội, cháu sẽ trực tiếp đi lên tìm Tuấn Bình.”

“Như vậy nha, thư phòng kia ở ngay bên cạnh cầu thang tầng hai, cháu đi lên là có thể nhìn thấy.” Tuy rằng không biết Ngươi Bình vì cái gì lại đột nhiên tìm đến Tuấn Bình, nhưng tất cả mọi người là người một nhà, bà cũng không đề phòng anh làm cái gì, huống chi, đứa nhỏ này coi như bà đã nhìn nó lớn lên.

“Vâng.” Hạ Ngươi Bình đi được vài bước, quay đầu lại: “Bác gái, bác biết không? Ba anh ta hai hôm trước nằm viện.”

Tuy rằng anh là tìm đến Hạ Tuấn Bình cái tên kia, nhưng nếu đã đến đây vẫn là báo cho bác gái biết một tiếng.

“Nằm viện?” Bà có chút kinh ngạc, bởi vì thân thể chồng trước luôn luôn khỏe mạnh.

“Bác không cần khẩn trương, bởi vì chuyện công ty quá mệt mỏi, nên hai ngày trước đã té xỉu.” Anh không có nói thực ra, cha là bị lão Tứ, lão ngũ nhóm hai người ngu ngốc kia làm cho tức giận phải nhập viện.

“Phải không? Bác đã lâu cũng không gọi điện cho ông ta.” Mặc dù đã ly hôn, nhưng nghe thấy chồng trước nằm viện, vẫn làm cho Giản Tư Phương có điểm lo lắng, dù sao hai người đã cùng nhau sống hơn ba mươi năm.

“Bác gái, cháu lên đây rồi.”

“Được.”

Hạ Ngươi Bình vừa đi vừa đánh giá. Hoàn cảnh thật đúng là không tồi, trách không được có người lại ở chỗ này, làm nổi lên trạch nam.

Vừa đi lên lầu hai, cửa thư phòng cũng không có đóng, cho nên anh liếc mắt một cái đã nhìn thấy người nào đó đang thảnh thơi ngồi trên ghế uống cà phê, xem tạp chí, thập phần thích ý tự đắc, làm cho anh không khỏi đỏ mắt. Thời gian này người này thật đúng là sống quá thoải mái.

2 thoughts on “Ác lang giường bạn – Chương 9 – Chương 9.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s