Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 262


Chương 262: Trò chơi này càng ngày càng thú vị rồi!

Edit: gau5555

Beta:  dark Angel

“Cái gì?” Nghe vậy, Quỷ Vương không bình tĩnh từ trên ghế đứng lên nhìn về phía hắn.

“Quỷ Vương, ngài muốn tất cả chúng ta đi tìm hồn phách sở Hạo đã tìm được rồi!” hồn phách Hắc y mở miệng nói lần nữa.

“Ở nơi nào?” Nghe thấy vậy, khóe miệng Quỷ Vương giơ lên một nụ cười nghiền ngẫm.

“Đã mang đến, nhưng hắn hiện tại ai cũng không biết tính tình rất là nóng nảy, chúng ta đã bị hắn giết hết rất nhiều hồn phách!” hồn phách hắc y lại nói.

“Nha? Phải không? Biến thành quỷ mà còn táo bạo như vậy? Đi, bổn vương muốn đi nhanh đến xem!” Nói xong, dẫn đầu đi ra ngoài, nam nhân áo đen liền theo đi qua.

Không có thật thể Sở Hạo vẫn như trước anh tuấn không thôi, hắn lười nhác ngồi ở trên mặt ghế trong tay cầm nho tư thế tao nhã chậm rãi hướng miệng đưa đi, phía dưới toàn bộ hắc y nhân đều bị đánh rớt trên mặt đất, năm mươi thì có bốn mươi chín cái trên mặt đều bị đánh thành xưng phù, một người duy nhất không có bị đánh giờ phút này đang quỳ gối trước mặt của hắn giúp hắn đấm chân thật cẩn thận.

“Quỷ Vương giá lâm!” hét lớn một tiếng, làm cho nhóm hồn phách hắc y  nhất thời lộ ra biểu tình vui sướng, mà sở Hạo mắt cũng chưa nhìn một lần, như trước cứ thế ăn nho, bộ dáng thật là tao nhã đến cực điểm.

“Sư đệ, ta rốt cuộc cũng tìm được ngươi!” Quỷ Vương đột nhiên đi lên trước một phát bắt được tay Sở Hạo biểu hiện ra bộ dạng cực kỳ thân thiết.

Sở Hạo mày hơi hơi chau lên, tiếp theo rất không thích bắt tay rút trở về hí mắt nhìn về phía hắn âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi là ai, sư đệ là ai?”

“Sư đệ, ngươi làm sao vậy? Ngươi cái gì cũng không nhớ rõ sao? Ta chính là tìm ngươi rất khổ a!” Quỷ Vương nhìn về phía hắn run run nói, tiếp theo lấy tay che mặt biểu hiện ra bộ dạng cực kỳ khó chịu, “Sư phụ a, ta thực xin lỗi ngài lão nhân gia, tiểu Sở cái gì cũng không nhớ rõ, ta thực xin lỗi ngài lão nhân gia a!” nói xong, biểu hiện ra bộ dạng nghẹn ngào khó chịu.

Sở Hạo nghe thấy vậy đứng dậy hí mắt nhìn về phía hắn, cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng đến tột cùng có chỗ nào không đúng cũng không nói lên được, liền hỏi: “Ngươi là ai, ta là ai?”

Quỷ Vương lau ‘nước mắt’ nhìn về phía hắn, khoát tay ý bảo bọn thủ hạ toàn bộ rời đi, mọi người sau khi rời đi, hắn lại để cho bọn hạ nhân chuẩn bị chút rượu và thức ăn tốt nhất, hắn từ từ cùng hắn ta tự ôn chuyện!

Một lúc sau, đại sảnh tiếp khách, bên trong trừ bỏ Quỷ Vương cùng Sở Hạo liền không có người, còn lại toàn bộ thủ hạ đi ra bên ngoài nghe xong mệnh lệnh, ai cũng không được quấy rầy, Sở Hạo đối mặt một bàn mỹ thực cùng rượu ngon không thể cảm thấy hứng thú, hắn như trước cầm hoa quả ăn, tiếp theo nhíu mày hỏi: “Nói đi, ngươi biết cái gì?”

“Sư đệ, chẳng lẽ ngươi thật sự cái gì cũng không nhớ rõ sao? Ta là sư huynh của ngươi a!” những lời này nói cũng không giả, thật sự hắn là sư huynh của hắn ta, chẳng qua chuyện kia đều là quá khứ, từ khi hắn bị đuổi đi thì đã không còn là sư huynh của hắn ta rồi, nhưng, nếu hắn cái gì cũng không nhớ rõ, vậy hắn tất nhiên không thể nói như vậy.

“Nha? Sư huynh?” Sở Hạo híp mắt nhìn về phía hắn, trong đôi mắt màu đen rõ ràng có nghi hoặc rất lớn cùng với nghi ngờ thật sâu.

Quỷ Vương uống một ngụm rượu, lau nước mắt căn bản cũng không có chảy ra chậm rãi đem mọi chuyện cần thiết toàn bộ nói ra. . . . . .

“Cái gì? Ngươi nói Phượng Ly Ca giết sư phụ phản bội sư môn?” Nghe vậy, giữa lông mày của Sở Hạo có chút không vui, tuy rằng hắn cái gì đều không nhớ ra được, nhưng mà hắn lại cảm giác lời hắn ta nói dường như có chút ấn tượng.

“Đúng vậy a, ngươi xem ta bị hắn làm cho người không ra người quỷ không ra quỷ, thật sự là nghiệp chướng a!” hắn thở dài nói, đem chuyện xưa một chữ dấu diếm nói ra, chỉ là, hắn cùng với nhân vật Phượng Ly Ca bị chính hắn đổi lại thôi.

Sở Hạo nghe thấy vậy không nói chuyện, mà là tinh tế hòa tan theo mỗi một câu của hắn.

Quỷ Vương đặc biệt kể lại, đem sư phụ đối với hắn tốt như nào nói một chữ không dấu diếm, nói hết sức thực cùng chân thành, chính là Sở Hạo không có để ý đến Quỷ Vương thời điểm nói những lời này nắm tay là nắm chặt, hắn nói mỗi một câu đều là lời nói thật, khi đó sư phụ chỉ có đối đãi với hắn ta cùng Phượng Ly Ca mới có thể tốt như vậy, mà hắn vĩnh viễn đều không đựơc sự  yêu thương đầy đủ của sư phụ.

Mà hắn phản bội sư môn tự tay giết sự phụ toàn bộ đều là do ông ta bức bách, đều là một tay ông tạo thành, nếu thu đồ đệ, vì sao lại đối đãi mất công bằng như thế? Vì sao phải đối đãi với hắn như vậy? Hắn chính là tính tình nóng nảy một chút, độc ác hơn một chút, lại lấy được là kết quả này, hắn không cam lòng, tuyệt đối không cho phép người khác so với hắn tốt hơn, đặc biệt hai sư đệ của hắn!

Sở Hạo như trước không nói một lời đều nghe lời của hắn ta, chỉ là vẻ mặt của hắn không còn lạnh lẽo, theo lời của hắn ta, vẻ mặt của hắn có đôi khi có chút biến hóa, theo vui sướng đến thống khổ rồi đến rối rắm toàn bộ đều biểu hiện đi ra, Quỷ Vương thấy thế không khỏi nở nụ cười, xem ra, còn cần ở thêm một chút dự liệu mới được!

“Sư đệ ngươi nếu không tin tưởng, ta liền dùng một bộ kiếm pháp cho ngươi xem, đây chính là kiếm pháp ngươi yêu nhất, sư phụ từng không muốn giao cho ta, cũng là ngươi giao cho ta, ngươi xem!” nói xong, Quỷ Vương đứng dậy, rút ra binh khí một bên mà bắt đầu luyện .

Sở Hạo nhìn chằm chằm hắn, mày càng ngày càng chau lại, từng chiêu từng thức của hắn đều có vẻ quen thuộc như vậy, lúc này, Quỷ Vương cầm trong tay một binh khí chọn lưạ một cái khác đưa cho Sở Hạo, Sở Hạo nhận được binh khí liền cùng hắn vung lên, một chiêu thức này quả thực chính là vừa sờ giống nhau.

Một lúc sau

Sở Hạo nắm binh khí trong tay trầm mặc, vì sao hắn ta biết phần tiếp theo của chiêu thức? Vì sao hắn ta có thể cùng hắn phối hợp cái kia tốt như thế? Vì sao loại cảm giác này quen như vậy?!

“Sư đệ, ngươi thấy được chứ, tuy rằng ngươi cái gì cũng không nhớ rõ, nhưng đây là bản tính của ngươi, sư huynh chắc chắn không biết lừa gạt ngươi!” nói xong, nhìn ra phía ngoài cúi đầu “Sư phụ, con cuối cùng cũng tìm được sư đệ rồi rồi, ngài có thể nghỉ ngơi!”

Sở Hạo kinh ngạc nhìn hướng Quỷ Vương, trong lòng không biết là cái tư vị gì.

“Sư đệ, nếu tìm được ngươi, sư huynh sẽ đem tâm nguyện của chính mình nói cho ngươi biết, sư phụ từng thích nhất đồ đệ chính là ngươi, tuy rằng ngươi đã chết sớm, nhưng mà, ta như trước sẽ giống như sư phó đối đãi với ngươi, cho nên, tìm được ngươi, ta cũng vậy  có thể đi hoàn thành chuyện trong lòng vẫn đi muốn hoàn thành rồi, nơi này đem lưu lại cho ngươi!” Quỷ Vương nhìn về phía hắn nói vạn phần chân thật.

“Ngươi muốn đi đâu?” Sở Hạo ngữ khí không tự giác có chút nhu hòa.

“Vi sư phụ báo thù, giết Phượng Ly Ca!” Quỷ Vương ánh mắt kiên định nói.

“Hãy để cho ta đi!” hắn đột nhiên mở miệng nói, nghe thấy vậy, Quỷ Vương giả vờ thực kinh ngạc nhìn hướng hắn kinh hô, “Không được, làm sao có thể, ngươi đã  biến thành như vậy, sư huynh lại há có thể lại cho ngươi đi bị tội? Vạn nhất. . . . . . Vạn nhất. . . . . . Ngươi để cho ta sau này như thế nào đi đối mặt với sư phụ?” Hắn nói gấp, biểu tình kia diễn ra cũng thật sự là chân thành.

“Hắn không phải chỉ là sư phụ cuả một mình ngươi!” hắn lãnh đạm mở miệng.

“Sư đệ. . . . . .” Lại nghẹn ngào.

“Hắn ở nơi nào?” Sở Hạo lạnh nhạt mở miệng hỏi.

“Sư đệ, trước đừng có gấp, đừng ngạo mạn chậm nói tới, mặt khác báo thù cũng không nóng lòng nhất thời.” hắn để cho Sở Hạo trở lại trên bàn cơm, trong lòng không khỏi tính toán biện pháp, làm như thế nào để hắn ta đối với bọn họ không sinh ra tình cảm, làm như thế nào để hắn ta chỉ nhớ rõ hắn sư huynh này  tồn tại, còn lại tư tưởng toàn bộ đều bị vứt bỏ!

“Đúng rồi, ta còn có thân nhân sao?” Đột ngột một tiếng, Sở Hạo mở miệng hỏi.

Nghe thấy vậy, Quỷ Vương mỉm cười lắc đầu tỏ vẻ không có, đúng vậy, thân nhân sẽ là chướng ngại lớn nhất của hắn, hắn ta có thể tin tưởng hắn nói những chuyện đơn giản trước đây từng tý từng tý, nếu như để cho bọn họ gặp mặt, lấy quan hệ của hắn cùng Béo lão nhân cùng Ngữ Diên không có khả năng một chút đều không có cảm giác, đúng lúc này, hắn đột nhiên nghĩ đến, đúng rồi, có thể rút đi lương tri của hắn!

“Sư đệ uống!” có biện pháp hắn không khỏi cười vô cùng là vui vẻ, liền cho hắn uống rượu, mà Sở Hạo cũng không có cự tuyệt.

Một canh giờ sau, Sở Hạo ghé vào trên mặt bàn đang ngủ, hắn uống rượu say.

Quỷ Vương cười lạnh một tiếng, đứng dậy, đi đến trước mặt của hắn đưa tay ở trên đầu của hắn vận dụng sáu phần công lực, hấp thụ một phần hồn phách của hắn, mà một phần hồn phách chính là lương tri, gọi chung là trí nhớ, người một khi đã chết sẽ ba hồn chết, bảy phách biến mất, ba hồn trong đó có một hồn phách là có được trí nhớ, cũng chính là theo lời phàm nhân thường thường nói, người lúc trước là không có trí nhớ, nhất định phải cúng bảy bảy bốn mươi chín ngày sau đó mới có thể khôi phục, bởi vậy cũng chỉ có ngày đó mới có thể về nhà để nhìn thấy, mà sau khi nhìn xong sẽ hoàn toàn rời nhà đi đi trước âm tào địa phủ tiến vào nhân sinh kế tiếp!

Vài giây sau, một hồn phách của hắn cũng đã đến trên tay của hắn, hắn cười lạnh một tiếng đi trước ‘cửa đá’, ở trong đó toàn bộ đều là lương tri, mà lương tri này tất nhiên toàn bộ đều là hắn muốn khống chế lương tri người, bởi vì toàn bộ người của hắn không thể có hai tâm, tất nhiên, xóa lương tri để có thể toàn tâm toàn ý vì hắn làm việc.

Nhìn lương tri Sở Hạo trong tay đang không ngừng chớp động, khóe miệng của hắn không khỏi giơ lên một nụ cười quỷ dị, mất đi lương tri để ngươi phải ra tay giết  tất cả thân nhân của ngươi, ta nghĩ trò chơi này hình như càng ngày càng thú vị rồi!

6 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 262

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s