Trình gia có hỉ – Chương 17


Chương 17: Đi cửa sau 

Edit: gau5555

Beta: meott

Xuân Hỉ ở nhà một phút cũng không nghỉ ngơi, cô lên mạng tìm việc, gửi đi hơn mười cái sơ yếu lí lịch, chuyên ngành không đúng cô cũng gửi vào.

Cô ngồi ở trước máy tính vò đầu bứt tai, đeo kính đen, tóc búi lên, ôm chân, cắn kẹo que, chỉnh sửa thành bộ dáng một nữ đấu vật.

Cố mẹ không biết từ đâu biết được trong văn phòng của Gia Lập đang tuyển người, cũng không có việc gì, liền làm công tác tư tưởng với Xuân Hỉ, cổ động cô đi đến văn phòng của Gia Lập làm, còn liệt kê một đống lợi ích.

Xuân Hỉ cho là Gia Lập đã phản bội cô, không có bức cô, nhưng mà quay ra nói với mẹ già của cô, chuyện này cùng với bức cô có gì khác nhau?

Cố mẹ ở phòng khách quanh quẩn vài vòng cuối cùng vào phòng Xuân Hỉ, gõ vào đầu cô một cái, mắng: “Nha đầu chết tiệt kia mỗi ngày chỉ biết lên mạng, tiếp tục nữa mẹ liền cắt ngay mạng của con đi!”

“Cắt cái gì mà cắt chứ, con đang tìm việc! Tìm việc trên mạng bây giờ là hữu hiệu nhất, mẹ thì biết cái gì nha!” Xuân Hỉ bĩu môi.

“Mẹ không hiểu? Mẹ của con đừng nói có bao nhiêu hoan hình(???), sao mẹ không hiểu!”

Xuân Hỉ sửng sốt, bật cười rộ lên, ôm bụng không đứng dậy nổi, “Mẹ, mẹ có phải hay xem “Đại bản doanh vui vẻ” (một chương trình của đài Hồ Nam, TQ) hay không, còn biết ‘Hoan hình’ nha!”

“Dám coi khinh mẹ của con à, lúc mẹ con còn trẻ chính là bông hoa duy nhất của khu chúng ta! Người ta xếp hàng từ đây đến ngã tư đường đó!” Cố mẹ phản đối.

Xuân Hỉ cười càng lớn, nước mắt cũng rơi ra, thì ra mẹ cô mới là thần tượng!

“Đừng lái chủ đề ra chỗ khác! Chuyện Gia Lập con suy nghĩ thế nào? Theo mẹ không cần phải suy nghĩ, đi theo Gia Lập con khẳng định sẽ không mệt, vừa vặn nó có thể giúp chúng ta chăm sóc con, các con lại có thể nuôi dưỡng tình cảm, không thể tốt hơn! Một mũi tên trúng ba đích!” Cố mẹ lại bắt đầu trình bày và phân tích ào ào như nước chảy.

Xuân Hỉ mím môi, ở trong lòng hạ quyết tâm, lần tới mà gặp Gia Lập, lập tức hành quyết! Người này thật không có nhân phẩm ! Một chút cũng không giữ chữ tín.

 

Còn chưa đến vài ngày, Xuân Hỉ ở nhà không chịu được, rốt cuộc chịu không nổi mẹ già cô như ma ám quanh lỗ tai, vì thế đúng lúc Điền Nghiên đi du lịch trở về, ngày hôm sau đã bị Xuân Hỉ gọi đi ra ngoài.

“Chúc mừng cậu, cô gái xinh đẹp thanh thuần đáng yêu vô địch nhất vũ trụ của chúng ta đã khôi phục được công việc tự do theo đúng chuyên ngành, có thể tận tình hưởng thụ cuộc đời thanh xuân, không bao giờ phải cực khổ cả ngày đối mặt với đám gay ở công ty kia !” Điền Nghiên khuôn mặt tươi cười sáng lạn như mặt trời, vui tươi hớn hở nói.

“Cậu thật không có lương tâm, lại có thể vui sướng khi người gặp họa.” Xuân Hỉ cười chọc cô.

“Mình cũng không nhìn ra được là cậu cần an ủi nha, nhìn cậu cao hứng như vậy, theo mình hiểu là cậu cầu còn không được!”

“Tiểu Nghiên này, biết ai gia vì sao trọng dụng ngươi không? Bởi vì ngươi luôn biết tâm ai gia sâu như thế nào!”

“Cút sang một bên đi! Cậu tìm công việc như thế nào rồi?”

Xuân Hỉ lắc đầu: “Mấy chục sơ yếu lý lịch, đã chìm đáy biển. Mẹ mình còn luôn khuyến khích mình đến bệnh viện Gia Lập làm, đều làm mình mệt muốn chết!”

“Có sẵn một cơ hội tốt như thế cậu còn nghĩ làm gì, làm sao mà không đi chứ!”

“Khửu cánh tay của cậu đang bị gãy chỗ nào đấy? Đi cái gì chứ! Từ lúc mình tốt nghiệp đến giờ đều không tự mình tìm công việc, mỗi một lần đều dựa vào Trình Gia Lập, rất mất mặt, giống như mình quá vô dụng! Không đi! Kiên quyết không đi!”

“Cậu vốn vô dụng …”

“…”

Một tuần sau, khi Xuân Hỉ đang chuẩn bị đẩy cửa phòng hành chính thứ ba ra, trong lòng thở dài thật sâu, cô quả nhiên là vô dụng, khuất phục dưới uy quyền của mẹ già, rốt cục thỏa hiệp đến nhờ cậy Gia Lập.

Tiếu Hàm từ phía sau vừa vặn mở cửa đi ra, hai người cứ như vậy chạm vào nhau.

Xuân Hỉ xoa xoa ngực, kêu lên một câu: “Anh Tiếu Hàm.”

Tiếu Hàm sợ run lên một cái, có chút ngoài ý muốn: “Sao em lại tới đây? Sớm như vậy đã tìm Gia Lập?”

 

Xuân Hỉ cười cười, có chút xấu hổ: “Em không tìm anh ấy, em đến đây ..việc này… Em là nhân viên văn phòng mới của phòng các anh.”

Tiếu Hàm kinh ngạc, bừng tỉnh hiểu ra: “Anh đã nói mà, Gia Lập sao lại nói với chủ nhiệm của bọn anh để lại công việc này chứ. Mời vào, mời vào, lúc này rất náo nhiệt, không có việc gì còn có thể tìm em tán gẫu.”

Tiếu Hàm dẫn Xuân Hỉ tiến vào, chỉ chỉ bàn làm việc phía sau nói: “Đó là vị trí của em, Gia Lập mấy ngày hôm trước đã thu dọn sạch sẽ rồi. Chủ nhiệm của bọn anh còn chưa có đến, em đợi lát nữa đi. Toàn bộ văn phòng trừ em ra còn có một tiểu cô nương nữa, cũng vừa đến không bao lâu, người rất tốt, dễ dàng ở chung. Ai, em đã ăn điểm tâm chưa? Chưa ăn anh đi mua cho em.”

Xuân Hỉ có chút chịu không nổi nhiệt tình của Tiếu Hàm, người kia không phải là nhịn lâu lắm không có người nói chuyện đấy chứ? Cô ngây ngô cười lắc đầu: “Không cần không cần, em đã ăn rồi.”

“Được, vậy anh đi làm việc trước, Gia Lập buổi chiều mới đi làm, có việc gì cũng có thể tìm anh, đừng khách khí nhé.”

Tiếu Hàm đi rồi, Xuân Hỉ ngồi vào vị trí, phát hiện quả thật là thu dọn rất sạch sẽ. Cô kéo mấy ngăn kéo ra quan sát, không nghĩ tới trong một cái ngăn kéo đặt rất nhiều Yakult cùng đồ ăn vặt.

Xuân Hỉ cắn môi ngây ngô cười, thì thào tự nói: “Không sợ người khác biết mình đi cửa sau vào sao, so với mình còn ngốc hơn.”

“Cô là người mới tới ?” Một giọng nói trong trẻo ở trước mặt Xuân Hỉ vang lên.

Xuân Hỉ ngẩng đầu lên, thấy một cô gái nhỏ nhắn đứng ở đằng kia, cười với cô. Nói vậy đây là đồng nghiệp mới của cô.

“Xin chào, tôi là Cố Xuân Hỉ, nhân viên mới tới.” Xuân Hỉ ngọt ngào cười, cô gái này đối với cô ấn tượng không tồi.

“Tôi là Dương Diệu, đến trước cô một tuần, thật cao hứng được cùng làm việc với cô!”

Hai cái cô gái nhất kiến như cố( mới gặp đã thân), Xuân Hỉ thích cô ấy đơn giản mà thẳng thắn. Dương Diệu diện mạo tuy rằng bình thường, nhưng mà tính cách cũng rất vui vẻ, miệng ngọt, cũng thích cười.

Buổi sáng, Dương Diệu đưa Xuân Hỉ đến phòng chủ nhiệm. Chủ nhiệm họ Tiền, tên là Tiền Bảo Đến, một lão nhân hơn sáu mươi tuổi, thoạt nhìn rất nghiêm túc, nhưng vừa nói đã cười tủm tỉm, rất bình dị gần gũi. Xuân Hỉ cũng thích chủ nhiệm Tiền, giống như tên của ông, đặc biệt có thiện cảm.

 

Chủ nhiệm Tiền đối với Xuân Hỉ cũng có chút vừa lòng, tươi cười nói Xuân Hỉ cùng Dương Diệu là những cô gái xinh đẹp trong tổ hợp dở hơi của bọn ông.

Giữa trưa, Dương Diệu rủ Xuân Hỉ đi ăn cơm, Xuân Hỉ không từ chối vì cũng chưa ăn, vừa vặn gặp được Gia Lập đến bệnh viện .

“Bác sĩ Trình hôm nay đến sớm như vậy sao?” Dương Diệu vừa thấy Gia Lập, thật cao hứng nói.

Gia Lập gật đầu với cô, liền quay đầu nói với Xuân Hỉ: “Ăn cơm không?”

“Đang muốn đi ăn”.

“Ừ, cùng nhau đi đi, Dương Diệu cùng đi nhé, tôi mời khách.” Gia Lập nói.

Dương Diệu mặt giãn ra: “Được!”

Gia Lập dẫn bọn họ đến quán “Ba du nhân” gần bệnh viện, Xuân Hỉ từ lần trước bị Gia Lập bắt gặp cô cùng Hứa Trữ tới nơi này, cũng chưa trở lại đây. Vừa khéo, ba người bọn họ lại ngồi chính cái bàn lần trước.

Đồ ăn trong chốc lát đã làm xong mang lên, Tiếu Hàm cũng lại đây .

“A, hai mỹ nữ đều ở đây nha! Bữa cơm này của chúng ta không ăn cũng có thể no, tú sắc khả cơm mà!” Tiếu Hàm ba hoa.

Dương Diệu trêu đùa nói: “Em cũng không cần ăn, bác sĩ Tiếu cũng rất tú sắc khả cơm, bộ dạng thật xinh đẹp nha!”

Xuân Hỉ cười rộ lên, hoá ra Dương Diệu mắng Tiếu Hàm diện mạo rất con gái.

Tiếu Hàm hừ hừ hai tiếng, quay đầu hỏi Xuân Hỉ: “Anh Gia Lập nhà em thuyết phục em đến bệnh viện của chúng ta như thế nào? Người tính tình bướng bỉnh như em mà lại nghe lời như vậy?”

Xuân Hỉ căm giận trừng mắt nhìn Gia Lập, nói: “Người nào đó không tuân thủ chữ tín, mách lẻo mẹ em! Em bị mẹ phiền không chịu được, đành phải tới .”

Gia Lập lắc đầu cười cười: “Không phải anh nói, hình như là mẹ anh nói.”

“Mẹ anh làm sao mà biết được? Còn không phải do anh nói cho bác! Với lại mẹ anh nói cũng chẳng khác nào mẹ em nói, nói không bức em, mà chuyện này so với bức còn ác liệt hơn!”

“Bệnh viện của bọn anh không tốt sao? Có anh ở đây em sợ cái gì?” Giọng nói của Gia Lập rất nhẹ, làm cho Xuân Hỉ trong lòng khẽ run lên.

Dương Diệu nhìn ba người này, có chút ngơ ngác, “Mọi người đang nói cái gì đấy? Xuân Hỉ rất quen thân với bác sĩ Trình sao?”

Tiếu Hàm cười: “Có thể không quen sao! Hai người này đã quen biết nhau hơn hai mươi năm, còn từng tắm rửa cùng nhau nữa, không phải quen biết bình thường nha!”

Xuân Hỉ sửng sốt, hỏi Gia Lập: “Em với anh có tắm cùng nhau sao? Em sao lại không nhớ rõ nhỉ.”

Gia Lập mím môi cười, vỗ vỗ đầu của cô: “Em thật ngốc? Người ta nói giỡn còn có thể so đo như vậy.”

Xuân Hỉ sắc mặt đỏ lên, nhìn Tiếu Hàm: “Anh Tiếu Hàm, em cùng Gia Lập không cùng nhau tắm chung, nhưng Gia Lập có giúp em tắm rồi.”

Tiếu Hàm đang uống trà thiếu chút nữa thì phun ra: “Gia Lập, cậu thật xấu xa, sao có thể không tôn trọng tiểu cô nương như vậy chứ! Tắm rửa cho nguời ta là việc cậu nên làm sao?!”

Dương Diệu nhìn ra manh mối liền bật cười ha ha: “Bác sĩ Tiếu, anh thật ngốc nghếch, Xuân Hỉ là đang nói giỡn, anh nghe không hiểu sao?”

Tiếu Hàm chậc lưỡi: “Aizz, thật không phúc hậu nha!”

Cơm nước xong, bốn người chậm rãi trở về bệnh viện. Xuân Hỉ và Gia Lập một đôi, Tiếu Hàm cùng Dương Diệu một đôi sóng bước.

“Đồng nghiệp ở phòng anh có thể không thích em hay không? Em có được công việc là do đi cửa sau mà!” Xuân Hỉ oán giận.

“Bọn họ cũng không phải không biết em, đều rất thích em.”

“A, vậy nếu ai bắt nạt em anh sẽ thay em báo thù, đây chính là địa bàn của anh, em mà phải chịu ủy khuất thì sẽ tố cáo với mẹ anh!”

“Ai bắt nạt em, anh sẽ để cho em bắt nạt lại, nếu không bắt nạt được, hoặc bắt nạt  không đủ anh sẽ giúp em.” Gia Lập nói.

Xuân Hỉ vừa lòng, gật đầu cười, trêu đùa nói: “Bệnh viện của các anh không ít thanh niên đầy hứa hẹn? Giúp em lựa chọn, không nói hơn anh, nhưng cũng không thể kém nhiều so với anh là được. Chúng ta hành động phối hợp phản kháng mẹ anh cùng mẹ em, chỉ cần có một người mang đối tượng về nhà là được, bằng không các mẹ sẽ không chết tâm.”

Gia Lập chỉ cúi đầu “Uhm” một tiếng, lại không nói chuyện.

Tiếu Hàm cùng Dương Diệu đi ở phía sau.

Dương Diệu nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Tiếu, Xuân Hỉ và bác sĩ Trình là kiểu quan hệ đó sao?”

“Không phải, hai người là hàng xóm, Trình Gia Lập coi cô ấy như là em gái thôi!”

Dương Diệu chớp chớp ánh mắt, tâm tình có vẻ rất tốt.

Tiếu Hàm nhăn mày nhìn cô, “Cô không phải là coi trọng Gia Lập chứ?”

Dương Diệu sẵng giọng: “Sao có thể chứ! Tôi mới không thích người như bác sĩ Trình đó, anh ta không vừa mắt với tôi, lại rất khô khan, tôi mới không cần đâu! Bác sĩ Trình đối với ai cũng một thái độ giống nhau, duy chỉ đối với Xuân Hỉ, lại luôn luôn cười, ánh mắt cũng là cười. Anh không nghĩ là bọn họ rất xứng đôi sao? Chúng ta đem bọn họ hợp thành một đôi đi?”

“Tiểu nha đầu, cô sao lại nhiều chuyện như vậy chứ! Người ta như thế này không tốt sao, cô điều khiển trái tim của người ta làm gì? Cô nên tự lo lắng cho bản thân mình đi!” Giọng nói của Tiếu Hàm có vẻ không vui lắm.

Dương Diệu buồn bực, anh ta tức giận cái gì chứ! Cô nói gì sai sao ?

3 thoughts on “Trình gia có hỉ – Chương 17

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s