Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 4+5+6


Edit: gau5555

Beta: LuckyAngel

Chương 4: Đây là Thần Mã

Khi nàng có ý thức được một chút, cảm thấy bản thân cả người vô cùng đau nhức, nàng chậm rãi mở mắt ra. Chuyện gì vậy?Taychân nàng tại sao lại bị trói. Nàng ngoái đầu nhìn đi nhìn lại mới phát hiện ra giờ phút này nàng đang bị trói vào một cây cột, có chuyện gì xảy ra thế? Chẳng lẽ là bắt cóc? Một giây sau nàng ngước lên, nhìn rõ hết thảy mọi thứ, lại nhất thời hít vào một hơi.

Đó là Thần Mã

Quan Thịnh Thình đột nhiên trừng lớn hai mắt, đó là Thần Mã? Ở phía trước nàng nhìn thấy một cái giường lớn, màng rèm màu trắng đang tung bay theo gió, trên giường đang có một đôi nam nữ làm nàng giật mình.

Giật mình không phải là vì nữ nhân kia mà là nam nhân mặc bộ đồ màu trắng tinh khiết, tóc của hắn dày dài trải đều trên người nữ nhân. Mà nàng nhìn thấy rõ ràng hai tròng mắt của hắn như thuỷ tinh đen mị hoặc đến chói mắt, mà trên người hắn dường như lại toả ra một loại khí chất vô cùng cao quý, vừa tựa hồ ẩn chứa một tia cuồng dã làm cho nàng vô cùng sợ hãi

Trên giường kia, một đôi nam nữ  đang ‘chơi đùa’, tuy rằng nàng thấy rõ ràng nam nhân kia không có cùng nàng ta ‘này nọ é í é’ nhưng bọn họ là đang hôn nhau, chẳng lẽ bọn họ có vấn đề, thích cho người khác xem sao?

Nhìn vài giây, Quan Thịnh Thịnh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, này…..Đây là đang chụp ảnh cổ trang sao? Người nam nhân này cũng đẹp trai quá

Không có biện pháp, bởi vì tất cả quần áo đều cổ trang, trời ạ, nàng vừa tỉnh liền cho nàng chiêm ngưỡng một màn này thật sự so với xem tivi còn kích thích hơn!

Một lát sau, người nam nhân kia đột nhiên dừng lại nhìn nàng một cái, nhất thời làm nàng bị chấn động, người nam nhân này …đẹp không giống với ngưòi bình thường, một giây này, nàng cảm thấy soái ca ở thế kỷ 21 cũng không thể so sánh được với hắn.

Người kia hé ra khuôn mặt với một nụ cười xấu xa, khoé mắt hơi giơ lên, lông mi cũng nổi lên ôn nhu gợn sóng, đặc biệt cặp mắt đen thâm thuý giống như lốc xoáy, làm cho người khác không thể kiềm chế được mà nhìn sâu vào bên trong, đôi môi mỏng manh làm cho người ta muốn hung hăng cắn một cái

Quan Thịnh Thịnh nuốt từng ngụm từng ngụm nước bọt, được rồi, nàng không chỉ có tài mà cũng có một chút sắc, mà người đàn ông này lại rất đẹp nữa chứ, trời ạ, nam nhân như vậy diễn thế này thật quá lãng phí.

“Này, ngươi đừng diễn cùng nàng nữa, nữ nhân này xấu như vậy ngươi cũng phải diễn chung…đạo diễn trả ngươi bao nhiêu tiền, ta trả cho ngươi gấp đôi, ta muốn bao ngươi” Giờ phút này nàng mới chợt nhớ ra là mình đang bị chói chặt mà còn bị hắn –  nam nhân lạnh lùng anh tuấn trước mặt hấp dẫn.

Cái gì?Namnhân kia thoáng nhíu mày, lời của nàng làm cho hắn dừng động tác lại

“Ông. . . . . . Ông. . . . . .” nữ nhân ở phía dưói hắn đã bị hắn làm cho điên đảo hồn phách rồi, mà lúc này hắn lại đột nhiên dừng động tác khiến cho nàng hết sức bất mãn.

“Hắn cho ngươi bao nhiêu tiền, ta cho ngươi gấp đôi, bổn tiểu thư không thiếu tiền, ta bao ngươi” nàng sảng khoái nói.

“Ngươi nói lại một lần nữa” nam nhân đột nhiên phát ra thanh âm âm trầm hùng hậu.

“Bổn tiểu thư, muốn bao ngươi, cho ngươi làm người tình của ta” nàng cười một cách khinh bỉ

Chương 5 : Chuyện thật bi thảm?

Namnhân kia khóe miệng tà mị hơi hơi giơ lên, một giây sau, hắn đột nhiên vươn tay ra bóp cổ nàng, giọng nói có chút châm biếm “Mộng Ngữ Diên, ngươi thật là làm cho bổn vương mở rộng tầm mắt. Như thế nào, ngươi chịu không nổi rồi phải không?”

Trời ạ, ánh mắt của hắn thật là sắc bén, rất có khí phách “A, ngươi nhẹ  tay một chút nha, làm ta đây đau chết” nàng vội lắc lắc đầu thoát khỏi bàn tay của hắn, tiếp theo cười nói “Ngươi diễn rất tuyệt, ngươi có phải tốt nghiệp ở trường Đại học Bắc Ảnh hay không? Ai, ngươi là một nụ mầm tốt như vậy sao lại có thể diễn cái này, ta bao ngươi, bảo đảm sủng ngươi” nàng thích hắn không chỉ vì hắn anh tuấn, mà còn vì hắn anh tuấn như thế sau này có lẽ sẽ mang đến cho nàng thật nhiều tiền.

“Xem ra, ngươi còn không biết rõ tình trạng của mình?” Hắn đứng dậy, vỗ vỗ tay, một giây sau, có hai nha hoàn đi đến đem theo một chậu nước đổ lên đầu nàng, nháy mắt, nàng ướt đẫm toàn thân

“A. . . . . .” để làm rõ tình hình, Quan Thịnh Thịnh chỉ có thể dựa vào cảm giác hét một tiếng thét chói tai

“Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút cho ta, ngươi thật vẫn nghĩ mình là Vương Phi? Nói cho ngươi biết, ngươi ở nơi này so với nha hoàn còn thấp kém hơn, cho nên, ngươi tốt nhất đừng có mà nghĩ cách câu dẫn ta” Nói xong, hắn đứng dậy vẫy vẫy ống tay áo cứ như vậy nghênh ngang rời đi.

Lúc này, người đàn bà kia cũng mặc quần áo xong từ từ đi lại đây, nàng thấy nàng ta hừ lạnh một tiếng. Một giây sau, chỉ nghe thấy ‘ba’ một tiếng, trên mặt Quan Thịnh Thịnh xuất hiện năm dấu tay đỏ tươi

“Ngươi. . . . . .”

“Như thế nào? Không phục sao đại tiểu thư của ta?” Khóe miệng nàng ta trào phúng khinh thường, cố ý nhấn mạnh thêm ba chữ ‘đại tiểu thư’

“Này, phim này ai là đạo diễn, gọi đạo diễn ra đây cho ta, Lão Tử không diễn nữa” Quan Thịnh Thịnh nổi cơn thịnh nộ rồi, nàng từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ bị đánh đau, đợi lát nữa đạo diễn đến đây nàng nhất định sẽ xé hắn ra làm trăm mảnh

“A, tiểu thư ôn nhu kế hoạch câu dẫn Vương gia bất thành nên tức giận rồi? Hừ, ngươi đừng nghĩ ngưoi muốn làm gì cũng được, ngươi có thể làm được gì, trừng cái gì mà trừng, bị nha hoàn đổ nước lên đầu có cảm giác gì?” Nàng cười ha ha, nói tiếp “Sớm hay muộn sẽ có một ngày ta trở thành Vương Phi của Sở phủ, ngươi. . . . . . ngay cả xách giày cho ta cũng không xứng” rồi nàng uốn éo cái mông cứ như vậy mà đi.

Grừ, xú nữ nhân này dám đánh nàng? Làm nhục nàng như vậy, nàng còn chưa bao giờ chịu khổ, điều này nàng phải nhớ kỹ, tìm được cơ hội nhất định phải dốc lòng đáp trả lại nàng ta.

“Tiểu thư, ô ô, tiểu thư” đột nhiên, bên ngoài chạy vào một tiểu nha đầu mặc trang phục có chút cũ nát, nàng thấy nàng ta khóc lóc, tiếp theo liền mở trói cho nàng.

“Chỗ này là chỗ nào? Ta muốn gặp đạo diễn” Quan Thịnh Thịnh đứng dậy lại phát hiện mình không đứng vững được, một lát sau, nha hoàn này đỡ nàng dậy “Tiểu thư cẩn thận”

“Ngươi là ai, nghe giọng nói không giống người địa phương “

“Tiểu thư đang nói cái gì?” Nha hoàn vẻ mặt khó hiểu.

“Ngươi, còn nhỏ như vậy đã nghĩ tiến vào giới văn nghệ à, ngươi không biết giới văn nghệ có quy tắc ngầm sao? Ngươi xem ngươi tướng còn trong sáng như vậy, làm diễn viên không tốt” Quan Thịnh Thịnh dường như còn chưa làm rõ tình hình đã nói đạo lý.

“Ô ô, tiểu thư người bị đổ nước vào não sao? Người đang nói cái gì thế ạ?” nha hoàn khóc lớn lên.

Quan Thịnh Thịnh ngây ra một lúc, trong lòng thấy bội phúc, nha đầu này rất có tiền đồ, nói khóc liền khóc, “.. Giúp ta đi ra ngoài” vẫn gọi nàng là tiểu thư, nàng liền cho nàng ta một cơ hội diễn suất vậy.

Nha hoàn gật gật đầu, đỡ nàng đi ra ngoài,  chỉ là khi nàng đi ra cánh cửa này liền ngây ngẩn cả người, này. . .  Đây là nơi nào, vì sao lại cổ kính như vậy, hơn nữa, hành lang còn quá dài, hoa viên cũng quá lớn? Mà nàng luôn mồm hỏi đạo diễn nhưng căn bản là nhìn không thấy, bên ngoài không phải là phải có đèn, đạo cụ, tổ kịch sao?

“Tiểu thư. . . . . .”

“Nơi này là chỗ nào, ta là ai, ngươi là ai?” Nàng đột nhiên sợ hãi. sự việc dường như không đơn giản như nàng nghĩ.

“Tiểu thư, nô tỳ là Tiểu Hương, người là Vương Phi, nơi này là Sở phủ, người. . . . . . Người làm sao vậy?” Tiểu Hương thấy thế không khỏi run run .

Quan Thịnh Thịnh quay đầu nhìn lại rồi nhìn đến bộ dạng của nàng, cùng với nơi này,  phòng ở. Một lát sau, khóe miệng nàng đột nhiên run rẩy , này. . . . . . Có phải hay không ai có thể nói cho nàng biết, nàng đã xuyên qua?

Chương 6 : Vừa buồn vừa vui

Nhìn phòng ở trống rỗng, trong lòng nàng lại càng sợ hãi, vì thế, nàng ngồi ở trên giường gào khóc, nàng lúc này hoàn toàn quên để ý đến vấn đề hình tượng của mình, tiền cũng không có, còn hình tượng làm cái gì.

“Tiểu thư. . . . . . Tiểu thư người đừng khóc” Tiểu Hương an ủi nói, vừa thấy nàng khóc, nàng ta liền sốt ruột không biết nên làm cái gì bây giờ.

“Ngươi đi ra ngoài, đi ra ngoài . . . . . . Ta muốn yên tĩnh, yên tĩnh” nàng hét lên đến xé cổ.

Tiểu Hương thấy nàng kích động như thế, liền gật đầu lặng lẽ đóng cửa lại.

Quan Thịnh Thịnh ngồi ở trên giường một bên nắm lấy cái chăn úp mặt xuống, một bên lấy tay lau nước mắt, thực không hay ho, tại sao mọi việc lại như thế này?

Nhưng nàng khó chịu không phải là vì nàng trở thành vương phi không được sủng, cũng không phải là vì không được người nam nhân kia không quan tâm đến, mà là vì túi LV của nàng, còn có ô tô, còn có biệt thự, còn có ba hòn đảo của nàng, còn có thánh địa tình yêu Paris của nàng. Trời ạ, ai đến giết nàng đi, nàng không cần xuyên qua, nàng muốn tiền, tiền của nàng. . . . . .

‘Đinh linh linh, đinh linh linh’ đột nhiên, Quan Thịnh Thịnh nghe được một âm thanh quen thuộc, nàng cúi đầu rưng rưng nhìn lại, trong phút chốc, mắt nàng mở lớn, nàng túm lấy thắt lưng bên hông… Linh Đang.

“Huyết. . . . . . Huyết Linh Đang?” Nàng hét lên một tiếng, tiếp theo Linh Đang tí tách linh linh vang lên, tiếp theo nữa chỉ nghe thấy ‘Bùm’ một tiếng, một màu xám như sương mù toả ra, một giây sau, ngã xuống mặt đất chính là con quỷ nàng thích nhất cũng là thủ hạ đắc lực nhất – Thất Dạ.

Thất Dạ xoa xoa mông, ngước mặt nói “Vu bà, ngươi. . . . . .”

“Thất Dạ” Quan Thịnh Thịnh thấy thế, đang từ trên giường liền lăn lông lốc bò dậy, chạy tới đỡ Thất Dạ đứng lên rồi nước mắt, nước mũi ôm chặt hắn.

“Ngươi. . . . . . là vu bà?” Hắn thì thào tự hỏi.

Quan Thịnh Thịnh buông hắn ra nói “Mắt của ngươi làm sao vậy? Mới như vậy mà đã không nhận ra ta?” Nàng lau nước mắt nói.

“Ngươi thay đổi. . . . . .” Thất Dạ như trước giật mình nói

“Thay đổi?” Quan Thịnh Thịnh nghe vậy vội vàng vươn tay sờ mặt mình, nhỏ. . . . . . Khuôn mặt nhỏ nhắn? Một lát sau, nàng bắt đầu tìm gương, rốt cục cũng tìm được trong ngăn kéo lấy ra một cái gương đồng. Nàng run run đưa lên trước mặt mình, a di đà Phật, trăm ngàn lần không cần quá xấu nha..

Một lúc sau, nàng từ từ mở hai mắt ra, “A. . . . . .” Nàng lớn tiếng hét lên, này. . . . . . Đây là nàng sao? Chỉ thấy trong gương, một khuôn mặt nhỏ tinh xảo, môi giống như hoa anh đào, lông mày đen như màu mực, đôi mắt như mùa thu, mềm mại đáng yêu tinh tế, trời ạ, khuôn mặt này? Quả thực là điển hình của hồng nhan họa thủy!

“Hắc hắc hắc hắc” nàng bỏ gương xuống, cười một cách vui vẻ, làm cho Thất Dạ cả người nổi da gà, chỉ cần mỗi lần nàng lộ ra vẻ mặt giả dối như thế, nhất định là không có chuyện gì tốt.

“Ha ha, không thể tưởng được ta xuyên qua thành tuyệt thế mỹ nữ, chuyện này tốt lắm, không cần dựa vào nam nhân kia ta cũng có thể kiếm nhiều tiền” có thể có tất cả, nghĩ đến đã biết sử dụng khuôn mặt này như thế nào, hơn nữa nàng là người thông minh, kia kim ngân tài bảo còn không giống sóng cuồn cuộn nhau  mà đến a, hừ, nàng mất đi hết thảy nay phải đòi lại gấp bội, ngoại trừ cái tên yêu nghiệt nam kia!


18 thoughts on “Xuyên qua: Chỉ yêu quỷ nhãn vương phi – Chương 4+5+6

  1. haizz…nhà nàng thiệt là………. sao lại có nhiều người ko biết điều thế nhỉ??? Bikbao chuyện hay trong đây mà chẳng thấy ai vào xem. Hay là do họ ko chịu bỏ cmt lại??? Nếu là vậy thì thật bực mình nha

    • hik. Lượng xem của nhà mình trên 1000 người rùi nhưng không thấy ai cm hết. Đành chấp nhận thui ta làm truyện vì vui thui nên dù có hơi buồn nhưng đành chấp nhận vậy

  2. nghe QTT cười Thất Dạ (ta có thể hiểu bảy đêm đổi thành Thất Dạ có được k?)nổi da gà, còn ta rùng mình nha!hihi!Thanks!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s