Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.1


Chương 4.1

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Ai a!” Khúc Địch bị giọng nói chấn động của Đinh Hoàn trước khi rời đi làm cho đầu váng mắt hoa, đứng cũng không xong, ngã quỵ xuống đất.

Xú lão đầu chết tiệt, nói chuyện thì nói không thôi dùng nội lực cái gì chứ? Định chọc thủng màng nhĩ ta sao? Khúc Địch thầm mắng trong lòng, nhưng lúc này cũng không dám trực tiếp mở miệng kêu, sợ Đinh Đinh nhân lúc hắn choáng váng lại đánh hắn vài cái.

Có điều…… “Sư tỉ, lão….. Ách, sư phụ dường như cứ mùa xuân đến là lại nổi điên mất một thời gian nha?”

Hắn lên núi cũng đã ba năm. Hàng năm đều thấy Đinh Hoàn cứ đến khoảng thời gian này thì lại nổi điên. Ban đầu còn nghĩ lão nhàm chán quá cho nên hàng năm định kì phát tác, liệu có phải là bệnh hay không?

Đinh Đinh cúi người xuống nâng hắn dậy, trong hốc mắt đã có chút nước: “Nương ta mất chính là vào mùa xuân.”

“A!?” Cảm xúc của Đinh Hoàn cứ mỗi mùa xuân đều trở lên điên cuồng, không phải là vì mùa xuân thì tái phát mà là nhớ thê tử đến phát cuồng? Không thể tưởng tượng được lão nhân kia lại là người thâm tình đến thế.

“Ngươi nhìn cha ta đầu bây giờ đầu đầy tóc bạc, lôi thôi vậy thôi chứ ta nghe người ta nói, cha ta năm đó mới vào giang hồ, đã nổi danh là ngọc diện công tử, trên giang hồ nữ hiệp ái mộ người không biết bao nhiêu mà kể. Nhưng cha ta vẫn chỉ duy nhất đối với mẫu thân là tình thâm không đổi. Bởi vì tục danh của mẫu thân là Bạch Vân Nương cho nên võ lâm đồng đạo còn tặng cho cha danh hiệu là “Bạch Vân kiếm khách”, ý chỉ một lòng với Bạch Vân Nương. Có thể thấy được phụ thân ta đối với mẫu thân tình cảm rất sâu đậm”.

Khúc Địch thật không ngờ được Đinh Hoàn lão tử thoạt nhìn như kẻ điên loạn kia lại là một người tốt như vậy, tuổi trẻ cũng oanh oanh liệt liệt đến như vậy, ấn tượng về lão không khỏi thay đổi rất nhiều.

“Vậy sau đó lão….. sư phụ.” Đây có lẽ là lần đầu tiên trong ba năm nay, Khúc Địch thật lòng thật dạ gọi Đinh Hoàn là sư phụ, “Sư phụ nếu đã từng uy phong như thế, vì sao bây giờ lại thành như thế này?”

“Bởi vì mẫu thân ta qua đời.” Nhắc tới nương đã sớm mất đi, hai mắt Đinh Đinh lại đẫm lệ.

Khúc Địch vội chạy tới, ôm lấy thắt lưng nàng: “Đừng khóc, đừng khóc, nếu có khóc thì dựa vào lòng ta mà khóc.” Có tiện nghi mà không biết chiếm vậy thì không phải là nam nhân. (Meott: =.= ngươi vô sỉ thì cứ nhận đi, nam nhân với nữ nhân cái gì =.=!!!!)

“Mẫu thân…..” Đinh Đinh khóc thút thít: “Năm năm trước nhũ mẫu (vú nuôi) còn nói với ta, cha và nương vốn là một đôi hiệp lữ ân ái được giang hồ ca ngợi, tin tức mẫu thân mang thai được truyền ra ngoài, rất nhiều nhân sĩ võ lâm đều gửi lời chúc mừng đến phụ thân. Khi đó Bạch Vân trang vẫn là uy danh vô cùng. Nhũ mẫu nói cho ta biết, ta còn chưa sinh ra, võ lâm nhân sĩ đã mang lễ vật gửi đến đầy cả sơn trang rồi, chỉ là…. Ai ngờ được Huyết Sát Cung im hơi lặng tiếng đã cả trăm năm đột nhiên lại tái xuất, biết bao nhân vật trong giang hồ bị sát hại, khi đó phụ thân vốn là võ lâm minh chủ, mọi người đều tìm đến phụ thân nhờ giúp đỡ. Phụ thân hiệu triệu võ lâm, liên thủ tất cả mọi người lại đấu với Huyết Sát Cung kia, trận đánh trong truyền thuyết này kéo dài ba ngày ba đêm, chết mấy trăm mạng người, hai phái chính tà đều thương vong rất lớn. Nhưng rốt cục trời xanh có mắt, Huyết Sát Cung cũng bị diệt trừ, Hấp Huyết Đại Pháp (hấp huyết là hút máu đấy) làm người trong giang hồ nghe thấy liền biến sắc kia cũng lại một lần nữa biến mất. Chỉ là……” Nói tới đây, Đinh Đinh rốt cuộc nói không nổi nữa, tiếng khóc nức nở làm ruột gan người ta đứt từng khúc.

Khúc Địch vỗ vỗ vai nàng, nghiễm nhiên tranh thủ ôm nàng mà chiếm chút tiện nghi. Mặc dù ở thời điểm nàng đang khổ sở mà vụng trộm ăn đậu hủ* thì quả là có chút thiếu đạo đức. Nhưng hắn cũng là nam nhân mà…. Trên đời này có được bao nhiêu con mèo không tham cá chứ?

Ăn đậu hủ: kiểu như sàm sỡ, sờ mó, nhìn chung là dê J *đỏ mặt ing*

“Có phải là Huyết Sát Cung còn chưa bị tiêu trừ hết, dư nghiệt còn sống sót sau đó đến Bạch Vân Trang trả thù, cho nên liên lụy đến sư nương?”

“A?” Đinh Đinh ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, kinh ngạc nhìn hắn: “Làm sao mà ngươi biết? Ngay lúc mẫu thân lâm bồn, kẻ đó lại tìm tới cửa, hại người sinh non rong huyết mà chết, cũng làm hại phụ thân…. Nhũ mẫu nói với ta, mẫu thân vừa chết, phụ thân dường như phát điên, ôm thi thể mẫu thân xông ra cửa, bảy ngày bảy đêm mới trở về, mái tóc đã trở nên bạc trắng. Cứ như thế mà từ bỏ ngôi vị võ lâm minh chủ, ẩn mình trong trang, không màng đến thế sự.”

“Xuất đầu sao tử trước lạn* thôi!” Khúc Địch đứng thẳng thân mình, nhìn có vẻ rất thong dong thoải mái, thật ra trong đáy lòng lại nặng nề như có tảng đá đè lên. Thế gian này quả thật là muốn làm người tốt cũng không thể, còn nhớ năm kia mấy lão khất cái (ăn mày) nuôi lớn hắn có mấy người được chết già chứ? Xin được chén nước chén cơm thì cũng sứt đầu mẻ trán.

Xuất  đầu chuyên tử tiên lạn*: người tài giỏi khi xuất hiện dễ bị đả kích, tấn công.

Trước đây, việc duy nhất cũng là việc thiện đầu tiên hắn làm chính là giúp một tiểu cô nương bán hoa ra mặt, giúp nàng thoát khỏi bàn tay một lão ác bá.

Nhưng việc thiện đó đã mang đến cho hắn cái ích lợi gì chứ? Gã ác nhân kia không cam lòng, phái người ban đêm đến thiêu rụi ngôi miếu đổ nát, nơi mà hắn và mấy khất cái khác cư trú.

Đêm hôm đó lửa cháy rất lớn, năm sáu khất cái đều liều mình kêu khóc cầu xin tha thứ, mà tên ác bá kia sai người chặn cửa, tận mắt nhìn thấy lửa lớn thiêu cháy quần áo, lông mày, tóc tai của bọn hắn.

Khi đó Khúc Địch mới năm, sáu tuổi, một lão khất cái mạo hiểm đưa hắn qua mái nhà vượt ra, cái lỗ trên mái nhà thực sự quá nhỏ, người lớn không thể qua được, chỉ có tiểu hài tử như hắn mới có thể lọt qua.

Hắn trèo qua lỗ hổng, trên người vẫn còn dấu vết lửa cháy, men theo sườn đồi trốn đi, một thân đầy thương tích.

Mà hắn ngay cả kêu cũng không dám kêu một tiếng, chỉ sợ bị bắt trở lại, ném vào lửa lớn mà chết cháy.

Người tốt mệnh không dài, tai họa di ngàn năm!

Từ trước đến nay có bao nhiêu ví dụ chứng minh rồi, đế vương khiến xương cốt dân chúng chất đống dưới chân thì quyền thế phú quý càng nhiều.

Mà người lòng mang thiên hạ, khắp nơi đều vì dân mà làm phúc thì sớm đã chết hết cả.

Khúc Địch vươn tay lau nước mắt cho Đinh Đinh: “Sư tỉ, lão bà, nương tử tốt của ta, nhớ kĩ một câu này của sư đệ, ngươi có thể làm việc tốt, nhưng trăm ngàn lần đừng nên làm người tốt, người tốt cũng chẳng được chết già.”

“Tại sao ngươi lại nói như vậy?” Đinh Đinh không hiểu, “Không làm người tốt, chẳng lẽ muốn ta làm người xấu sao?”

“Ta thà rằng làm đại ác nhân cũng không muốn làm người tốt.” Hắn thực sự muốn dạy nàng làm ngụy quân tử, không chỉ thanh danh tốt, lại có thể muốn làm gì thì làm. Nhưng những lời như vậy nàng sẽ nghe không vào, chi bằng trực tiếp nói ra thì hơn: “Ngươi nghe ta nói mà xem, sư phụ chính là người rất tốt cho nên mới đi giúp mấy kẻ danh môn chính phái trong miệng đầy nhân nghĩa đạo đức kia, nên mới làm cái chức vị minh chủ bỏ đi kia. Nào là cái gì Võ Đang, cái gì Thiếu Lâm chứ, tại sao bọn họ không phát thiệp mời võ lâm nhân sĩ hỗ trợ trừ gian diệt ác, tại sao phải là sư phụ ra mặt chứ? Bọn họ đều là sợ Huyết Sát Cung đem hận thù đổ lên đầu bọn họ thôi! Bọn họ đều hiểu được nên bo bo giữ mình. Chỉ có sư phụ làm người tốt không muốn nhìn thấy mọi người chịu khổ nên mới rơi vào cục diện rối rắm kia, kết quả tai họa đổ lên chính mình có đúng không?”

“Nhưng mà…. Sách thánh hiền dạy chúng ta phải cứu người như cứu hỏa, cho dù là cứu mà chết cũng không hối hận. Cách nói của ngươi…..”

“Rất khó nghe? Nhưng đây mới là chân lí nhân sinh nên hiểu rõ. Về phần mấy cuốn sách bỏ đi kia….. mặc dù mấy người bọn họ đều không hối hận, nhưng chính ngươi cũng đã đọc qua hết rồi thì biết, kết cục của mấy người đó thế nào chứ?”

One thought on “Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s