Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Đinh Đinh cả người đều run rẩy, nghĩ đến Khuất Nguyên*, lòng dạ son sắt, mà kết quả cũng là…. Nhảy sông tự vẫn.

Khuất Nguyên: tên Bình, biệt hiệu Linh Quân (340 TCN – 278 TCN) là một chính trị gia, một nhà thơ yêu nước nổi tiếng của Trung Quốc. Ông là người trong hoàng tộc nước Sở, làm chức Tả Đồ cho Sở Hoài Vương. Ông học rộng, nhớ dai, giỏi về chính trị, lại có tài văn chương. Lúc đầu ông được vua yêu quý, sau có quan lại ganh tài ông, tìm cách hãm hại. Vua Sở nghe lời gièm pha nên ghét ông. Đến cuối đời ông bị vua Tương Vương (người nối ngôi Sở Hoài Vương) đày ra Giang Nam (phía nam sông Dương Tử). Ông thất chí, tự cho mình là người trong sống trong thời đục, suốt ngày ca hát như người điên, làm bài phú “Hoài Sa” rồi ôm một phiến đá, gieo mình xuống sông Mịch La tự tử.

Chẳng lẽ phụ thân đã làm sai rồi sao? Nếu người làm đúng, tại sao Đinh gia lại rơi vào hoàn cảnh như hôm nay? Nếu người làm sai, vậy giang hồ hơn mười năm nay sóng yên biển lặng là từ đâu mà có?

Đinh Đinh được cha truyền dạy, từ nhỏ đọc sách thánh hiền, bản tính thuần lương ngoan ngoãn, đột nhiên nghe mấy lời của Khúc Địch ngàn vạn lần cũng không thể chấp nhận.

“Sư đệ, ngươi như vậy thật…. quá ích kỉ, sư tỷ thật sự không thể đồng ý.”

Khúc Địch cũng biết Đinh Hoàn, Đinh Đinh luôn tâm niệm muốn làm người tốt, vì thiên hạ, cho nên cái suy nghĩ ‘Thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, cũng không để người trong thiên hạ phụ ta’ quả thật là chuyện khó tiếp thu.

Nhưng là….. “Sư tỷ, mặc kệ ngươi có tin lời ta nói hay không, ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, cho dù ngươi có lí tưởng cao cả, cũng phải giữ được mệnh này mới có thể thực hiện được. Cho nên các ngươi trước khi làm việc thiện phải nhớ kĩ, trước hết cần biết bảo vệ cái tính mạng của mình đã!” Cho đến lúc này Khúc Địch mới chân chính hiểu được hắn đối với Đinh Đinh nhất kiến chung tình (vừa gặp đã yêu, tình yêu sét đánh ấy) là do đâu mà ra.

Không chỉ là vì mỹ mạo của Đinh Đinh hấp dẫn, mà còn có cả sự thiện lương, sự thành thật, cả nghĩa khí của nàng nữa.

Đinh Hoàn và Đinh Đinh đều khiến hắn nghĩ đến đám khất cái chết trong đám lửa cháy kia, bọn họ đã làm chuyện xấu gì chứ? Vì sao lại rơi vào kết cục đau lòng đến thế?

Nói cái gì mà nhân quả báo ứng, Khúc Địch không tin, hắn chỉ tin tưởng những gì chính mắt mình nhìn thấy, càng là tham quan vô lại, quyền thế lại càng lớn, tư gia càng diễm lệ. Còn thanh liêm chính trực, cũng chẳng thể làm quan trên vui lòng, rốt cục cũng chẳng thể thanh liêm.

Cho nên làm người tốt thì có điểm gì tốt chứ? Một chút lợi ích cũng không có?

Khúc Địch lại càng ôm chặt Đinh Đinh, cô ngây thơ, thiện lương, không biết nghĩ vì bản thân mình. Hắn thì tâm đủ đen tối, thủ đoạn đủ ngoan độc, nhất định có thể bảo hộ cho nàng.

“Sư tỷ, đời này tuyệt đối đừng rời khỏi ta, nếu không ta sợ ngươi bị người ta bán đi mất, còn có thể giúp người ta đếm bạc kìa.”

“Ta ngốc nghếch như vậy sao?” Đinh Đinh đang ngây dại nằm trong ngực hắn đột nhiên tỉnh táo lại, nâng đầu gối lập tức cho hắn một cú bất ngờ.

“Ai a!” Khúc Địch đau đến thiếu chút nữa thì ngã khuỵu xuống,

“Phụ thân nói đúng nha, ngươi đúng là lưu manh nha, ngay cả với sư tỷ mà cũng dám không lễ phép.”

“Ngươi còn chưa có gặp qua lưu manh chân chính đâu!” Khúc Địch bĩu môi. Đột nhiên cười vô cùng quỷ dị: “Có muốn ta cho biết chút kiến thức về thế nào là lưu manh thật sự không?”

Đinh Đinh khó nén nổi tò mò, sư đệ này luôn luôn một đống mưu ma chước quỷ, ví như nàng công lực cao xa hơn hắn mà vẫn luôn bị hắn trêu đùa.

Thế nhưng hắn lại có thể đem đến niềm vui cho nàng, mang đến cho nàng thêm nhiều kiến thức cổ quái đây đó, đối với đề nghị của hắn bây giờ, nàng thật sự…. có chút khó nhịn nha!

“Thật sự là mang ta đi chơi sao, không gạt ta chứ?” Bị trêu đùa nhiều năm như thế, nàng cũng học được cách nghi ngờ.

“Lừa ngươi là con chó nhỏ.”

Đinh Đinh lại vẫn lo lắng hồi lâu, cuối cùng vẫn không thắng được lòng hiếu kì: “Được rồi! Ta đi theo ngươi!”

“Nhưng ngươi nhắm mắt lại trước đã.”

“Vì sao lại muốn ta nhắm mắt? Ngươi sẽ không bỏ lại ta ở đây mà đi đấy chứ?”

“Nhắm mắt là vì để điều dưỡng hơi thở, chờ ngươi đem cảm xúc chờ mong lên đến mức cao nhất, ta lại tặng cho ngươi một bất ngờ, đảm bảo ngươi đời này khó quên.”

“Thật sự thần kì như vậy?” Nàng thế nào cũng vẫn cảm thấy Khúc Địch cười vô cùng gian manh, bèn đánh một quyền ra: “Nếu ngươi dám gạt ta, phạt ngươi chép Luận Ngữ một trăm lần.”

“Ta thì chẳng sao cả. Dù sao tin hay không là tùy ngươi.”

Khúc Địch lại càng bày ra dáng vẻ bất cần, sự hiếu kì từ đáy lòng Đinh Đinh lại càng phát triển, rốt cục nhịn không được mà làm theo lời hắn nói, nhắm mắt lại.

“Được rồi, ta đã nhắm mắt lại rồi, ngươi muốn cho ta xem cái quái quỷ gì đây chứ?”

“Cũng sắp rồi đây.” Ai nha, đã cùng sư tỉ đáng yêu này ở chung ba năm, hắn hẳn là cũng dạy cho nàng không ít tâm cơ rồi chứ, sao mà chuyện tới trước mắt, nàng vẫn ngây thơ như vậy hả trời? Vậy không thể trách hắn lại làm chuyện xấu nha.

Học được võ công có chỗ tốt chính là đây, muốn ăn đậu hủ của Đinh Đinh, hoặc là giả ngây giả dại đáng thương, dù sao nàng vốn cũng không biết chuyện nam nữ này nọ, hoặc là hắn chỉ cần nhanh tay nhanh chân một chút, thì còn có tiện nghi gì là không chiếm được chứ?

Khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, đến hơi thở cũng dần dần biến đổi, thậm chí ngay cả nhịp đập trái tim của đối phương cũng nghe rõ.

Trong mắt Khúc Địch bây giờ chỉ có Đinh Đinh: làn da nõn nà, mặt mày như  họa, tóc dài đen nhánh xõa tung, hai má phấn hồng, hương thơm trên người nàng xộc vào khoang mũi.

Hắn kìm lòng không đậu nuốt nước miếng rõ to, ba năm nay chiếm tiện nghi của Đinh Đinh cũng không ít, nhưng nay lại muốn thân cận thêm một chút…. Không sao! Thêm ba năm nữa nàng đến tuổi cập kê, hai người có thể thành thân được rồi.

Hơn nữa hắn đã sớm quyết định, không phải nàng thì không cưới, cho nên còn thèm để ý mấy cái đạo đức thế tục này làm cái gì nữa?

Hắn cúi mình xuống, đôi môi ấn lên môi nàng.

Đinh Đinh chỉ cảm thấy giống như có một luồng nhiệt khí chạy từ lòng bàn chân dọc lên sống lưng, sau đó tràn ngập vào lòng, nàng không khỏi run rẩy, hai chân như muốn nhũn ra.

Dù sao hai người tuổi tác vẫn còn nhỏ, Khúc Địch khi còn bé mặc dù đã từng rình coi hoa khôi thanh lâu tắm rửa, nhưng đối với chuyện nam nữ vẫn chưa hiểu rõ hết, nên cứ như vậy ngậm lấy miệng nàng, sau đó cũng không biết nên làm gì nữa.

Mà Đinh Đinh lại thuần khiết, bị hắn thân mật như thế, đầu như vỡ tung, thân thể nóng lên, không dám thở ra.

Nhưng thời gian lâu như vậy, cứ nhịn thở, thì cho dù là thiên hạ đệ nhất cao thủ cũng chẳng trụ được mãi.

Quả nhiên, một khắc* sau, công lực của Khúc Địch dần suy yếu, mà Đinh Đinh cũng có dấu hiệu ngất xỉu.

3 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.2

  1. Lúc bài này mới post mình cảm thấy hơi buồn vì ko biết các bạn có ủng hộ cho nhà meocon ko mà sao chẳng thấy một cái comt nào hết.Vào thấy có các bạn để lại lời nhắn ủng hộ chắc nhà meocon rất vui và có lẽ sẽ có động lực post tiếp.Thanks!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s