Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.3


Chương 4.3

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Lại qua nửa khắc nữa, hai người một trước một sau ngã quỵ. (meott: Ha ha, không thể chịu nổi, không biết thở, cùng nhau ngất, lần đầu gặp đấy, cam bái hạ phong =))))

Lần đầu tiên hôn nhau của hai người rốt cục lại kết thục bằng việc hôn mê. Sau này hai người họ nếu mà thành thân, nói lại cho con cháu nghe có thể sẽ thành trò cười trọn đời lưu truyền mất.

Hôm nay bầu trời thật trong xanh, gió thổi buốt lạnh, Bạch Vân trang vô cùng thanh tĩnh, lại có chút âm u.

Gặp quỷ rồi, Bạch Vân trang mà cũng sẽ có ngày thanh tĩnh, âm u sao?!

Từ khi Khúc Địch bái Đinh Hoàn làm sư phụ đến nay, sơn trang này liền suốt ngày truyền ra tiếng đánh nhau, gào rít, phòng ốc bị đánh sập…. tóm lại chính là ồn ào không dứt.

Mà hôm nay, thật kì dị, Khúc Địch ngồi ở trang viên, yên lặng thêu hoa.

Đúng vậy, hắn đang thêu hoa, thêu bức họa vô cùng phức tạp ‘trăm điểu hướng phượng.’

Này cũng là vì muốn hơn Đinh Đinh mà ra, tuy rằng hắn cảm thấy nam tử hán đại trượng phu, lấy kim ngồi thêu hoa thì quả là kì quái, nhưng so với việc phải hành xử như các bà các chị thế này, hắn càng chịu không nổi chuyện học nghệ võ thuật của mình trước sau vẫn không bằng Đinh Đinh.

Võ thuật của Linh Lung Môn đều là tập theo tự nhiên, nghe mưa thì thành Hoa Vũ kiếm, xem tuyết thì biến thành Lệ Tuyết đao, thưởng liễu thì thành ra Phất Liễu thủ, thêu hoa thì chính là mười tám thuật về tâm mạch.

Cho nên Khúc Địch bắt đầu học thêu hoa, thậm chí ngay cả nhóm lửa nấu cơm đều học, hạ quyết tâm muốn thắng được Đinh Đinh. Tuy rằng quyết tâm này là từ lòng tham bất lương_ võ công học thật giỏi, muốn ăn đậu hũ Đinh Đinh, muốn chiếm tiện nghi của nàng cũng thuận lợi hơn mà.

Nhưng bởi vì Khúc Địch tâm địa ngoan độc, Đinh Hoàn cũng khẳng định rằng mười năm nữa, thành tựu của Khúc Địch mới vượt qua Đinh Đinh.

Lúc đó, Khúc Địch giơ quyền lên muốn đánh đầu Đinh Hoàn thành đầu heo luôn. Để cho hắn đợi mười năm mới có thể trộm hương, thiết ngọc? Nghĩ cũng đừng nghĩ nha! Chỉ cần nàng đến tuổi cập kê, hắn lập tức phải cưới nàng vào cửa, một khắc cũng không hoãn lại.

Hiện giờ đã cách giấc mộng cưới vợ của hắn chỉ còn có hai năm, hắn dù thế nào cũng phải tăng thêm sức lực mới được.

Đều do Đinh Hoàn đáng chém ngàn đao kia, rõ ràng thu hắn làm đồ đệ lại suốt ngày chạy rong bên ngoài, cũng không chịu dành nhiều thời gian một chút ở sơn trang chỉ điểm hắn chút võ học, đây là cái dạng sư phụ gì chứ.

Bây giờ lại càng khoa trương hơn, lại đi thêm một năm, trong lòng hắn tích thêm một đống nghi vấn, nhưng lại không tìm được người giải đáp. Lấy thành tựu trước mắt của hắn mà nói hai đã rất khó để chỉ bảo thêm rồi.

“Sư đệ.” Đinh Đinh bưng hai chén bánh trôi nước hoa quế đi ra, đem một chén đặt trước mặt Khúc Địch, “Ngươi nói xem cha vì sao rời đi đã một năm? Hắn trước kia chưa từng như vậy nha.”

“Ai biết? Từ ngày ta tới đây, lão nhân gia cứ ba ngày thì hai ngày biến mất vô tung vô tích, ngắn thì ba bốn ngày, dài lâu thì ba, bốn tháng, sau này lại…..” Aiz! Hiện giờ nghĩ lại, có vẻ Đinh Hoàn đang lẩn trốn hắn nha! Nếu không tại sao thời gian rời đi càng ngày càng dài chứ? Hắn đáng sợ đến vậy sao?

“Ai, hai ngày trước ta đến thành Tô Châu, nghe mấy người trong quán rượu nói, trên giang hồ hình như lại có phong ba gì đó…..” Nàng còn chưa có nói hết.

Khúc Địch bỏ cái khăn đang thêu hoa xuống thét chói tai: “Sư tỉ, ngươi cũng thật là vô lương tâm nha! Vào thành chơi mà không bảo ta đi cùng.”

“Ai không gọi ngươi? Đều đã gọi đến mấy trăm lần, là ai nói chính mình thêu hoa nên không rảnh, muốn ta đi một mình đi?” Đinh Đinh hai tay chống hông, hình thành tư thế như cái ấm trà.

“Ách?” Hắn không nhớ rõ là có chuyện này nha! Đáng chết, gần đây luyện công đến choáng váng đầu óc mất rồi. Nhìn sắc mặt Đinh Đinh không phải là khó coi bình thường, hắn khẽ khẽ kinh hô một tiếng, đang tự hỏi nên làm thế nào dời lực chú ý của nàng đi: “Đúng rồi, sư tỉ, ngươi nói….. giang hồ gần đây lại nổi phong ba, là chuyện gì vậy?”

Đinh Đinh lườm hắn một cái, loại tiểu xảo này của Khúc Địch nàng đã nhìn quen rồi còn không hiểu sao? Lập tức ‘cầm nhĩ thủ’ đưa ra, xoắn lấy vành tay hắn: “Cái lỗ tai vô dụng này của ngươi, dám xem nhẹ chuyện ta nói.” Không dọa cho hắn chết khiếp một phen, hắn còn tưởng nàng gọi là đến mà đuổi là đi nha!

Khúc Địch liều mình cầu xin tha thứ: “Thực xin lỗi! sư tỉ, khi đó thêu hoa đến choáng váng rồi! Về sau ta không dám nữa, chỉ cần lời ngươi nói ta nhất định sẽ nghe, không dám nửa điểm không quan tâm.”

“Không chỉ sẽ nghe, mà còn phải vâng theo, phục tùng theo.” Nàng lại nhéo lỗ tai hắn một chút nữa, rồi mới chịu buông tha.

Khúc Địch trợn mắt há mồm: “Sư tỉ, ngươi…. Ngươi…. Những lời này là học ở đâu ra vậy?”

“Tửu lâu (quán rượu) nha! Nghe nói đây là tam tòng tứ đức mới nhất đang lưu hành đấy.”

Khúc Địch hận đến mức muốn một quyền đập nát cái khung thêu này luôn. Đều do hắn, cái gì tốt không dạy, lại dạy nàng chạy đến tửu lâu nghe nói thư, bây giờ còn học người ta muốn làm ngự phu thuật!

Trời ạ, lại làm cho Đinh Đinh đi ‘Học cái xấu’ như vậy, tương lai của hắn không phải càng thê thảm sao?

“Sư tỉ.” Được rồi! Hi vọng bây giờ hắn vãn hồi lại còn kịp, “Về sau mặc kệ ngươi đi nơi nào, đều phải nói cho ta biết, để cho ta đi cùng có được không?”

“Không phải vừa nói, về sau lời của ta nói ngươi đều phải nghe theo sao? Không mang theo ngươi đi ta mang ai đi chứ?” Đinh Đinh lại trừng mắt với hắn một cái, bưng bát lên ăn bánh trôi nước.

Tam tòng! Aiz, không thể tưởng tượng được Khúc Địch hắn đường đường một thân nam tử hán, cũng phải tập theo tam tòng tứ đức nha! Cũng đành thôi, ai bảo nương tử hắn xinh đẹp như hoa chứ, thỉnh thoảng không đi theo, nếu nhỡ ngày nào đó bị người ta câu dẫn đi mất, hắn muốn khóc cũng không kịp nha!

Nghĩ ngợi một chút, hắn cũng bắt đầu cầm bát ăn bánh trôi hoa quế.

Đinh Đinh đột nhiên lại nói một câu: “Sư đệ, thanh lâu là nơi như thế nào? Là tên một quán rượu sao?”

Phốc! Ngụm bánh trôi trong miệng Khúc Địch nhất thời phun ra ngoài, nước đường hoa quế làm ẩm mất tấm khăn ‘trăm điểu hướng phượng’ kia mất rồi.

“Là ai nói cho ngươi nghe hai chữ ‘thanh lâu’ này hả?” Hắn muốn đi chặt đầu cái tên kia.

“Là tiểu nhị của Phú Quý cư điếm nha! Hắn nói cái gì mà… thanh lâu có mấy vị đại thiếu gia vì tranh hoa khôi mà ẩu đả, trong đó có một người bị đánh chết, tình trạng rất kinh khủng nha! Giống như bị người ta hút hết máu tươi ấy, biến thành khô quắt, làm chấn động cả phủ Tô Châu đó. Sau đó, chỉ trong một đêm, không biết bao nhân sĩ võ lâm mang theo đao kiếm tiến vào trong thành, khiến cho dân chúng bồn chồn không yên, thần hồn nát thần tính.” Đinh Đinh gãi gãi đầu, “Ta chỉ là không rõ lắm, cái hoa khôi thanh lâu kia thì có gì tốt mà tranh giành nha? Một đóa hoa sao? Có phải là vô giá hay không? Lại khiến người ta đánh nhau tới chết người!”

Tâm tư của Khúc Địch không đặt vào vấn đề nghi vấn của nàng, cho dù có nghe thấy nàng đang hỏi cũng sẽ không trả lời. Có ai lại giải thích cho nương tử tương lai mình nghe ý nghĩa về hoa khôi rồi thanh lâu gì chứ? Cũng không phải là đồ ngốc nha.

Hắn nhếch đôi mày kiếm, càng lớn lên, tiểu oa nhi xinh đẹp như chạm ngọc ngày xưa dần trở thành một thanh niên tuấn tú. Ngũ quan thanh thoát cân đối, thân hình vì tập võ mà cao lớn khỏe mạnh, mắt phượng sắc sảo, lóe ra vài tia tinh quái, ngẫu nhiên có thể thấy được trong đó vài phần tà khí, ngược lại càng tăng thêm khí chất mị hoặc của hắn.

2 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s