Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.4


Chương 4.4

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Không tốt! Sư tỉ, từ hôm nay trở đi, chúng ta đừng vào trong thành chơi nữa, không….. Tốt nhất là ngay cả Bạch Vân trang này cũng không cần bước ra khỏi một bước.”

Đinh Đinh trong lòng chợt lo  lắng bất an: “Ngươi làm sao vậy? Chẳng lẽ Tô Châu sắp xảy ra đại họa? Cũng chỉ là tranh đóa hoa mà thôi….”

“Không phải hoa.” Hắn giận dữ cắt đứt lời nàng: “Ta là sợ Huyết Sát Cung tái xuất giang hồ.”

“Không hổ là đồ đệ giỏi của Đinh Hoàn ta, đoán rất hay!” Đinh Hoàn biến mất một năm có thừa đột nhiên xuất hiện.

Khúc Địch quá sợ hãi: “Ngươi vì sao lại trở về lúc này? Chẳng lẽ ngươi còn muốn nhúng tay vào trận đại  hồng thủy lần này sao?”

“Hấp Huyết Đại Pháp của Huyết Sát Cung này âm độc vô cùng, phàm là người trong giang hồ, đều có thể bị liên quan, Đinh Hoàn ta mặc dù đã rời bỏ ngôi vị minh chủ, nhưng dù sao cũng là đệ nhất võ lâm cao thủ, tại thời điểm nguy nan thế này sao có thể  không tận hết sức lực chứ?” Đinh Hoàn làm người lấy chính nghĩa làm trọng, hơn nữa Huyết Sát Cung còn có mối thù sát thê với lão, lão làm sao có thể không quan tâm?

“Tận lực cái đầu ngươi ấy!” sắc mặt Khúc Địch dữ tợn, hình ảnh ác bá đốt ngôi miếu khi còn bé lại hiện lên trong đầu hắn. “Lần trước ngươi nhúng tay vào chuyện của Huyết Sát cung, lão bà ngươi cũng không giữ nổi, chuyện cách đây đã mười hai năm rồi, ngươi lại muốn nó tái diễn một lần nữa sao?”

Đinh Hoàn nghe vậy, toàn thân run rẩy, bi kịch mười hai năm trước! Trải qua mười hai năm, vẫn từng giờ từng khắc gặm nhấm trái tim ông, quên không được, vĩnh viễn không quên được.

Ông cũng đã từng trăm ngàn lần hỏi bản thân mình, năm đó nếu không lãnh chức võ lâm minh chủ kia, không đem người tấn công Huyết Sát Cung, thì hôm nay có phải là ông và kiều thê đã có thể ở bên nhau, hòa thuận vui vẻ hay không?

Nhưng mà…. “Ta là người trong giang hồ, lấy hiệp nghĩa làm trọng, vì đại nghĩa diệt thân, chết không oán thán.” Lời còn chưa dứt, bóng người đã rời đi.

Công lực của Khúc Địch vẫn còn kém xa Đinh Hoàn, đuổi không kịp lão, hận đến mức giậm chân: “Lão ngu ngốc, ngốc sư phụ! Ngươi tại sao cứ luẩn quẩn trong lòng mãi thế, ngươi mọi chuyện đều lấy người trong thiên hạ làm trọng, mà người trong thiên hạ lại đặt ngươi ở chỗ nào chứ? Ngươi mau trở về!”

Đinh Đinh lúc này mới mơ hồ hiểu được chuyện xảy ra trong thành Tô Châu có bao nhiêu nghiêm trọng. Nhưng nàng còn có thể nói cái gì đây? Nàng không biết hai người bọn họ ai đúng ai sai, chỉ là mỗi người suy nghĩ không giống nhau, trời sinh tính tình là vậy, chẳng thể tránh nổi bất đồng.

“Sư đệ!” Đinh Đinh vỗ vỗ vai hắn, “Ta tin tưởng bằng vào võ công của phụ thân, hẳn là sẽ không có vấn đề gì, ngươi yên tâm đi!”

Khúc Địch lắc đầu, những việc thê thảm đã trải qua khiến hắn không bao giờ mù quáng tin tưởng vào người khác nữa, hắn thà tin tưởng chính bản thân mình.

“Sư tỉ, Linh Lung Môn chúng ta chắc cũng có tuyệt học phải không? Ta đã xem qua trong thư phòng, chúng ta đi chuyển vài thứ ra đây, đem Bạch Vân trang bố trí thành tường đồng vách sắt, ta muốn bất cứ ai dám đến Bạch Vân trang gây phiền phức đều phải huyết tiên ngũ bộ*! (đại khái chắc là bước năm bước máu tươi đầm đìa)

“Không nghiêm trọng đến mức như vậy chứ?”

“Không, phòng trước vẫn hơn, còn hơn là mất bò mới lo làm chuồng.” Hắn đã quyết tâm, nhất định phải bảo vệ chốn đào nguyên cuối cùng trong lòng mình này.

3 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 4 – Chương 4.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s