Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 5 – Chương 5.1


Chương 5.1

Edit: V.A

Beta: darkangel

Ngày cúng ông táo, là ngày tẩy trần, cũng là ngày tổng vệ sinh, vì để kịp lễ mừng năm mới, từng nhà bắt đầu dọn dẹp từ phòng bếp, lau đồ vật, thay mới cửa sổ giấy, khiến cho trong ngoài căn phòng rực rỡ hẳn lên.

Không cần phải nói, quét dọn Nhiếp phủ rộng lớn cũng không phải chuyện dễ dàng, chỉ là mua hơn mười cái chổi, gần như, dường như huy động toàn bộ người trong phủ, bao gồm nữ chủ nhân của Nhiếp phủ ──  vợ kế Hạnh phu nhân, nàng cũng chạy trước chạy sau giúp đỡ.

Ngoại trừ nam chủ nhân Nhiếp phủ Nhiếp Văn Siêu, ông vội vàng ở trong thư phòng đập bàn chửi ầm lên.

“Cái nha đầu gian trá kia, đến tất niên vẫn chưa trở lại, hay là nó không cần cái nhà này nữa sao?”

Dáng người thon dài, mặt trắng như ngọc, mặc dù Nhiếp Văn Siêu đã qua tuổi năm mươi, lại vẫn tuấn lãng sái dật, tuấn tú lịch sự, áo dài màu trắng bằng xa tanh càng lộ vẻ ung dung cao nhã, nhưng giờ phút này, đừng nói cái gì cao nhã, ngay cả nửa điểm khí chất ông cũng không có, đều bị chính ông gào mất

“Rốt cuộc con có phái người đi thúc giục hay không?”

“Có a! Cha,” Nhiếp Nguyên Xuân thật cẩn thận nói. “Sau tháng tư sẽ quay về.”

“Nha đầu kia nói như thế nào?”

“Mọi người đi chưa gặp qua muội muội, chỉ thấy ông ngoại, ông ngoại nói…” Nhiếp Nguyên Xuân nuốt nước miếng. “Nói khi nào muội muốn trở về thì tự nhiên sẽ trở về.”

“Quỷ nha đầu kia… Quỷ nha đầu kia…” Nhiếp Văn Siêu tức giận đến nỗi lỗ mũi phun khí, phanh một tiếng ngồi xuống, đã không biết nên mắng thế là tốt hay không nữa. “Rốt cuộc nàng muốn như thế nào?”

“Có lẽ…” Nhiếp Nguyên Xuân chần chờ. “Có lẽ nàng là biết cha tính năm tới sẽ cho nàng thành thân, cho nên cố ý muốn kéo dài tới ngày cuối cùng mới trở về.”

“Năm tới thành thân?” Nhiếp Văn Siêu lại là một trận rít gào. “Còn thành thân cái gì, người chạy, cái gì cũng chưa chuẩn bị, làm sao còn có thể thành thân!”

Nhiếp Nguyên Xuân không dám lên tiếng.

“Cái nha đầu kia…” Nhiếp Văn Siêu nghiến răng nghiến lợi nói. “Ta đã muốn nói cho chính nàng chọn còn không được sao?”

“Nhưng là muội không vừa ý những người mà chúng ta chọn cho nàng!” Nhiếp Nguyên Xuân buột miệng nói ra.

Phanh một tiếng cái bàn vỡ thành hai nửa, Nhiếp Nguyên Xuân bị dọa sợ, không tự chủ được liên tục rút lui vài bước, chỉ sợ phụ thân tức quá không cẩn thận cũng đem hắn chém thành hai nửa.

“Nàng không vừa ý?” Nhiếp Văn Siêu phẫn nộ điên cuồng hét lên, lại nhảy dựng lên. “Ta vì nàng chọn người thì có cái gì không tốt? Tư Mã Thanh Lam là con một của Hoài Nam Kiếm, anh tuấn tiêu sái, tao nhã, lại đã học hết chân truyền của phụ thân, vị hôn phu như vậy còn không đủ để cho nàng hãnh diện ư?”

Nhiếp Nguyên Xuân không nói, cũng không phải hắn phải gả, hắn làm sao có tư cách bình luận.

“Còn có, Chu Diệu Quần kia mặc dù là cũng bình thường, cũng không võ công, nhưng đường đường là hoàng thân quốc thích, tùy nàng chọn gả cho người nổi tiếng mà cũng không được sao?”

Chẳng qua người ngạo mạn một chút.

“… Phách Vương Trang thiếu trang chủ là Phách Đạo Điểm, nhưng là không thể ngang ngược qua nàng được, nàng lại lo lắng cái gì ?”

Giống như đầu bò, ngay cả hắn cũng chướng mắt, muội vừa mới là lạ!

“… Thiếu chưởng môn phái Thiên Sơn cũng là kém chút, vậy không cần hắn cũng được.”

Đâu chỉ kém, căn bản chính là ẻo lả một chút!

“Ta thật sự không hiểu,” Nhiếp Văn Siêu ảo não lại ngồi trở lại, đã tức không còn hơi. “Rốt cuộc là làm sao mà nàng không hài lòng?”

Không hài lòng là cha giúp nàng chọn người.

“Này! Con tiểu tử này, vì cái gì không hé răng?”

Nhiếp Nguyên Xuân trừng mắt nhìn. “Có thật muốn con nói không? Lời nói thật?”

“Vô nghĩa!” Nhiếp Văn Siêu tức giận nói.

“Nhưng cha không thể giận con!”

“Tức giận? Còn có thể sinh tức giận cái gì?” Nhiếp Văn Siêu lẩm bẩm nói.”Ta đã không còn thở được!”

Nhiếp Nguyên Xuân thiếu chút nữa bật cười, vội vàng nhịn xuống. “Kỳ thật, cha, nếu người cái gì cũng không nói, để mặc Tư Mã Thanh Lam tự mình theo đuổi muội, con nghĩ muội ấy sớm muộn gì cũng gật đầu, dù sao điều kiện  hắn quả thật tốt, không soi mói, nhưng cha cố tình đi trước chọn hắn tới cho muội muội tuyển, mặc kệ bọn con sẽ phản đối.”

Nhiếp Văn Siêu nhẫn nại nhắm mắt, rồi mở.

“Con là nói bất kể ta chọn ai cũng không được? Là ta chọn thì không được?”

Nhiếp Nguyên Xuân khụ khụ, gật đầu.

Sắc mặt Nhiếp Văn Siêu đờ đẫn ngây người một lát, sau đó cười khổ.

“Được rồi! Ta mặc kệ, để cho chính nàng chọn.”

Nhiếp Nguyên Xuân không khỏi há hốc miệng, cuối cùng không cần gà bay chó sủa.

“Đúng rồi, gửi phong thư cho Tư Mã Thanh Lam, hỏi hắn có nguyện ý tới thương lượng cùng chúng ta hay không.” Nhiếp Văn Siêu phất phất tay. “Nhanh đi, nếu không hắn sẽ không kịp.”

Nhiếp Nguyên Xuân kinh ngạc sửng sốt.

Cái này được gọi là cho chính nàng chọn ư?

♯♯♯♯♯♯♯♯♯♯♯♯

Trước tẩy trần ba ngày, Nhiếp Đông Nhạn rốt cục cũng trở lại Nhiếp phủ, hơn nữa đây là lúc tâm tình Nhiếp Văn Siêu tốt nhất, hoàn toàn hắt cho hắn một bát nước lạnh.

Lúc ấy Nhiếp Văn Siêu đang cùng Tư Mã Thanh Lam vừa tới buổi sáng nói chuyện thân thiện.

“… Cho nên, hiền chất, trước hết ta không nhắc tới hôn nhân ở trước mặt Nhạn nhi, miễn cho nó cảnh giác với con.”

Tư Mã Thanh Lam cười. “Thanh Lam hiểu được, theo như tính tình muội muội, ý của Thanh Lam là trước hết làm cho muội ấy gật đầu sau đó sẽ nhắc tới việc hôn nhân.”

“Thật tốt quá, quả nhiên hiền chất hiểu được lí lẽ, như vậy hiền chất có rảnh liền tới chơi nhiều một chút.”

“Nếu thế bá không phản đối, Thanh Lam tính ở lại một thời gian.”

“Không phản đối, không phản đối, thế bá ta là thật lòng tán thành!”

Vì thế hai người đồng thanh nở nụ cười, chỉ có Nhiếp Nguyên Xuân ở một bên cười khổ.

Nhân phẩm điều kiện Tư Mã Thanh Lam này quả thật tốt, mày kiếm mắt sáng, môi hồng răng trắng, mười phần mười mỹ nam, nếu võ học không uyên bác, kinh luân đầy bụng, hơn nữa đúng mức, tao nhã khiêm tốn, có thể có tật xấu một chút nho nhỏ ─

Mất hết hy vọng.

Bởi vì Nhiếp Văn Siêu cùng Hoài Nam Kiếm Tư Mã Nghị là bạn tri kỉ nhiều năm, từ sau khi Hoài Nam Kiếm chuyển nhà đến Hàng Châu, Tư Mã Nghị liền hai ba ngày mang con một đến Nhiếp phủ ở mấy ngày, lại nói tiếp Tư Mã Thanh Lam cùng muội muội coi như là có bảy năm “Giao tình”.

Vấn đề là mặc kệ Tư Mã Thanh Lam yêu thích muội muội đến cỡ nào, chỉ cần là Nhiếp Văn Siêu chọn người, muội muội liền đánh chết sẽ không đồng ý, hơn nữa nàng cũng thẳng thắn nói cho ông như vậy, nhưng ông vẫn không chịu hết hy vọng, nếu ông thật sự hiểu muội muội, vì sao chưa rõ ý muội đã nói tuyệt đối không thể thay lòng đổi dạ?

3 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 5 – Chương 5.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s