Lưu manh đại hiệp – Chương 5 – Chương 5.1


Chương 5.1

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Đinh Đinh đột nhiên cảm thấy mình không hiểu về Khúc Địch. Bọn họ đã là sư tỉ, sư đệ bốn năm liền, ăn cơm cùng nhau, luyện võ cùng nhau, lúc còn nhỏ, thậm chí ngay cả ngủ cũng ôm nhau cùng ngủ.

Nàng từng cho rằng bản thân mình rất hiểu hắn, bề ngoài cợt nhã kia thật ra cất giấu nội tâm luôn gợn sóng. Hắn trời sinh vốn nhiệt tình, nhưng hoàn cảnh sinh trưởng buộc hắn phải lãnh khốc, nếu không không thể có đường sống.

Hắn dùng vẻ tươi cười, tức giận, mắng chửi để đối mặt với hết thảy khoái hoạt hay bi thương của cuộc sống.

Nội tâm của hắn thực sự thâm sâu, sâu đến nỗi có khi ngay cả hắn cũng không tìm nổi điểm đích nữa, đến nỗi hắn tự nhận chính bản thân mình thực sự là kẻ khốn khiếp. Thật ra hắn biết quý trọng sinh mệnh mình hơn bất cứ ai, cũng trọng tình trọng nghĩa hơn bất cứ ai khác.

Nàng đã dùng thời gian trưởng thành của mình để quan sát hắn như vậy, vốn tự tin rằng những kết luận này so với bản tính của hắn thì không sai biệt lắm, thế nhưng gần nửa năm nay hắn không tập võ công mà điên cuồng tập trận pháp, đem Bạch Vân Trang chẳng khác nào thành đầm rồng hang hổ, không thể xâm nhập, chỉ sợ ngay cả một cánh chim nhỏ không may bay lạc vào cũng  phải rơi vào kết cục chết chẳng toàn thây.

Hiện tại, Bạch Vân Trang không trồng rau cỏ để ăn mà trở thành vườn thảo dược, rồi lại nuôi thêm độc trùng.

Khúc Địch bắt hết dã thú trên núi đến thử độc, mỗi khi nhìn thấy hiệu quả độc dược do chính mình nghiền ngẫm luyện ra, trên mặt hắn đều lộ ra nét cười âm trầm.

Bản tính thiện lương của hắn ngày một bào mòn đi, hiện tại không chỉ tóc hắn màu đen, ánh mắt màu đen, chỉ sợ ngay cả trái tim kia cũng trở thành đen tối.

Tối nay, nàng lại nhìn thấy một con hồ ly chết thảm dưới chân Khúc Địch, Khúc Địch lãnh khốc nhìn hồ ly run rẩy, thống khổ quay cuồng trên mặt đất, mãi cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.Hắn lại tươi cười, cười như đoạt được vật báu về tay vậy.

Đinh Đinh cảm thấy một luồng lạnh giá dâng lên từ lòng bàn chân. Đây là tiểu sư đệ đáng yêu lại đáng thương của nàng sao? Tại sao nàng có chút sợ hãi hắn thế này?

Nang run run suy nghĩ muốn chạy trốn trở về phòng mình, đem đầu vùi vào trong chăn, chờ mong khi tỉnh giấc sẽ thấy trước mắt tất cả chỉ là một giấc mộng mà thôi….

Nhưng…..

“Ai ở đó?” Năm nay gần mười bảy, giọng nói của Khúc Địch cũng từ non nớt chuyển dần sang trầm ổn, gầm lên như sấm.

Đinh Đinh run rẩy cả người: “Là…. Là ta….”

“Sư tỉ.” Khúc Địch nhoáng một cái đã lướt đến bên cạnh nàng: “Đã trễ thế này ngươi không ngủ đi chạy đến nơi này làm gì?”

Hắn biết Đinh Đinh chịu không nổi việc hắn lấy động vật thử độc, thử các cơ quan ẩn giấu trong trang. Nhưng nếu không làm thử, hắn làm sao biết được hết thảy những thứ hắn sắp xếp, cơ quan này nọ độc dược kia liệu có dùng được hay không?

Hắn hiểu được động vật là vô tội, hắn cũng không tình nguyện tàn sát chúng, đám động vật ấy so với an nguy của Đinh lão và nàng thì có đáng gì chứ?

Ông trời cho đến bây giờ đối xử với hắn vốn cũng không công bằng, mà người trong thiên hạ đối với hắn càng lạnh bạc.

Trong trí nhớ của hắn, những người chân chính đối tốt với hắn có thể đếm trên đầu ngón tay. Mà nay những người đó cũng đã chết hết chỉ còn lại Đinh Hoàn và Đinh Đinh, hắn muốn tận tâm tận lực bảo hộ họ.

Cho dù người trong thiên hạ chết hết hắn chỉ cầu cho bảo bối của mình có thể sống vui vẻ, hạnh phúc. Về phần khác….. hắn không phải thần, không phải thánh, cũng không quản được nhiều thế.

Chỉ là, nếu Đinh Đinh thương đám động vật bị hắn lấy làm thí nghiệm hắn cũng sẽ đau lòng vì nàng.

Không ngờ đêm nay lại bị nàng nhìn thấy. Thật sự đáng chết, xem ra sẽ hại nàng mơ thấy ác mộng mất.

“Sư tỉ, ta không phải đã nói gần đây giang hồ không yên ổn, buổi tối nếu không có việc gì thì ngủ sớm đi, không nên tùy tiện đi loạn, tại sao ngươi không nghe lời ta nói chứ?” Năm tháng trôi qua, bất an trong lòng hắn mở rộng, quan hệ giữa hắn và nàng-người bảo vệ mà người được bảo vệ đã nhanh chóng đổi chỗ cho nhau.

Trước kia, nàng mỗi ngày đều đối với hắn ân cần dạy bảo, không hề che đậy, trời lạnh thì khoác thêm áo cho, dạy võ cũng luôn kiên nhẫn……..

Hiện tại thì sao? Khúc Địch suốt ngày nhắc đi nhắc lại với nàng: Bạch Vân trang phía đông không thể đi, phía tây cấm đến, phía nam nhiều cạm bẫy, phía bắc giấu kịch độc, trên không thiên võng, dưới đất hỏa dược….. Tóm lại, hắn muốn nàng tận lực ở trong phòng, ba bước cũng đừng rời đi.

Đinh Đinh cảm thấy hiện tại Bạch Vân Trang so với thiên lao ngàn người bảo vệ nghiêm ngặt cũng chẳng khác bao nhiêu. Có điều bất đồng duy nhất chính là các cơ quan, cạm bẫy ở Bạch Vân Trang có thể tự quyết định mở ra hoặc đóng vào, mà Khúc Địch cũng đã đem các phương pháp sử dụng dạy hết cho nàng rồi.

Giống như đêm nay, Khúc Địch muốn thử độc liền đem các trận pháp tạm thời phong bế lại.

Cũng kì công như thế thì bồ câu đưa thư của Đinh Đinh mới có thể bình yên vô sự đi vào phòng nàng, để nàng biết được tình trạng trước mắt của cha.

Đinh Đinh thở dài một hơi, đưa ra tờ giấy nhỏ: “Phụ thân có tin tức gửi về, ông và các đại môn phái đã thành công tiêu diệt tro tàn còn sót lại của Huyết Sát Cung, cũng tìm được trấn cung chi bảo của chúng _Hấp huyết đại pháp. Ông cố ý muốn phá hủy bí kíp ma công này, đáng tiếc các đại môn phái khác không đồng ý, nói đó là kết tinh trí tuệ của các tiền bối cao nhân, nếu phá hủy như vậy, là đại bất nghĩa. Có điều mọi người cũng đồng ý đem hấp huyết đại pháp này phong bế lại, không để cho ma công này có thể tái xuất giang hồ. Nhiệm vụ của phụ thân coi như đã hoàn thành, ít ngày nữa là có thể trở về.”

Trong lòng Khúc Địch cười lạnh, cái gì gọi là kết tinh trí tuệ của cao nhân tiền bối, không nên phá hủy cơ chứ? Rõ ràng là mấy đại môn phái này còn có tư tâm, cho nên mới không muốn phá hủy Hấp huyết đại pháp.

Về phần cất giữ? Hừ, vẫn còn tồn tại đấy thôi. Do ai bảo quản…. chậm đã!

“Sư phụ gửi thư có nói Hấp huyết đại pháp này là do ai bảo vệ không?”

“Đương nhiên là phụ thân! Ông là võ lâm đệ nhất cao thủ đấy thôi! Lại là đại hiệp người ta ca tụng, để ông bảo quản là an toàn nhất.”

“Vẫn là Đinh nhi hiểu rõ phụ thân.” Một trận cười dài xẹt qua bầu trời đêm mà truyền đến, trong giây lát, Đinh Hoàn đã đứng cạnh hai người.

“Oa!” Nhìn đến Bạch Vân Trang tình hình thay đổi lớn, nếu không phải có Khúc Địch và Đinh Đinh đứng trước mắt, Đinh Hoàn có thể sẽ nghĩ là mình đi nhầm chỗ cũng nên, “Đây là chuyện gì a, toàn cơ quan phòng vệ….”

Khúc Địch không kiên nhẫn ngắt lời ông: “Lão nhân, lão sẽ không ngu ngốc đến mức đem Hấp huyết đại pháp về Bạch Vân Trang chứ?”

“Đinh mỗ chịu sự phó thác của võ lâm đồng đạo, đương nhiên phải mang ma công này theo người, để tránh rơi vào tay kẻ ác.”

Khúc Địch cảm giác sao đầy trời ầm ầm rơi xuống hết cả, đánh cho hắn đầu choáng, mắt hoa: “Ngươi có lầm hay không? Đều già đi như vậy vẫn là không hiểu đạo lí thất phu vô tội, hoài bích có tội* sao?”

Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội*: kẻ thất phu không mang ngọc, không hiểu biết gì nên không thể bị kết tội mà chỉ kết tội người hoài bích tức là người mang ngọc, người có kiến thức, là những kẻ có địa vị được ưu đãi trong xã hội, những người nầy mới đáng mang ra xử tội khi họ làm bậy.

“Ma công hại người, nếu không cất giữ cẩn thận, khó nói ngày nào đó lại không lạc vào làm hại nhân gian, ta đương nhiên phải hết sức, vậy có gì sai?”

“Lão có trách nhiệm gì mà gánh vác chuyện này chứ. Mà dựa vào cái gì chỉ một mình lão phải tận lực vì chuyện này? Chẳng lẽ những người khác trên giang hồ đều là kẻ vứt đi sao, tàng kinh các Thiếu Lâm kia không phải là nơi bảo vệ nghiêm ngặt nhất sao, tại sao không để ở nơi đó? Cứ phải để một lão nhân như ngươi vì người trong thiên hạ mà tận tâm tận sức?”

3 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 5 – Chương 5.1

  1. cái câu thất phu vô tội, hoài bích có tội hình như là có 1 điển tích về nó.đại ý là có 1 người bình thường sống 1 cuộc sống bình thường yên ổn, vì vô tình có được vật quý, lại lộ ra nên bị người khác hãm hại mà chết. cho nên đại ý câu này là người thường thì ko có tội, nhưng giữ vật quý thì lại là có tội. đại khái có thể hiểu là YẾU THÌ ĐỪNG CÓ RA GIÓ vậy!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s