Lưu manh đại hiệp – Chương 5 – Chương 5.2


Chương 5.2

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

“Cách nói này của ngươi rất ích kỉ, nếu người trong thiên hạ đều thầm nghĩ muốn người khác bỏ công bỏ sức, còn mình ngồi hưởng lợ, thì cuộc sống này làm sao có thể tiếp tục chứ?” Đinh Hoàn vẫn là người hiền lành, có lẽ đến chết cũng không thay đổi được.

Khúc Địch oán hận đến cắn răng: “Tóm lại, ta chỉ có thể nói cho ngươi biết, nhân tính bản ác, tuyệt đối không thể tin. Cứ theo tính cách này của ngươi, Bạch Vân Trang đại họa cũng không xa. Ngươi, lão nhân chết tiệt này, ta…. Con mẹ nó, sư tỉ, ngươi mau bảo sư phụ mang cái đồ bỏ Hấp huyết đại pháp kia vào mật thất đi. Ta đi mở hết các cơ quan trong trang ra. Từ hôm nay trở đi, chúng ta liền co đầu rút cổ ở trong trang làm rùa thôi!” Dứt lời, hắn xoay người lập tức rời đi.

Khúc Địch thật sự tức giận vô cùng, vì sao người tốt đều dễ dàng tin tưởng người khác đến thế? Bọn họ sẽ không đối với người ta nghi ngờ một chút hay sao?

 Hại nhân chi tâm không thể có, phòng nhân chi tâm không thể vô. (Tâm địa hại người là không nên có, nhưng đề phòng, cảnh giác lòng người cũng không thể thiếu được.)

Cứ một mực hi sinh kính dâng thân mình giống Đinh Hoàn kia thì không gọi là người tốt, đó gọi là ngu ngốc.

Đinh Hoàn buồn bực nhìn Đinh Đinh: “Xú tiểu tử ăn nhầm thuốc nổ sao tức giận đến như vậy.”

Đinh Đinh nhỏ giọng kể hết toàn bộ nhất cử nhất động của Khúc Địch trong gần nửa năm qua cho phụ thân nghe, toàn bộ quá trình đầy đủ đến mức khiến Đinh Hoàn cũng muốn mất ngủ.

Thì ra Đinh Đinh lại quan tâm đến Khúc Địch như vậy, ngay cả hắn trước kia mỗi ngày ăn mấy chén cơm, gần đây ăn ít bao nhiêu, một ngày ngủ mấy canh giờ, bao lâu đi nhà xí một lần … cũng đều rõ cả. Phàm là chuyện có liên quan đến Khúc Địch, nữ nhi đều khắc sâu vào óc.

Khó trách người ta nói nữ nhi ngoại tộc! Xem ra Đinh Đinh là định gả cho Khúc Địch rồi, còn nhỏ tuổi đã quan tâm đầy đủ đến Khúc Địch như thế, trong mắt, trong tâm đều là Khúc Địch, tương lai còn dài, trong mắt nữ nhi liệu có thể để nam nhân khác lọt vào sao?

Đinh Hoàn vừa cảm thán bi thương giống như người cha đem khuê nữ gả chồng bình thường, vừa chậm rãi khuyên nhủ Đinh Đinh: “Tiểu tử này từ sau khi thu hắn vào cửa, ta đã trở lại Tô Châu một chuyến, điều tra thân thế lai lịch của hắn, thật là rất đáng thương.” Ông đem những chuyện Khúc Địch đã trải qua giản lược nói lại một lần. “Cũng bởi vậy tiểu tử kia một lòng hoài nghi người khác, nhưng kinh lí vẫn nói: ‘nhân chi sơ, tính bản thiện.’, vi phụ tin tưởng thế gian này người tốt vẫn tồn tại nhiều hơn kẻ ác, Khúc tiểu tử kia là buồn lo vô cớ thôi.”

Đinh Đinh hít sâu từng trận, thì ra Khúc Địch gần đây thay đổi lớn như vậy không phải vì tâm tính có gì thay đổi, mà hắn thuần túy là vì quan tâm đến người bên cạnh, mới khiến cho bản thân rối loạn đến thế.

“Nghe phụ thân nói vậy, nữ nhi cũng có thể yên tâm. Ta thật sự sợ sư đệ là đi nhầm đường, nếu nhỡ nhập vào ma đạo chỉ đành vạn kiếp bất phục.” Nói xong, nàng dẫn Đinh Hoàn vào mật thất để cất giấu Hấp huyết đại pháp, đồng thời cũng giải thích hết thảy các cơ quan trong trang cho phụ thân nghe.

Nhưng Khúc Địch ngàn vạn lần không dự đoán được tai họa không phải là ngoại nhân tác động, mà lại do người trong nhà gây ra.

Nửa đêm, Khúc Địch bị khói đặc nồng đậm làm cho bừng tỉnh, mắt thấy ngoài cửa ánh lửa ngút trời.

Lửa, vô biên vô hạn lửa cháy, cháy oanh oanh liệt liệt, giống như cháy đã mấy ngày mấy đêm rồi….

Hắn giống như bị kinh hãi, thảm cảnh thời thơ ấu giống như đèn kéo quân ào ào chạy vào cái đầu đa nghi của hắn. Nơi nơi xung quanh đều là người chết thảm, nhưng Diêm Vương là tàn nhẫn nhất, đã ra mệnh lệnh ai lại có thể không hồn lìa khỏi xác chứ?

 Chỉ có một người bị lưu lại …. Một người một mình ở lại nhấm nháp tư vị đau thấu tim gan ấy.

Không! Cái loại đau ấy hắn đã nếm đủ rồi. Lúc này, hắn vạn vạn lần không thể trở thành người ‘bị lưu lại’ kia nữa!

“Sư phụ, sư tỉ!” Khúc Địch rống to, như sói như hổ lao ra khỏi phòng.

Vì sao lại như vậy? Hắn rõ ràng đã phòng bị rất tốt rồi mà, là thần thánh phương nào có thể đột phá tầng tầng lớp lớp cơ quan cạm bẫy mà xông vào Bạch Vân Trang phóng hỏa chứ?

“Sư phụ, sư tỉ, các người ở nơi nào?” Là bảo bối trong lòng hắn nha! Bên người hắn chỉ còn sót lại hai người có thể coi như là thân nhân, là đối tượng hắn hao tổn hết tâm tư muốn bảo vệ, chẳng lẽ ông trời nhất định phải bắt hắn một lần nữa thừa nhận sự đau đớn mất đi người chí thân hay sao?

Ông trời bất công đến dữ dội với hắn. Nhưng … hắn nghiến răng nghiến lợi, hắn tuyệt đối không khuất phục.

Lần đầu tiên khi thảm kịch phát sinh hắn tuổi còn nhỏ, không có khả năng ngăn cản. Hiện tại hắn đã không còn là hắn khi đó, năng lực cũng đã thay đổi.

Lúc này đây hắn nhất định phải bảo vệ thật tốt người thân của mình, ai dám ngăn trở -thần tới thì giết thần, ma tới bắt ma!

“Sư phụ, sư tỉ….” Ánh lửa ngập trời che khuất tầm mắt hắn, trái tim hắn nóng tựa sắt nung, khói bay mù mịt khắp nơi.

“Khúc Địch, mang sư tỉ ngươi đi mau!” Rốt cục cũng có người đáp lại tiếng gọi của Khúc Địch-là Đinh Hoàn. Mặt mũi đen thui, mái đầu bạc tán loạn, quần áo đầy máu tươi, trong tay ông đang ôm lấy Đinh Đinh vô lực, dường như không thể động đậy.

Ánh mắt Khúc Địch chợt lóe lên, đi đến trước mặt Đinh Hoàn, vươn tay nhanh chóng điểm mấy huyệt đạo trước ngực ông, tạm thời cầm máu: “Lão nhân, là ai làm? Ta sẽ từng chút, từng chút một cắt nát thịt bọn chúng cho chó ăn!”

“Ba” một tiếng, đây là lần đầu tiên Đinh Hoàn đánh Khúc Địch, chỉ sợ cũng là lần cuối cùng mà thôi.

Đinh Hoàn cười đến thê lương, chính là cảnh tượng anh hùng mạt lộ (Người anh hùng gặp lúc khốn cùng, hết lối thoát.)

“Ngươi không phải đối thủ của bọn họ, mang Đinh nhi đi đi, giúp sư phụ chiếu cố nàng thật tốt, đồng thời hủy đi Hấp huyết đại pháp trong mật thất, đồ yêu vật hại người ấy, tuyệt đối không thể tái xuất giang hồ.” Hắn đem Đinh Đinh đặt vào tay Khúc Địch.

“Chính mạng già của ngươi còn chưa chắc đã bảo đảm, còn quản chuyện thiên hạ nữa, ngươi định thế nào đây?” Khúc Địch rống to, cảm giác cổ họng ngòn ngọt dường như sắp thổ huyết.

“Đại nghĩa làm trọng, cho dù chết ngàn vạn lần cũng không hối.” Đinh Hoàn dù chết cũng chẳng hối hận.

Khúc Địch lại không thể không hận: “Ngu ngốc! Người trong thiên hạ có nữ nhi thân sinh như ngươi sao? Có người cha chỉ lo nhân sinh bên ngoài, không để ý đến nữ nhi thân sinh như ngươi sao? Đại nghĩa chó má, người đã chết thì cái gì cũng không có ý nghĩa nữa, đại nghĩa có thể làm cơm ăn sao?”

“Hỗn xược, sách thánh hiền ngươi đọc đều đi đâu hết cả rồi? Uổng phí cho ta và Đinh nhi nhiều năm dạy dỗ, vẫn không thể hóa giải hận thù không lòng ngươi?”

“Ta không thèm quản cái gì mà thánh hiền ấy, nói cho ta biết, là ai can đảm dám mạo phạm Bạch Vân Trang chúng ta, ta muốn róc thịt bọn chúng!”

“Ngươi …ngươi… ngươi….” Đinh Hoàn run rẩy, kích động khiến cho nội thương càng tăng thêm, nhất thời phun ra một ngụm máu.

“Lão nhân….” Khúc Địch miệng thì mắng Đinh Hoàn nhưng thật ra trong lòng lại quan tâm ông hơn ai hết, nếu không cần gì tốn công lãng phí nhiều lời như thế.

“Đinh Hoàn, giao ra Hấp huyết đại pháp, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.” Thấy hai người tranh cãi còn chưa ngã ngũ, hơn mười bóng đen đã như sấm chớp lao đến.

“Vương bát đản*, là tự các người tìm chết!” Khúc Địch bắn ra một quả cầu đen, xẹt qua bầu trời đêm nhưng lại không bốc cháy, mà thoáng chốc lại nổ tung ra, phun ra vô số nọc độc, châm độc.

(Vương bát đản – 王八蛋 là một câu chửi thường được dùng trong dân gian. Trên thực tế vốn là do đọc chệch từ “vong bát đoan” – 忘八端. Thời cổ “bát đoan” gồm có “hiếu, đễ, trung, tín, lễ, nghĩa, khiên, sỉ”, “bát đoan” này là cái gốc làm người, quên đi “bát đoan” tức là quên đi cái căn bản để làm người, người quên đi “bát đoan” bị mắng là “vong bát đoan”. Có lẽ là do “vương bát đản” càng thông tục dễ hiểu hơn so với “vong bát đoan”, sau này, câu tục ngữ “vong bát đoan” đã biến thành “vương bát đản”. Còn một trang khác giải thích đơn giản là “đồ khốn nạn” J)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s