Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.1


Chương 6.1

Edit: V.A

Beta: darkangel

Ở một góc tối yên tĩnh phía sau Nhiếp phủ, có một tòa đình uyển âm u, Vong Tâm Cư, đó là nơi vợ của Nhiếp Văn Siêu dưỡng bệnh trước khi qua đời, từ sau khi bà qua đời, trừ bỏ có người đúng giờ quét tước ở ngoài, cũng chỉ có Nhiếp Đông Nhạn đi vào, sờ sờ bên này, nhìn xem bên kia, tưởng niệm giọng nói và dáng điệu, nụ cười mẫu thân.

“Bên kia vốn có cái bàn đu dây, nhưng hỏng rồi…” Một tay ôm hộp trang sức, một tay chỉ trỏ, Nhiếp Đông Nhạn dẫn Lý Mộ Bạch đi đến chỗ sâu của đình uyển. “Còn có trên tảng đá to kia, mẹ thiếp đều đã ôm thiếp ngồi ở đàng kia nói chuyện xưa cho thiếp nghe…”

Theo đuôi ở phía sau, Thu Hương lại mang theo cái giỏ bánh ngọt cùng ấm trà, Nhiếp Đông Nhạn chuẩn bị ở trong này nghỉ ngơi cả ngày, cũng đem tất cả mọi chuyện nói cho Lý Mộ Bạch.

“… Thiếp còn từng bắt cá trong hồ kia, bị mẹ thiếp mắng chết khiếp, bởi vì hồ cá kia rất sâu.” Nhiếp Đông Nhạn ngượng ngùng thè lưỡi, sau đó dắt Lý Mộ Bạch tiến vào một tiểu lâu tinh xảo. “Thế nào! Chính là nơi này, trước khi mẹ thiếp qua đời, thiếp đều ở nơi này cùng với mẹ thiếp.”

Lý Mộ Bạch đánh giá cách bài trí trong này lập tức tán thưởng nói: “Nhạc mẫu chắc hẳn là nữ nhân thanh cao điềm đạm.”

“Đấy là đương nhiên!” Nhiếp Đông Nhạn đắc ý mở cái miệng nhỏ nhắn cười không ngừng. “Nếu không tại sao cha thiếp bất chấp tất cả mà trộm mẹ thiếp đi.”

“Tiểu thư, đặt ở chỗ nào?”

“Mang vào trong phòng của mẹ ta, sau đó lại mang con gà cùng mấy thứ đồ ăn đến… A, đúng rồi, Thu Hương, thuận tiện lấy bình rượu ngon nhất đến đây, cô gia thích uống rượu.”

Một lát sau, Nhiếp Đông Nhạn cùng Lý Mộ Bạch đi vào lầu hai mà một hạt bụi nhỏ không có, phòng thanh nhã thoát tục, bước vào liền giống như bị một cảm giác u nhu trầm tĩnh vây quanh, khiến người ta cảm thấy như đang ở giữa mộng ảo, Lý Mộ Bạch không tự chủ mà dừng chân lại.

“Làm sao vậy?”

“Ta là người hai tay nhễm đầy máu, chỉ sợ sẽ…” Lý Mộ Bạch chua xót cười khổ. “Ô nhiễm nơi này.”

“Mới ngược lại, chỉ có chàng mới có tư cách đến nơi đây, bởi vì chỉ có chàng mới có thể hiểu được đau thương của mẹ thiếp.” Đem hộp trang sức đặt ở trên bàn trang điểm, Nhiếp Đông Nhạn dắt Lý Mộ Bạch đi vào ngồi xuống mép giường. “Thiếp còn muốn cùng chàng qua đêm ở chỗ này!”

“Này…” Lý Mộ Bạch do dự một chút. “Được chứ?”

“Đương nhiên được, mẹ sẽ thật cao hứng.” Nhiếp Đông Nhạn nhìn chiếc gối đầu màu trắng thêu hình chim uyên ương. “Đó là mẫu thân tự tay thêu, bà vẫn hy vọng cha có thể chủ động tới chỗ này cùng bà, nhưng cha chưa từng có ngủ qua chỗ này, nếu chàng cùng thiếp có thể thay mẹ hoàn thành tâm nguyện này, nhất định bà sẽ rất cao hứng.”

“Ta hiểu được,” Lý Mộ Bạch vuốt cằm, cũng lấy bàn tay non mịn của nàng để ở trong lòng bàn tay. “Chúng ta qua đêm ở trong này đi!”

Nhiếp Đông Nhạn cười ngượng ngùng, sau đó đem tầm mắt hướng tới hộp trang sức trên bàn trang điểm.

“Kỳ thật Hạnh di cũng không phải nữ nhân xấu xa, bà đối xử với ca ca thiếp cùng tỷ tỷ đều tốt lắm, lúc bọn họ muốn kết hôn hoặc lập gia đình, đều là dựa vào bà thu xếp, bởi vì cha thiếp không thích quan tâm loại sự tình này.” Nàng cười khổ. “Bà ấy chỉ là chán ghét một mình thiếp, bởi vì thiếp giống mẹ thiếp nhất, mà bà vừa hận mẹ, cho nên đem tất cả hận ý đối với mẹ đều phát tiết lên trên đầu thiếp…”

“Hận?” Lý Mộ Bạch thấp giọng. “Bởi vì bà là thiếp?”

Nhiếp Đông Nhạn lắc đầu. “Không, thực ra Hạnh di là biểu muội cha, thanh mai trúc mã, lúc nhỏ vô tư, vẫn nghĩ cha sẽ lấy nàng làm vợ, thậm chí tộc trưởng hai bên đều đang bàn bạc việc hôn nhân, không ngờ tới cha lại cưới mẹ trở về, hẳn là chàng có thể tưởng tượng được bà kinh sợ, thất vọng đến cỡ nào.”

Lý Mộ Bạch bừng tỉnh đại ngộ. “Bà cho rằng, là nhạc mẫu đoạt mất người yêu của bà.”

“Sự việc chính là như vậy.” Nhiếp Đông Nhạn gật đầu nói. “Nhưng bà vẫn không chịu hết hy vọng như cũ, vẫn lại ở Nhiếp phủ không muốn rời đi, tìm mọi cách hấp dẫn cha thiếp, nghĩ cha có thể cưới nàng làm vợ lẽ cũng tốt. Đáng tiếc trong mắt cha chỉ có một người, căn bản không đem nàng để vào mắt…”

Nói tới đây, nàng thở dài. “Cho đến lúc thiếp ra đời, mẹ khó sanh bệnh nặng một thời gian, chẳng những thân mình trở nên rất gầy yếu nhiều bệnh, hơn nữa xinh đẹp của bà cũng bắt đầu biến mất…”

“Vì thế nhạc phụ mất đi tình yêu say đắm đối với nhạc mẫu, chuyển hướng Hạnh phu nhân vẫn xinh đẹp như cũ.” Lý Mộ Bạch nói tiếp.

“Lúc cha lấy Hạnh di làm thiếp thì mẹ thương tâm một mình đến nơi đây dưỡng bệnh, cha cũng không có ngăn cản. Dần dần , hai ba ngày cha đến thăm hỏi mẹ một lần, biến thành hai ba tháng mới đến một lần, cuối cùng, mẹ tuyệt vọng, bà biết cha không bao giờ có khả năng hồi tâm chuyển ý nữa…”

Lý Mộ Bạch nắm chặt tay nàng. “Cho nên nàng mới có thể đối nghịch cùng nhạc phụ, vì nhạc mẫu?”

Điểm nhẹ trán, “Bề ngoài, mẹ giống như đã buông xuôi,” Nhiếp Đông Nhạn buồn bã nói. “Nhưng thiếp biết đến cuối cùng, bà vẫn đang chờ mong cha có thể trở về liếc nhìn bà một cái.”

“Tuy rằng ta không nên nói như vậy, nhưng là…” Lý Mộ Bạch lắc đầu thở dài. “Nhạc phụ thực vô tình.”

“Đáng thương nhất là, bởi vì thân mình mẹ không tốt, trừ bỏ đem thiếp mang theo trên người nuôi ở ngoài, cha đem ca ca cùng tỷ tỷ ba người đều giao cho Hạnh di nuôi dưỡng, bởi vì như thế, ngược lại bọn họ có vẻ thân cận Hạnh di. Có đôi khi bọn họ tới thăm mẹ, thiếp oán giận bọn họ, khi đến xem mẹ, Hạnh di luôn có cử chỉ cao ngạo, trái lại, bọn họ thay Hạnh di trách cứ mẹ, nói mẹ hẳn là cảm kích Hạnh di thay bà chăm sóc đứa nhỏ, lại thay bà gánh vách trách nhiệm chủ mẫu của  Nhiếp phủ, không nên vong ân phụ nghĩa nói bậy ở sau lưng Hạnh di…”

Nhiếp Đông Nhạn oán giận, càng nói càng lớn tiếng.

“Ánh mắt mẹ đỏ lên, bọn họ còn vẫn nói, như thế nào cũng không chịu ngừng, chờ bọn hắn vừa ly khai, mẹ khóc òa ra, mặc kệ thiếp an ủi như thế nào, mẹ vẫn rơi nước mắt, thiếp cũng chỉ biết khóc…” Nàng cắn môi dưới. “Rõ ràng là thiếp đã nói, căn bản cổ họng mẹ không nói được, bọn họ lại vẫn trách mẹ, nghĩ  cũng biết là Hạnh di giở trò quỷ.”

“Nhạc mẫu quả thật khiến người ta đồng tình,” Lý Mộ Bạch lẩm bẩm nói. “Không những phu quân bị cướp đi, ngay cả tâm đứa nhỏ cũng bị cướp đi.”

“Bởi vì mẹ thiếp là người cao cả, cho nên chỉ có thiếp hiểu được mẹ có bao nhiêu bi thương, bà thủy chung như một với cha, cha lại thay đổi tình cảm, có đôi khi mẹ nói với thiếp…” Nhiếp Đông Nhạn dừng lại, hốc mắt đỏ. “Nếu không phải có thiếp ở đây, cho dù bà không tự sát, cũng đã sớm nổi điên, bởi vì đối với bà mà nói, cha thật giống như đã chết, người yêu mến đã chết, sao bà còn sống được?”

Lý Mộ Bạch giơ tay đem nàng ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về như đang an ủi trẻ nhỏ.

“Suỵt, đừng nói nữa, có lẽ nhạc mẫu đang nhìn nàng! Nàng không muốn để cho bà nhìn thấy nàng thương tâm như vậy chứ? Đến, hãy để cho ta coi xem nhạc mẫu để lại cho nàng trang sức đeo ở trên người nàng có bao nhiêu xinh đẹp đi!”

Mang theo nước mắt, Nhiếp Đông Nhạn nở nụ cười. “Chàng  căn bản không thèm để ý nữ nhân có đẹp hay không!”

“Có lẽ là bởi vì theo thói quen của ta!” Lý Mộ Bạch lạnh nhạt nói.

Nhiếp Đông Nhạn ngây cả người. “Theo thói quen?”

“Tiên mẫu…” Lý Mộ Bạch thấp thở dài. “Bà cũng rất đẹp.”

Nhiếp Đông Nhạn khẽ a một tiếng, má lúm đồng tiền. “Cho nên Tư Không Hiền mới không diệt cỏ diệt tận gốc, bởi vì vẻ đẹp của mẹ chàng khiến cho hắn không ra tay được?”

Lý Mộ Bạch vuốt cằm. “Quả thật như thế, nhưng đối với ta mà nói, tiên mẫu vì thay tiên phụ lưu lại một huyết mạch chịu nhục sống sót, lại vì khí tiết mà thắt cổ tự tử, đây mới là nữ nhân chân chính, nữ nhân hời hợt sẽ bỏ cuộc, nữ nhân kiên trinh đến chết cũng không phục.”

Ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào hắn, “Một ngày nào đó, thiếp cũng sẽ cho chàng cảm thấy thiếp rất đẹp.” Nhiếp Đông Nhạn thề nói.

Lý Mộ Bạch nhìn nàng thật sâu một lát, rồi sau đó cúi xuống, khẽ in lại môi của hắn ở trên đôi môi mềm mại của nàng, Nhiếp Đông Nhạn lập tức đem hai cánh tay vòng lên cổ của hắn, nhiệt tình đáp lại hắn, vì thế, nụ hôn càng thêm sâu, bốn cánh môi càng dán chặt vào với nhau, hô hấp hai người dần dần nặng nề thêm…

Đột nhiên, Lý Mộ Bạch chấm dứt nụ hôn, cũng kéo cánh tay của nàng xuống, quay ra cửa cố gắng hô hấp vững vàng, Nhiếp Đông Nhạn đầu tiên là mờ mịt, sau đó, nàng nghe được tiếng bước chân đi lên lầu, rõ rồi.

Thu Hương chết tiệt, sớm không đến muộn không đến, chậm trễ không đến, cố tình lúc này đến!

“Thực xin lỗi, tiểu thư, lâu như vậy mới trở về, đều là tại tam thiếu gia! Hắn cố ý… Hả? Tiểu thư, người ngồi trên đùi cô gia làm chi?”

Rầm một tiếng, người nào đó té xuống đất.

oooooooooooooooooooooooooooooooo

“Các ngươi nghĩ như thế nào?” Nhiếp Văn Siêu hỏi, ánh mắt y tự đảo qua Hạnh phu nhân, Nhiếp Nguyên Xuân, Thuận nương, Nhiếp Nguyên Hạ, Nhiếp Nguyên Bảo, Nhiếp Dũng Siêu, Nhiếp Nguyên Hồng cùng Tư Mã Thanh Lam. “Các ngươi quan sát mấy ngày qua, quả thật Nhạn nhi cùng tên kia thành thân sao? Hay chỉ là lừa chúng ta?”

“Thiếp nhìn qua bọn họ căn bản chưa thành thân, chỉ là lừa gạt lấy trang sức cùng điêu da!” Hạnh phu nhân oán hận nói.

“Đúng vậy, đúng vậy, bọn họ là lừa gạt trang sức cùng điêu da, tốt nhất gọi bọn họ nhanh trả lại cho nương!” Đã là mẹ con, mặc kệ Hạnh phu nhân nói cái gì, Nhiếp Nguyên Bảo đều phụ họa.

“Nhưng mà bọn họ ở cùng một chỗ a!” Nhiếp Nguyên Xuân phản bác nói.

“Đúng, muội muội không thể nào diễn trò đến trình độ này.” Nhiếp Nguyên Hạ gật đầu đồng ý.

“Con đồng ý.” Nhiếp Dũng Siêu phụ họa.

“Con cũng đồng ý.” Phụ thân phụ họa, Nhiếp Nguyên Hồng cũng phụ họa.

Nhiếp Văn Siêu gật gật đầu. “Được, cho dù bọn họ quả thật thành thân, như vậy, các ngươi cho rằng đây là chính Nhạn nhi chọn người, hay là Nhạn nhi cố ý tùy tiện gả cho một người để chọc giận ta? Hay là nhạc phụ ta thay nàng an bài việc hôn nhân?”

6 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s