Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.2


Chương 6.2

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Kia mà cũng phải hỏi sao? Đương nhiên là cố ý tùy tiện gả cho người để chọc giận chàng thôi!” Cõi lòng Hạnh phu nhân đầy ác ý nói.” Tóm lại, nàng tuyệt sẽ không nói tốt thay Nhiếp Đông Nhạn.

“Chính là như thế này!” Nhiếp Nguyên Bảo lập tức lại phụ họa.

Nhiếp Nguyên Xuân suy nghĩ một chút. “Theo như tính cách của ông ngoại, không có khả năng ông thay muội muội tìm vị hôn phu nhìn qua ngay cả bó rơm cũng không vác nổi, tất nhiên sẽ chọn người có võ công cao cường.”

“Con nghĩ muội muội cũng không có khả năng thích nam nhân nhu nhược,” Nhiếp Nguyên Hạ trầm ngâm nói. “Tính tình của nàng rất kiên cường, có lẽ nàng thích nam nhân mạnh mẽ có thể áp chế nàng.”

“Con đồng ý,” Nhiếp Nguyên Hồng nhấc tay đồng ý. “Muội muội không thích nhận thua, con nghĩ đến nàng không có khả năng sẽ thích nam nhân văn vẻ nhu nhược đâu.”

“Như thế,” Nhiếp Dũng Siêu vuốt cằm. “Nhạn nhi vừa kiên cường vừa muốn hơn người, nàng tất nhiên thích nam nhân mạnh mẽ.”

“Quả nhiên là như thế này,” Nhiếp Văn Siêu giận dữ nói. “Vì chọc giận ta, thế nhưng nàng tùy tiện gả cho một người.”

“Không, con không đồng ý.”

Nhiếp Văn Siêu vội vàng kết luận, thình lình toát ra một ý kiến phản đối, mọi ánh mắt lập tức tụ tập trên người vợ của Nhiếp Nguyên Xuân.

“Vì cái gì?”

“Con lấy thân là nữ nhân quan sát nữ nhân, muội muội săn sóc muội phu đều không phải là diễn trò, nàng là thật lòng , thậm chí…” Thuận nương suy nghĩ sâu xa nói. “Nếu con không có nhìn lầm, con thậm chí cho rằng nàng thật là cố gắng lấy lòng muội phu.”

“Không có khả năng!” Mọi người trăm miệng một lời. “Tại sao muội muội phải lấy lòng bất luận kẻ nào? Ngươi nhất định là nhìn lầm rồi!”

“Cảm giác của con chính là như thế!” Thuận nương nhỏ giọng than thở. “Hơn nữa, mọi người không có nhận thấy được sao? Muội muội nói chuyện với muội phu khác hoàn toàn so với khi nói chuyện với chúng ta, lúc thì dịu dàng mềm mại, lúc thì hung dữ, hoàn toàn là hai người khác nhau!”

Nhiếp Nguyên Xuân cùng Nhiếp Nguyên Hạ nhìn nhau liếc mắt một cái, không hẹn mà cùng gật đầu.

“Quả thật, chúng ta cũng đã nhận ra, nàng đối với chúng ta nói chuyện vĩnh viễn là hung hăng, đối với muội phu lại vô cùng dịu dàng thuận theo, thật không rõ vì sao khác biệt lớn như vậy.”

Nghe vậy, Nhiếp Văn Siêu không khỏi nhíu mi suy tư một lát, quay lại hướng Tư Mã Thanh Lam.

“Hiền chất nghĩ như thế nào?”

“Ta chỉ có một nghi vấn…” Tư Mã Thanh Lam từ từ nhìn chung quanh mọi người. “Từ  sau khi mẫu thân của muội muội qua đời, mọi người có từng nhìn thấy muội muội khóc, thậm chí chỉ là một giọt nước mắt?”

Nét mặt mọi người trái ngược nhau, lập tức đồng loạt cùng lắc đầu.

“Một lần cũng không có!”

“Nhưng vì sao đêm giao thừa nàng lại khóc như vậy?”

Lại lần nữa mọi người nhìn nhau, người người vẻ mặt nghi hoặc ── đúng vậy! Vì sao?

Chỉ có hai mắt Thuận nương sáng ngời. “Bởi vì muội phu ở bên nàng?”

Tư Mã Thanh Lam gật đầu. “Ta cho là như vậy.”

“Nếu đúng thật là như vậy, như vậy muội phu đối với muội muội mà nói hẳn là rất quan trọng, chỉ là…” Thuận nương hoang mang dừng một chút. “Con làm sao cũng nhìn không ra rốt cuộc muội muội vừa ý điểm nào của muội phu.”

“Ta cũng vậy.” Nhiếp Nguyên Xuân lẩm bẩm nói.

“Ta xem căn bản là không có.” Nhiếp Dũng Siêu lẩm bẩm.

“Có lẽ là…” Tư Mã Thanh Lam như có suy nghĩ gì nói nhỏ. “Lý công tử so với bất cứ người nào trong chúng ta đều hiểu rõ muội muội, hắn hiểu trong lòng muội muội suy nghĩ cái gì, hiểu muội muội khát vọng cái gì, hy vọng cái gì, so với bất luận kẻ nào trong chúng ta đều thông suốt hơn.”

“Uhm! Có lẽ thật sự là như thế cũng chừng, thời gian con ở chung cùng muội muội không nhiều lắm, nhưng con cảm giác, cảm thấy nàng sống không giống với mặt ngoài của nàng, nàng cũng có bi thương của nàng, này…” Thuận nương trộm nhìn Hạnh phu nhân một chút, “Có lẽ liên quan đến mẹ ruột của nàng, nhưng  trong phủ tựa hồ không ai nguyện ý nhắc tới mẹ ruột của nàng, cho nên…” Đón nhận ánh mắt cay độc của Hạnh phu nhân, nàng đột nhiên không lên tiếng, nhắm mắt, không dám nói thêm gì đi nữa.

“Đúng rồi, mẹ ruột của muội muội, sao ta không nghĩ tới nàng lại nói chuyện mẹ ruột của nàng?” Tư Mã Thanh Lam ảo não thì thào tự nói, sau đó thở dài, lại nhìn phía Nhiếp Văn Siêu. “Lại nói, thế bá, vì sao chúng ta lại nói về vấn đề này?”

“Nhạn nhi là nữ nhi của ta, ta không thể thấy nàng làm chuyện điên rồ mà không để ý, nếu nàng quả thật chỉ là vì làm ta tức giận mà tùy tùy tiện liền tìm người cho ta xem, tất nhiên ta phải nghĩ cách vì nàng giải quyết vấn đề phiền toái này, sau đó giúp nàng chọn chồng, để tránh sai lầm hại nàng cả đời.” Nhiếp Văn Siêu nói năng hùng hồn đầy lý lẽ. “Lúc này, ta sẽ giúp nàng gả cho nam nhân chân chính thích hợp với nàng.” Nói quang minh chính đại như vậy, nhưng nói đến cùng còn vì tâm tư của hắn.

“Cho nên cha mới nghiêm cấm mọi người trong phủ đem chuyện thành thân của muội muội truyền ra ngoài, bởi vì cha đã sớm chọn một vị hôn phu khác cho muội muội sao?” Nhiếp Nguyên Xuân dở khóc dở cười nói. “Cho dù mọi người trong phủ không nói ra ngoài, sớm muộn gì chính muội muội cũng sẽ nói ra ngoài nha!”

“Không cần lo lắng, ta sớm nghĩ đến,” Trong lòng Nhiếp Văn Siêu định liệu trước đã ra tay trước rồi. “Đợi Tết Nguyên Tiêu qua đi, chúng ta liền tạm thời chuyển đến biệt uyển Thiên Bình Sơn đi, chỗ đấy thâm u yên lặng, người ở rất thưa thớt, kể từ đó, chuyện gì cũng không cũng truyền đi ra ngoài.” Thay đổi lời nói, đem “Bí mật” che giấu nói cho mọi người biết hết.

Nhiếp Nguyên Xuân giật mình, tiện đà lắc đầu thở dài ── cha không khỏi có phần không tình nguyện.

Lúc này những người khác biết được kế hoạch mới nhất, không khỏi thấp giọng thảo luận, ai muốn đi? Ai không đi? Chỉ có một mình Tư Mã Thanh Lam im lặng không nói gì.

Nếu đúng như lời nói Nhiếp Văn Siêu đơn giản như vậy, tự nhiên là tốt nhất.

Hắn cũng không thèm để ý Nhiếp Đông Nhạn đã thành thân gả cho người, thậm chí có đứa nhỏ cũng không có vấn đề, cảm tình hắn đối Nhiếp Đông Nhạn không nông cạn như vậy, từ năm mười tuổi ấy, lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn liền đã yêu tiểu cô nương  phấn điêu ngọc mài kia, bảy năm đi qua, tâm ý của hắn thủy chung chưa từng thay đổi, chỉ cần có thể đến với nữ nhân hắn yêu, hắn không cần quan tâm ánh mắt người đời.

Sợ chỉ sợ vấn đề cũng không phải đơn giản như vậy, mà mấu chốt ngay tại cho…

Rốt cuộc Lý Mộ Bạch là người như thế nào?

ooooooooooooooooooooooooooooooooo

Tháng giêng gió lạnh vẫn lạnh lẽo như cũ, dây cột tóc màu đen của hắn bay nhẹ, áo bào đen của hắn lay động, Lý Mộ Bạch lại giống như không hề có cảm giác khoanh tay đứng lặng phía trên cầu hành lang, con ngươi sâu thẳm yên lặng nhìn song nước dập dờn, nhìn qua, hắn yên tĩnh, lại an tường như thế.

“Lý công tử.”

Âm thanh gọi tới này thật sự đột ngột, nhưng Lý Mộ Bạch cũng không kinh ngạc, từ từ nghiêng người, hắn bình tĩnh nhìn chăm chú vào đối phương.

“Tư Mã công tử.” Đôi mắt trong suốt không sợ hãi, vẫn nhu hòa như cũ.

Tư Mã Thanh Lam gật gật đầu, sau đó sóng vai đứng cùng hắn.”Nghe nói ngươi rất thích đến nơi này?”

“Ta thích hoa mai.” Lý Mộ Bạch nhỏ giọng trả lời.

Bên Mai trì, vài cây mai đứng thẳng cạnh đình, hoa mai nhu hòa tinh khiết phiêu dật, còn có cái cầu hành lang khéo léo lịch sự tao nhã, trong Nhiếp phủ to như vậy chỉ chỗ này có mai mọc, cũng bởi vậy, Lý Mộ Bạch đặc biệt thích đến chỗ này tĩnh tâm.

“Ta cũng thích, đáng tiếc…” Tư Mã Thanh Lam nhìn hắn liếc mắt một cái. “Muội muội không thích.”

“Không,” Lý Mộ Bạch lắc đầu. “Nàng không phải không thích, chỉ là sợ sầu não.”

“Phải không?” Tư Mã Thanh Lam kinh ngạc nói. “Nàng nói cho ngươi?”

“Không có, nhưng lần đầu tiên nàng dẫn ta tới nơi này thì từng lơ đãng nhắc tới nhạc mẫu, nàng thường đến nơi này hái mai để nhạc mẫu cắm vào bình.” Lý Mộ Bạch khẽ thở dài. “Mà nay, hoa mai vẫn thơm như trước, từ trúc cũng đã khô, nàng có thể không sầu não sao?”

Tư Mã Thanh Lam không khỏi im lặng, hồi lâu sau, hắn mới lại chậm rãi mở miệng.

“Ta cũng biết năm đó nàng thường đến nơi này hái mai, lại không nghĩ nhiều như vậy, cứ tưởng chỉ có mẫu thân nàng thích, mà nàng không thích, cho nên khi mẫu thân của nàng mất, nàng cũng không phải bắt buộc đến hái mai.”

“Nếu không thích, nàng sẽ nói thẳng ra, ở phương diện này, Nhạn Nhạn thật thẳng thắn.”

Tư Mã Thanh Lam không khỏi lâm vào trầm mặc sau một lúc lâu.

Đến tột cùng là vì cái gì Lý Mộ Bạch hiểu rõ Nhiếp Đông Nhạn hơn hắn?

“Lý công tử, nếu có thể nói được, xin ngươi nói cho ta biết, vì sao ngươi nghĩ tới trước đi tế bái mẹ ruột của muội muội? Là vì nàng đem tâm sự đều nói cho ngươi sao?”

Ánh mắt nhu hòa nổi lên một chút hoang mang. “Tư Mã công tử hỏi cái này…”

“Không cần quan tâm vì sao ta hỏi vấn đề này, xin nói cho ta biết, Lý công tử,” Tư Mã Thanh Lam chăm chú nhìn thẳng hắn. “Nàng đã sớm đem toàn bộ tâm tư thổ lộ cho ngươi sao?”

Nghi hoặc nhìn chăm chú đối phương, một lát sau, Lý Mộ Bạch mới chậm rãi nói: “Cũng không có, hai ngày trước nàng mới nói cho ta biết, trước khi đến đây, ta mới biết nhạc mẫu đã mất, mà ba tháng sau nhạc phụ bạc tình bạc nghĩa liền đem Hạnh phu nhân lên làm chính thất.”

4 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s