Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.3


Chương 6.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Như vậy, ngươi cũng không biết rõ ràng hết mọi chuyện,” Tư Mã Thanh Lam hơi có vẻ cấp bách truy vấn, “Vì sao có thể nghĩ đến việc kia?” Trong giọng nói thậm chí có điểm chất vấn.

Do khẩu khí đối phương có phần gay gắt, Lý Mộ Bạch không khỏi ngây người một lúc, lập tức có điều ngộ ra, liếc mắt nhìn hắn một cái, sau đó dời tầm mắt quay về ao.

“Bởi vì ngữ khí của nàng nói cho ta biết trong lòng nàng có phần đau thương, mà phần đau thương là vì mất nhạc mẫu mà có, quan trọng nhất là, phần đau thương kia của nàng đều không phải là hoài niệm mẫu thân, mà là có chứa oán hận, biết điểm này, lại phỏng đoán một chút, có thể đoán trúng tám chín phần.”

Đau thương? Oán hận?

“Nhưng… Nhưng…” Tư Mã Thanh Lam nghe được choáng váng. “Vì sao ngươi có thể nói dễ dàng như vậy, mà ngược lại ta cùng nàng quen biết bảy năm ta không hề biết gì cả?” Hiện tại khẩu khí hắn quả thực như là đang kháng nghị.

“Bởi vì ngươi chưa từng chịu qua đau thương, cho nên nhìn không thấy vết thương của người khác, cũng không cảm nhận được đau xót của người khác.” Lý Mộ Bạch thở dài nhẹ giọng. “Hơn nữa bị thương càng nặng miệng vết thương càng sâu, nếu ngươi nhìn không thấy vết thương của nàng, chứng tỏ vết thương của nàng quả thật thực trầm trọng.”

Bị thương?

“Ta… Không hiểu.”

Lúc này Lý Mộ Bạch vẻn vẹn ngắm hắn liếc mắt một cái, không trả lời, Tư Mã Thanh Lam đang định tiếp tục truy vấn, khóe mắt thoáng nhìn, lại thu hồi ý đồ, cũng dời mắt nhìn phía cuối cầu hành lang, chỉ thấy Nhiếp Đông Nhạn vội vàng đi tới, chiếc áo dài vắt ở trên khuỷu tay.

“Thiếp nhờ chàng một việc được không, Mộ Bạch, không cần mặc mỗi chiếc áo mỏng rồi đi lung tung!” Đến trước mặt, Nhiếp Đông Nhạn liền một bên oán giận, một bên đem áo dài choàng lên người Lý Mộ Bạch, “Thiếp biết chàng không lạnh, thế nhưng người ta nhìn cũng thấy lạnh nha!” Cố sức kéo vạt áo về phía trước, thật sự có vẻ tức giận.

“Thực xin lỗi, lần sau ta nhất định sẽ nhớ rõ.” Lý Mộ Bạch thấp giọng giải thích.

“Thật sự!” Lý Mộ Bạch gật đầu, Nhiếp Đông Nhạn lại ngọt ngào thân mật tươi cười. “Được, tha thứ cho chàng một lần.” Sau đó chuyển cái mắt, âm thanh dễ nghe lại biến mất không thấy tăm hơi. “Tư Mã đại ca, huynh cũng đến ngắm mai sao?”

Tư Mã Thanh Lam không khỏi có điểm sợ run. Thật sự tiếng nói mê người kia chỉ giành cho một mình Lý Mộ Bạch sao?

“Tư Mã đại ca?”

“Ừ?” đột nhiên Tư Mã Thanh Lam giật mình. “A, đúng vậy! Ta cũng vậy đến ngắm mai.”

“Thì ra tất cả mọi người thích hoa mai!” Nhiếp Đông Nhạn cao hứng nói, nhưng làm ánh mắt của nàng dính chặt vào cành mai, đột nhiên vẻ mặt có chút ảm đạm. “Nhớ rõ… Mẹ ta cũng là…”

“Nhạn Nhạn.”

“Uhm…” Nhiếp Đông Nhạn không yên lòng ngoái đầu nhìn lại. “Cái gì?”

“Cắt mấy cành mai về cắm vào bình được không?” Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng tinh tế hỏi.

“Cắm vào bình?” Nhiếp Đông Nhạn thì thào lặp lại, đột nhiên hai tròng mắt sáng ngời, tinh thần hưng phấn, “Hả? Chàng cũng thích cắm vào bình sao? Được! Được!” Dứt lời chạy tới cắt hoa nhanh như chớp.

Vừa rồi nàng còn ảm đạm, không ngờ tới câu nói đầu tiên Lý Mộ Bạch kêu hồn vía của nàng quay trở lại, Tư Mã Thanh Lam chính thấy kinh ngạc, lại nghe Lý Mộ Bạch gọi hắn.

“Tư Mã công tử.”

“Lý công tử?”

“Như thế này Nhạn Nhạn sẽ không ngừng nhắc tới chuyện nhạc mẫu, bởi vì ta biết không nhiều lắm, cho nên nhờ Tư Mã công tử có thể phối hợp một chút, tận lực giúp nàng nói chuyện nhiều một chút, nói tốt, chúng ta liền tán thưởng, nói không tốt, chúng ta cùng nhau mắng.” Lý Mộ Bạch thở dài. “Nàng buồn ở trong lòng lâu lắm, không phát tiết đi ra liền vĩnh viễn không thể tiêu tan.”

Nghe vậy, Tư Mã Thanh Lam bất giác dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn, một lát sau, mới chậm rãi gật đầu.

“Ta hiểu được.”

“Hơn nữa…” Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng thản nhiên mỉm cười. “Nhờ cơ hội này, ta tin tưởng ngươi nhất định có thể giải thích với Nhạn Nhạn một chút.”

Tư Mã Thanh Lam không nói, lời này hắn không nên trả lời.

Một lát sau, Nhiếp Đông Nhạn bận rộn hái mai, Lý Mộ Bạch cùng Tư Mã Thanh Lam ở một bên cùng nhau phối hợp hát đôi.

“Ta đã lâu không cắm, nhưng  ta còn nhớ rõ nương đã nói với ta, cắm mai cũng là có bí quyết …”

“Nhạc mẫu hiểu biết thật nhiều!”

“Kia đương nhiên, còn có a…”

“Thấm di thật là lợi hại!”

“Hừ hừ, hiện tại huynh mới biết được, đừng nhìn mẹ muội ốm yếu, bà vẫn lợi hại hơn so với Hạnh di!”

“Lời này ta tin tưởng.”

“Chỉ là xem cách Hạnh di bố trí đại sảnh, đã biết Hạnh di kém mẹ ta bao nhiêu!”

“Hạnh di thưởng thức quả thật… Khụ khụ, rất kém cỏi.”

“Đúng không, đúng không, cho nên nói a…”

“Hạnh phu nhân thật sự quá phận!”

“… Sau lại… Thế nhưng…”

“Trời, không nghĩ tới Nguyên Bảo đáng giận như vậy, sau này như thế nào?”

“… Cho nên ta phải đem hắn đi …”

“Không cần đoán là có thể tưởng tượng ra hắn có bao nhiêu thê thảm!”

“… Nhưng là hắn lại… Bởi vậy ta…”

“A a a, cái này là hắn xứng đáng!”

“… Ta rất đắc ý đi nói cho nương, nương lại mắng ta không nên khi dễ đệ đệ, song khi quay lưng đi, bản thân nương còn không phải cười trộm…”

Sau nửa canh giờ, Nhiếp Đông Nhạn khoái trá ôm đầy mai trong lòng cùng Lý Mộ Bạch cùng Tư Mã Thanh Lam cùng nhau rời đi, nhưng đi hai bước lại dừng lại, ánh mắt hoang mang ngoái đầu nhìn lại, sau một lúc lâu không nhúc nhích.

“Nhạn Nhạn?”

“Thiếp nghĩ đến… Thiếp nghĩ đến tới chỗ này sẽ làm thiếp rất khó qua, mới đầu cũng thật là, nhưng…” Nhiếp Đông Nhạn tựa hồ không thể lý giải phản ứng của chính mình. “Không ngờ nói về chuyện của mẹ ở chỗ này rất thỏa mái, chàng có biết, nhớ lại thật sự rất đẹp, cũng không phải tất cả đều là xấu xí …”

“Như vậy không phải tốt lắm sao?” Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng nói. “Nhớ lại nhiều chuyện cũ tốt đẹp, cảm giác của nàng sẽ vui vẻ lên rất nhiều.”

Nhiếp Đông Nhạn lặng im một lát, sau đó thở dài một hơi, “Thật là tốt lắm.” Nàng cúi đầu lẩm bẩm, cũng cười một chút cho nam nhân của nàng vừa lòng, lập tức tiếp tục đi về phía trước, bước chân cũng rất nhẹ nhàng. “Tốt lắm, chúng ta nên đi đem hoa mai đi cắm thôi!”

“Thu Hương đâu?”

“Giúp thiếp đi mua chỉ thêu rồi.”

“Nàng lại thêu quần áo cho ta? Thật vừa lúc, giúp ta thêu mấy đóa mai đi!”

“Tốt, tốt, nói cho chàng biết, thiếp đã từng lĩnh giáo bản lĩnh của nương thiếp.”

“Sao? Thêu mai không đơn giản sao?”

“Thế mà cũng nói, mai khó biểu đạt nhất, đây cũng không phải vẽ tranh, thật sự hời hợt vài nét bút là có thể bức tranh mai, nhớ rõ lúc ấy mẹ thiếp lần nữa…”

Hiện tại, Tư Mã Thanh Lam bắt đầu có thể hiểu được vì sao Lý Mộ Bạch có thể được Nhiếp Đông Nhạn ưu ái.

Lý Mộ Bạch khiến người ta khó có thể tin là người thiện lương am hiểu tâm tư cùng dịu dàng săn sóc, mà hắn cũng hiểu được nam nhân này thật là một nam nhân tốt, nhưng càng là như thế, hắn càng là không phục, rõ ràng hắn mới là người cùng Nhiếp Đông Nhạn lớn lên, vì cái gì hắn không thể làm chuyện Lý Mộ Bạch có thể làm được?

Vì cái gì Lý Mộ Bạch có thể hiểu biết bi thương trong lòng Nhiếp Đông Nhạn, có thể nghĩ cách giúp nàng hóa giải oán hận, nhận được nụ cười lúm đồng tiền như hoa của nàng, độc hưởng giọng nói mềm nhẹ của nàng…

Mà hắn rõ ràng có nhiều cơ hội như vậy, lại không làm được?

Vì thế, lần đầu tiên trong đời, vị này cao thủ bạch đạo trẻ tuổi, trong lòng quang minh thẳng thắn bị một bóng ma đen tối che kín ──

Đố kị.

5 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 6 – Chương 6.3

  1. Haha đố đi đố chết ng! Chỉ biết cái đẹp là nhất, cái gì cũng ko biết! Lý do chưa từng đau thương thì sẽ ko biết, chỉ cần có tâm lưu ý là biết, tự đặt mình vào vị trí ng ta là cảm nhận dc 1 phần rồi, đúng là ngu ngốc *cào cào*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s