Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.1


Chương 7.1

Edit: V.A

Beta: darkangel

Thiên Sơn cũng không cao, trong núi rất yên tĩnh, có nhiều cây bạch quả rất kỳ lạ, nhất là những hòn đá kỳ quái, càng cho thấy tài nghệ điêu luyện của thiên nhiên, như sư như hổ, mười vạn núi đá, hình dạng linh kỳ (linh thiêng, kỳ thú).

Đứng ở xa, Lý Mộ Bạch có thể trông thấy biệt uyển cùng hồ nước nhỏ thấp thoáng dưới chân núi Lục Lâm(*), lưng tựa núi xanh, trước mắt là núi xanh như ngọc, biệt uyển được xây dựng dựa vào núi, dần dần cao lên, đình đài lầu các được xây dựng tinh xảo, đan xen nhau đầy lôi cuốn, gọi là biệt uyển, nhưng thực tế chính là một sơn trang

(*) Lục Lâm: vốn là tên núi Đại Đồng ở Hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau chỉ những người ở rừng núi để cướp bóc hoặc để chống quan lại.

“… Phía sau còn có đường đá đi thông lên núi, hai ngày nữa thiếp mang chàng lên núi xem…”

Nhiếp Đông Nhạn vội vàng giới thiệu cho Lý Mộ Bạch, từ đầu đến cuối Lý Mộ Bạch chỉ lẳng lặng nghe, không nói xen vào. Đến sau, vẫn là một mình Nhiếp Đông Nhạn đi trước ngừng việc giải thích linh tinh, hồ nghi nhìn sang phụ huynh cưỡi ngựa phía trước, lại nhìn xe ngựa phía sau.

“Này! Mộ Bạch, vừa mới qua Nguyên tiêu, cha lại đột nhiên nói phải đến biệt uyển, chàng không cảm thấy kỳ quái sao?”

“Không phải nhạc phụ đã giải thích qua hay sao?” vẻ mặt Lý Mộ Bạch an tường, bình thản ung dung. “Là có cừu gia muốn tới trả thù, cho nên tránh đi trước.”

Mắt Nhiếp Đông Nhạn nhíu lại. “Chàng tin?”

Lý Mộ Bạch không hé răng.

Nhiếp Đông Nhạn ha một tiếng. “Thiếp biết chàng cũng không tin, dù như thế nào, chàng phải cẩn thận một chút.”

“Cẩn thận cái gì?” Lý Mộ Bạch thản nhiên hỏi.

“Cẩn thận thủ đoạn tiểu nhân của cha thiếp á!” Nhiếp Đông Nhạn vô cùng nghiêm túc cảnh cáo hắn.

Lý Mộ Bạch lại không cho là đúng. “Nàng quá mức cảnh giác.”

“Thiếp cảnh giác?” Nhiếp Đông Nhạn vừa tức vừa giận, lại biến thành một con gà mái già. “Nói cho chàng, cha thiếp thật sự…”

“Được được được, ta cẩn thận, ta cẩn thận,” không đợi nàng nói xong, Lý Mộ Bạch liền thuận theo tính tình nàng, giọng nói nhỏ nhẹ. “Ta sẽ để tâm, như vậy được không?”

Đêm tân hôn, Nhiếp Đông Nhạn lập lời thề son sắt là chuyện quan trọng đều nghe theo phu quân, kết quả vẫn như cũ, đều là hắn nghe theo nàng.

Tuy nhiên Nhiếp Đông Nhạn lo lắng cũng không có sai, vừa vào trong biệt uyển, Nhiếp Văn Siêu liền quyết định có thể bắt đầu “thẩm vấn” Lý Mộ Bạch, tại vùng ngoại ô yên lặng này, bốn phía không có người ở, cho dù Nhiếp Đông Nhạn muốn kháng nghị, muốn nổi loạn, muốn hét lên cho mọi người biết, cũng không có ai để nàng cho biết.

“Lý Mộ Bạch, ngươi… Bao nhiêu tuổi?”

Màn đêm buông xuống, lúc dùng bữa tối, Nhiếp Văn Siêu liền “chất vấn”.

“Đang dùng bữa đấy! Cha, cha không sợ tiêu hóa bị rối loạn, con sợ, tối…”

“Nhạn Nhạn, giúp ta bóc tôm được không?”

Nhiếp Đông Nhạn lập tức hiểu được ám chỉ của Lý Mộ Bạch, không cam lòng trừng mắt há miệng hồi lâu, mới không tình nguyện “buông tha” phụ thân.

“Thôi được!”

“Cám ơn.” Lý Mộ Bạch khẽ nói cảm ơn, lại chuyển hướng nhìn Nhiếp Văn Siêu. “Tiểu tế năm nay hai mươi sáu.”

“Hai mươi sáu?” Nhiếp Văn Siêu lắc đầu như gặp chuyện lạ. “Đối với Nhạn nhi mà nói, có hơi quá lớn một chút.”

“Thích nói đùa, vài tiểu tế cha chọn kia đều quá ba mươi!” Nhiếp Đông Nhạn vừa bóc tôm, vừa lẩm bẩm trào phúng.

Nhiếp Văn Siêu nghẹn họng, liền làm bộ như không có nghe thấy. “Nhà ở đâu?”

“Thiên Sơn.”

“Nơi đó kém văn minh, Nhạn Nhi sẽ phải vất vả.”

“Phách Vương trang còn dã man hơn!” Nhiếp Đông Nhạn lại nói.

Nhiếp Văn Siêu lại nghẹn họng, xoa mũi kiềm chế, lại hỏi.

“Trong nhà làm nghề gì?”

“Mua bán ngọc thạch.”

“Mua bán? Thực tục.”

“Trong nhà Tư Mã đại ca mở tiền trang, chẳng phải càng tục? Cha nghĩ mỗi người cũng giống như ngài, tổ tiên lưu lại rất nhiều điền sản, có thể cho ngài nhàn nhã không có việc gì ngồi chờ thu địa tô, sau khi thu được địa tô liền sống phóng túng sao?”

“Ta sống phóng túng chỗ nào?” rốt cuộc Nhiếp Văn Siêu nhịn không được.

Nhiếp Đông Nhạn hừ hừ châm chọc. “Hạnh di không phải là ngài chơi đùa mà có sao?”

Hạnh phu nhân tư lự biến sắc, đang định chửi ầm lên, lại bị Nhiếp Văn Siêu đè lại, ánh mắt thâm trầm nhìn Nhiếp Đông Nhạn, vẻ mặt dần dần cứng lại.

“Nhạn nhi, con rất hận ta cưới Hạnh di sao?”

“Không, con không hận cha cưới Hạnh di, dù sao, có bao nhiêu nam nhân có thể chung tình trên thế gian này?” ngoài ý muốn, Nhiếp Đông Nhạn phủ nhận. “Con hận là sau khi cha có Hạnh di liền đã quên nương, cha cũng biết nương mỗi ngày đều ngóng trông cha, nhưng trước khi nương qua đời bốn năm, cha chỉ đi xem qua nương ba lần, đơn giản là… Đơn giản là nương vừa gầy lại tiều tụy, nương đã hết xinh đẹp…”

Nhiếp Văn Siêu hổ thẹn nháy mắt, Lý Mộ Bạch im lặng không nói.

Nhiếp Đông Nhạn thật vất vả mới nguyện ý đối mặt “đầu sỏ” để thổ lộ ra tâm sự, đồng phát tiết ra sự oán hận, đối với nàng mà nói là chuyện tốt, hắn không muốn ngăn cản nàng.

“Có lẽ cha muốn cãi lại là có cho Hạnh di thay cha đến thăm nương, cho dù Hạnh di căn bản không thay thế được cha, cha cũng biết khi Hạnh di đến gặp nương luôn có cử chỉ cao ngạo, còn khoe khoang với nương nói hiện tại người ngủ bên cha là bà, nắm giữ quyền lực ở Nhiếp phủ cũng là bà, thậm chí đứa nhỏ của nương cũng là của bà, cho nên nương tốt nhất kính cẩn với bà một chút, nếu không bà mất hứng, lập tức có thể đuổi nương ra khỏi Nhiếp phủ đi chờ chết!”

Sắc mặt Nhiếp Văn Siêu khẽ biến, giận dữ liếc nhìn Hạnh phu nhân, người đang bất an, cúi mặt thấp

“Càng quá đáng là, cha đem ca ca cùng tỷ tỷ giao cho Hạnh di nuôi dưỡng, dưỡng đến bọn họ đã quên ân của mẹ ruột, dám chạy tới trách cứ nương đã quên đại ân của Hạnh di, phụ bạc đại nghĩa của Hạnh di, cha biết nương rất đau lòng không?”

“Cho nên…” Nhiếp Nguyên Xuân chợt tỉnh ngộ. “Muội mới không cho phép chúng ta tiến Vong Tâm Cư của nương?”

“Các ngươi có tư cách đi vào sao?” Nhiếp Đông Nhạn hỏi lại.

Nhiếp Nguyên Xuân giật mình nhớ lại năm đó, sau đó hổ thẹn lắc đầu. “Không, chúng ta không có tư cách.”

Lý Mộ Bạch lặng lẽ cầm tay Nhiếp Đông Nhạn, vẫn không nói gì như cũ.

Việc này hắn đều nghe nàng đề cập qua, nhưng vì nàng đã nói qua cho hắn nghe, nên nàng mới có thể nói ra lần thứ hai  ── lần đầu tiên khó khăn nhất cũng có thể nói ra miệng, hiện tại, chỉ cần nàng có thể nói ra với “đầu sỏ”, bi thương trong lòng nàng tự nhiên cũng có thể từ từ hồi phục.

“Không, cha, con không hận cha lại cưới Hạnh di, con hận là cha quá vô tình với nương!”

Nhiếp Văn Siêu im lặng một lát, bỗng nhiên đứng dậy, “Các ngươi từ từ ăn đi! Ta… Còn có chút việc.” Nói xong xoay người rời đi.

Hạnh phu nhân oán hận trừng Nhiếp Đông Nhạn một cái, cũng đuổi theo sau.

Trái lại Nhiếp Đông Nhạn tinh thần sảng khoái, “Thực thoải mái!” Nàng nói, sau đó cười vui vẻ mời mọi người dùng bữa. “Làm sao vậy, các người? Không ăn sao?”

Nàng còn nuốt trôi? Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Lý Mộ Bạch cũng nói nhỏ, “Thoải mái hơn?”

“Rất nhiều!” Nhiếp Đông Nhạn gật đầu thật mạnh.

“Vậy là tốt rồi, như vậy…” Lý Mộ Bạch nhìn con tôm trong tay bị nàng bóp nát. “Có thể đổi con tôm khác cho ta hay không?”

“Hử?” Nhiếp Đông Nhạn ngẩn người, cúi đầu. “Oa, đây là cái gì? Đáng ghét!”

Lý Mộ Bạch khẽ ho nhẹ một chút. “Nếu nàng nói muốn ăn tôm của ta, ta sẽ… Ách, có thể đợi một chút.”

“… Không cần đợi, trước cho chàng ăn đã!”

“…”

oooooooooooooooooooooooooooooooooooooo

“Muội muội!”

Nhiếp Đông Nhạn đang vội vàng chạy về hướng phòng bếp đột nhiên dừng lại, nhìn theo hướng giọng nói vang lên.

“Tư Mã đại ca?”

Tư Mã Thanh Lam mỉm cười chào đón. “Vội vàng như vậy, muốn đến nơi nào?”

5 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s