Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.2


Chương 7.2

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Lấy rượu.” Nhiếp Đông Nhạn đành phải đổi hướng đi lại. “Chúng ta ở đỉnh núi ngắm Thái Hồ, đem thức ăn theo nhưng lại quên không mang đồ uống, Thu Hương cũng không có khinh công, chậm như ốc sên, cho nên muội liền tự mình đến lấy thôi!”

“Loại thời tiết này…” hai mắt Tư Mã Thanh Lam nhìn lên trời. “Nhìn thấy được Thái Hồ sao?” 

“Trắng xoá một mảnh, có quỷ thấy được mới!” Nhiếp Đông Nhạn cười nhạt nói. “Nhưng mà ngược lại, Mộ Bạch thích không khí này, trông về phía xa bốn phía, tầm nhìn trống trải, trời xanh vô biên vô hạn chỉ có mây trắng bay ở giữa, Mộ Bạch nhìn thấy liền tán thưởng, sau đó bắt đầu ở bên kia rung đùi đắc ý niệm thơ từ, muội nghe được đầu lại run run lại co giật, đành phải chạy nhanh xuống dưới lấy rượu, Mộ Bạch à! Vừa uống rượu thì sẽ không thích mở miệng.”

Mộ Bạch, Mộ Bạch, Mộ Bạch, trong lòng nàng, trong mắt nàng đều chỉ có người kia sao? 

“Muội muội.” 

“Sao? Huynh cũng muốn cùng đi niệm thơ sao?” Nhiếp Đông Nhạn trêu ghẹo nói. 

“Không, ta chỉ là muốn hỏi muội…” Tư Mã Thanh Lam chần chờ một chút. “Chúng ta quen biết bảy năm, chẳng lẽ muội thật sự không có một chút cảm giác với ta hay sao? Hoặc là, đơn giản ta là người mà thế bá chọn, muội liền hoàn toàn gạt bỏ tất cả của ta?” 

Nhiếp Đông Nhạn chợt ngừng cước bộ, không tin được nhìn lại hắn, “Nói như thế, huynh còn không hết hy vọng với muội sao?” Nàng trợn trắng mắt, lại thở dài. “Được rồi! Muội liền thành thật nói cho huynh, điều kiện của huynh quả thật tốt lắm, điểm ấy muội thừa nhận, nếu là cô nương bình thường, chỉ cần huynh nói một câu, ngay cả lo lắng cũng không cần, các nàng nhất định sẽ gật đầu đến rớt, nhưng là đối với muội mà nói…” 

Nàng đánh giá hắn từ trên xuống dưới. 

“Huynh rất tuấn tú, thì thế nào? Mỗi ngày muội nhìn nương lại nhìn chính mình, đã sớm nhìn đến tê liệt; võ học uyên bác? Thật xin lỗi, muội chưa thấy qua; kinh luân đầy bụng?” Hai tay nàng vuốt vuốt, “Muội lại không hiểu; đương nhiên, muội biết huynh đối với muội rất tốt, nhưng là vì lấy lòng muội, muội chán ghét người ta lấy lòng muội; quan trọng nhất  là…” 

Hai tay chống thắt lưng, ngửa cằm, vẻ mặt của nàng  mang theo một tia trào phúng. 

“Huynh là con trai độc nhất của Tư Mã thế bá, được cha mẹ yêu thương, cuộc sống êm đềm, cũng chưa từng có lúc không vừa ý, cũng chưa từng trải qua khó khăn, cho nên huynh không thể hiểu thống khổ của người khác, không thể cảm thụ bi thương của người khác, mặc dù chúng ta quen biết bảy năm, huynh có thể nhìn muội lớn lên, nhưng từ đầu đến cuối lại không thể nhìn ra căm phẫn trong lòng muội, luôn xem muội luôn tùy hứng giận dỗi như đứa nhỏ để mà dỗ dành muội…” 

Nói tới đây, nàng hừ hừ khinh miệt. 

“Quan tâm của huynh chỉ là bên ngoài, mà không ở trong lòng, huynh ở trong mắt muội thật nông cạn, thật buồn cười, có đôi khi, muội cảm thấy muội còn trưởng thành hơn so với huynh!” 

Tư Mã Thanh Lam có chút lung túng. “Muội… Muội không thể trách số phận của ta sung sướng.” 

“Muội cũng không nói gì trách huynh, muội chỉ là nói cho huynh biết vì cái gì muội chỉ có thể đối đãi với huynh giống như với các ca ca, bởi vì huynh giống với hai ca ca của muội, đều nông cạn.” Nhiếp Đông Nhạn kiên nhẫn giải thích. 

“Muội tin huynh cũng theo chân bọn họ, tín nhiệm Hạnh di hoàn toàn, chưa từng có gì hoài nghi, ánh mắt của huynh đều mù quáng giống bọn họ, lòng của huynh cũng ngây thơ giống bọn họ, huynh cho là nói ngon nói ngọt gạt muội chính là rất tốt với muội, nói cái gì muội hiểu lầm Hạnh di, cũng không phải có mẹ kế là không tốt, khuyên muội ngoan ngoãn cùng Hạnh di ở chung sẽ rõ Hạnh di có bao nhiêu tốt đẹp. Ha, căn bản là xát muối lên vết thương của muội thôi!” 

Nhiếp Đông Nhạn chán ghét liếc nhìn hắn một cái. 

“Thật lòng mà nói, có đôi khi muội thật sự chán ghét nhìn thấy các người!” 

Nghĩ đến chính mình có những hành động như nàng nói, Tư Mã Thanh Lam không khỏi vạn phần chật vật. 

“Lý công tử chỉ lớn hơn hai tuổi, hắn rất chín chắn sao?” 

Chỉ nghe được người ta nhắc tới Lý Mộ Bạch, ánh mắt Nhiếp Đông Nhạn liền thay đổi, dịu dàng mà thương tiếc. 

“Đấy là đương nhiên, tuy rằng Mộ Bạch lớn hơn huynh hai tuổi, nhưng so với muội chàng càng bi thảm gấp trăm ngàn lần, trong lòng chàng có vết thương rất rất lớn, có lẽ vĩnh viễn không khép lại được, bi thương của muội đối chàng mà nói chỉ là bé nhỏ không đáng kể, cho nên chàng liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tâm tư của muội, câu nói đầu tiên có thể chạm lòng, một hành động rất nhỏ là có thể loại bỏ bi thương của muội. Những điều này, vô luận như thế nào huynh cũng không làm được .” 

“Nhưng hắn…” Tư Mã Thanh Lam có chút khó có thể tin. “Nhìn không ra.” 

“Cho nên mới làm cho người ta càng đau lòng đấy!” Nhiếp Đông Nhạn xoay người tiếp tục bước hướng phòng bếp. “Chàng đem hết thảy đều giấu ở chỗ sâu trong lòng, ở mặt ngoài nhu hòa an tường như vậy, trời biết trong lòng chàng chảy bao nhiêu máu.” 

Bị thương càng nặng thì miệng vết thương càng sâu, nếu ngươi không nhìn thấy vết thương hắn, chứng tỏ hắn bị thương quả thật thực trầm trọng. 

Nhớ lại Lý Mộ Bạch từng nói qua, Tư Mã Thanh Lam rốt cục hiểu rằng chỉ có chịu qua đau thương, người ta mới nói ra được cảm giác như vậy. Nhưng mà, như vậy không khỏi rất không công bằng, không lẽ nhất định hắn phải là người bị thương thì mới có khả năng được người yêu mến chú ý sao? 

“Theo muội nói như vậy, hai người ở với nhau chỉ là an ủi nhau mà thôi nha!” 

“Sai, chỉ có hắn an ủi vết thương của muội, muội không có cách nào đụng chạm đến miệng vết thương của chàng. Nhân tiện lại nói cho huynh một chuyện…” Dừng bước ở cửa ngoài phòng bếp, Nhiếp Đông Nhạn ngạo nghễ liếc hắn. 

“Có lẽ huynh không tin, nhưng kỳ thật chàng cũng không thích muội, là muội xin ông ngoại buộc chàng, chàng mới không thể không thành thân cùng muội, ngay cả như vậy, chàng vẫn là vị phu quân dịu dàng nhất, tuy rằng không có tình nùng ý mật, không có lời nói yêu thương, nhưng chàng thiệt tình săn sóc muội, quan tâm muội, đối với chàng, là muội khăng khăng một mực, yêu đến phát cuồng, cho dù cha có tính toán gì, muội cũng sẽ không rời chàng, lời này, phiền huynh chuyển tới cha, tạ ơn!” 

Dứt lời, nàng liền xoay người tiến vào phòng bếp, Tư Mã Thanh Lam khiếp sợ đến nhất thời không thể phản ứng được gì. 

Lý Mộ Bạch không thích nàng? 

Hơn nữa, vậy mà là nàng bức Lý Mộ Bạch cưới nàng? 

Đến tột cùng là nam nhân kia đã xảy ra chuyện gì? 

0000000000000000000000000000000 

Nói là có cừu gia muốn lên nhà trả thù, cho nên không thể không tạm lánh, tất nhiên là lấy cớ, lại không nghĩ rằng lấy cớ lại biến thành sự thật, đây là Nhiếp Văn Siêu chuẩn bị chưa đến nơi đến chốn. 

Ngày hôm đó, sáng sớm Nhiếp Văn Siêu gọi nữ nhi đến, trịnh trọng tuyên bố ông sẽ không cố ý bắt bẻ Lý Mộ Bạch ── dù sao mặc kệ ông chọn như thế nào, Nhiếp Đông Nhạn đều có biện pháp bác bỏ, hơn nữa bác bỏ ông rất khó coi, tuyệt không chừa cho ông chút sĩ diện nào, liều mạng bắt bẻ ông, đào bới ông, khiến cho ông bị lăng nhục trước mặt vãn bối.

Nói lại phải mắng thôi, hết lần này đến lần khác mặc kệ nói cái gì đều là ông đuối lý, thân là lão đại duy nhất ở trong nhà, đáng tiếc điểm ấy dường như không thế nào dùng được. 

“Nhiếp phủ là võ lâm thế gia, thân là con rể của Nhiếp Văn Siêu, tất nhiên có được năng lực để bảo vệ nữ nhi của ta, đây là ta phải kiên trì, con phải biết rằng, tất cả Nhiếp phủ trừ bỏ hạ nhân ở ngoài, từng người đều có một thân võ công không tầm thường, bao gồm cả nương của con. Cho nên, con đi gọi hắn chuẩn bị tốt, sau bữa trưa cha sẽ thử xem hắn có bao nhiêu năng lực bảo hộ con.” 

Nhìn chằm chằm vẻ mặt dấu không được đắc ý của phụ thân, mặt Nhiếp Đông Nhạn không chút thay đổi, sau một lúc lâu không hé răng, đột nhiên mà xoay người bước đi, cũng không trả lời. 

“Đừng quên đấy!” 

Nhiếp Văn Siêu dào dạt đắc ý dặn dò phía sau, còn có Nhiếp Nguyên Xuân, hắn cũng theo đi lên. 

“Muội muội, đừng trách cha, có băn khoăn này cũng là bất đắc dĩ, phải biết rằng, người ở giang hồ tránh không được có cừu gia, nếu là muội phu không có năng lực bảo hộ muội, cha làm sao yên tâm cho muội đi cùng hắn đi chứ? Hạnh di nói rất đúng, dù sao muội là… Ách!” 

3 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.2

  1. Tỷ ơi tỷ nhầm rùi, ca cũng yêu tỷ mà nếu không ca cũng không phải khổ như thế *hu hu* *hô hô * sắp đến đoạn ca *hiển lộ tài năng* rùi nha. Cả nhà căng mắt lên mà nhìn nhé. Đặc biệt là mấy tên ngu xuẩn, vong ân bội nghĩa, táng tận lương tâm không bằng cầm thú kia *gào thét*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s