Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.3


Chương 7.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

Bỗng nhiên Nhiếp Nguyên Xuân ngậm miệng, bởi vì Tư Mã Thanh Lam đột nhiên đụng phải hắn một chút, bị đâm làm cho hắn mờ mịt, đang nghi hoặc, đột nhiên nghe thấy Nhiếp Đông Nhạn trào phúng hừ lạnh. 

Quả nhiên là Hạnh di! 

Nữ nhân kia chính là không thể nhìn nàng tốt được, luôn miệng đầy lời ngon tiếng ngọt hãm hại người khác, lúc này cũng thế, biết rõ Lý Mộ Bạch sẽ không có võ công ── ít nhất bọn họ đều cho rằng như vậy, lại cố ý bảo cha tới thử võ công của hắn, rõ ràng muốn chỉnh Lý Mộ Bạch. 

Đương nhiên, nàng không lo lắng Lý Mộ Bạch thật sự sẽ bị chỉnh, nhưng nàng cũng không hy vọng để cho bọn họ biết Lý Mộ Bạch có võ công, bởi vì võ công của hắn rất cao cường, phụ thân nhất định sẽ truy vấn hắn rốt cuộc là vị nào trong chốn giang hồ, đến lúc đó nàng nên trả lời như thế nào? 

Nói thật ra,  Lý Mộ Bạch chính là Ác Diêm La Diêm La Cốc? 

Không được, bởi vậy, nhất định mỗi người bọn họ đều sẽ kiên quyết phản đối! 

Như vậy, lừa bọn họ? 

Coi như hết! Lý Mộ Bạch không thích nói dối gạt người, một câu còn chưa nói hoàn, sơ hở đã xuất hiện rồi. 

Ai, như vậy không được, như vậy không được, rốt cuộc thì làm như thế nào? 

Cầu ông trời? 

000000000000000000000000000000000 

“Nhạn Nhạn.” 

“Hử?” 

“Nàng suy nghĩ cái gì?” 

“Không suy nghĩ cái gì a!” 

“… Thế vì cái gì muốn đem kẽ hở trên áo của ta ghép với mặt trên váy của nàng?” 

“… Ách?” Đột nhiên hoàn hồn, Nhiếp Đông Nhạn vội vàng cúi đầu vừa thấy…”Á? Tại sao có thể như vậy?” Vội vàng gỡ sợi chỉ xuống, sau đó lộ ra một tia cười trào phúng với chính mình, lại ngẩng đầu, Lý Mộ Bạch một tay cầm sách hai mắt nhìn thẳng nàng, chột dạ một hồi, nàng lại cúi đầu xuống, chăm chú thêu tiếp. 

“Nhạn Nhạn, rốt cuộc làm sao vậy?” 

“Không… Không a!” 

“… Liên quan đến ta sao?” 

Thực hận tâm tư của nàng dễ dàng bị hắn nhìn thấu như vậy! 

Thở dài, nàng buông khung thêu, giương mắt nhìn thẳng vào hắn.”Mộ Bạch, thiếp biết chàng không thích nói dối gạt người, nhưng là, chỉ cần một lần là tốt rồi, cho thiếp nói dối một lần được không?” Sắp tới buổi trưa, thật giận ông trời không giúp việc, nửa  nước miếng cũng không chịu phun xuống dưới, hiện tại không nói cũng không được. 

Lý Mộ Bạch nghi hoặc đem sách vở đặt lên trên. “Vì cái gì?” 

Nhiếp Đông Nhạn cắn răng một cái.”Bởi vì…” 

“Tiểu thư!!!” 

Cả người phát run, Nhiếp Đông Nhạn không khỏi rên rỉ che lỗ tai xoay mắt nhìn hướng cửa phòng, “Trời ạ! Thu Hương, nơi này không ai với đoạt giọng với ngươi, ngươi không cần luôn thét chói tai được không?” Nàng tức giận nói. 

Hốt ha hốt hoảng, bất chấp tranh cãi cùng tiểu thư, Thu Hương tiến phòng liền ngồi xổm bên người tiểu thư thực hiện tốt trách nhiệm truyền tin tức của tỳ nữ. 

“Vừa rồi Tư Mã lão gia mang theo Tư Mã phu nhân còn có một đoàn người rách rưới đến tìm lão gia, bộ dáng rất thê thảm, Thu Hương vừa mới thấy, liền trốn ở một bên nghe lén…” Thở một hơi, nói: “Nhưng bởi vì cách quá xa, nghe không rõ, chỉ nghe thấy lão gia phân phó đại thiếu gia lập tức trở về trong thành gọi toàn bộ hộ vệ trong phủ tới, còn nói cái gì muốn cầu người giúp đỡ cũng không còn kịp rồi…” 

Nhiếp Đông Nhạn không khỏi ngạc nhiên.”Không thể nào! Thật sự có người muốn tới trả thù?” 

“Có lẽ là, đám rách rưới kia, nhiều đều bị trọng thương!” Thu Hương liều mình gật đầu, vừa  khẩn trương vừa sợ hãi, còn thẳng khụt khịt. “Làm sao bây giờ, tiểu thư, nếu là thực sự có người tới tìm trả thù làm sao bây giờ? Chúng ta muốn chạy trốn trước hay không a?” 

“Không tiền đồ, binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn không được sao, còn trốn cái gì! Nhưng mà …” Nhiếp Đông Nhạn nhíu mi trầm ngâm, “Đường đường Hoài Nam Kiếm còn bị truy đuổi đến sa sút như vậy, còn cùng cả nhà chạy lạc, rốt cuộc là dạng cừu gia gì lợi hại như vậy?” Lập tức lại giãn mày cười vui. “Song cứ như vậy, cha sẽ không còn thời gian rỗi tìm chúng ta gây phiền toái!” 

“Tiểu thư là nói lão gia muốn cô gia… Ôi!” 

Dùng lực che miệng Thu Hương, Nhiếp Đông Nhạn hắc hắc giả cười với Lý Mộ Bạch, “Không có việc gì! Không có việc gì!” Lại buông Thu Hương ra, liều mình nháy mắt với nàng. “Hiện tại Uyển Lý khẳng định có chuyện, nếu chúng ta không tự mình tìm ăn thì sẽ không có gì để ăn đâu, còn không mau mang bữa trưa đến, nếu cô gia bị đói, cẩn thận ta lột da của ngươi, thịt của ngươi để cô gia ăn!” 

Thu Hương lập tức hiểu ý. “Dạ, Thu Hương đi chuẩn bị, cướp không được cũng sẽ trộm, nhưng mà bên ngoài thật sự loạn, tám phần Thu Hương sẽ bị kêu đi hỗ trợ, chỉ sợ tối muộn, chậm trễ một chút mới cướp được thức ăn.” 

“Không quan hệ, có là được.” 

Thu Hương vừa đi ra ngoài, Lý Mộ Bạch liền khẽ mở miệng. “Nhạn Nhạn…” 

“A! Mộ Bạch…” Nhiếp Đông Nhạn đã sớm liệu đến, hắn vừa kêu tên của nàng, nàng lập tức phi thân đi qua ngồi lên đùi hắn, kéo cổ hắn, môi anh đào ngượng ngùng tiến đến.”Người ta… Muốn…” 

“…” 

Nữ nhân này thật sự quá luống cuống, lại dùng phương thức này để lảng tránh vấn đề của hắn!

00000000000000000000000000000000 

Nhiếp Văn Siêu nói không kịp mời người giúp đỡ, lời nói thực này giống như quạ đen mở miệng, mới cách một ngày, đối phương liền đuổi theo tới cửa, hơn nữa còn lựa chọn thời điểm lúc sáng sớm, mọi người còn cuốn trong chăn bong mơ mộng đẹp, thình lình vài tiếng kêu thê lương thảm thiết không ngừng vang tới, nhất thời mọi người sợ hãi ngã xuống giường, sau đó mới cảnh giác la lên ── nhưng đã chậm vài bước. 

Thu Hương bò lên lầu  ── dùng bốn chân, trèo đến phòng của tiểu thư. 

“Tiểu.. tiểu… Tiểu thư, cái cái cái… cái người kia đã đến đây, thật thật thật… Tiếng kêu thật là khủng khiếp, ta ta ta… Chúng ta nên trốn trốn trốn… Chạy trốn chứ…” 

Nghe vậy, Nhiếp Đông Nhạn đang hầu hạ phu quân mặc quần áo nhất thời đảo mắt đi xuống, thoáng nhìn, vậy mà là một con rùa đen rút đầu, không khỏi xem thường. 

“Thật sự là không giống đấy! Thu Hương, vốn ngươi là tỳ nữ võ lâm thế gia, vài tiếng kêu thảm thiết nho nhỏ liền sợ tới mức ngươi tè ra quần, thật đúng là vô tích sự! Quên đi, ngươi vẫn là trở về phòng đi trốn ổ chăn đi! Nếu không, trốn phía sau núi đi cũng được, nơi này không cần ngươi hầu hạ.” 

“Cái… cái kia… Như vậy sao được!” Thu Hương lập tức dũng cảm nói, bấu víu khung cửa đứng lên, hai chân run rẩy đi qua muốn hầu hạ Nhiếp Đông Nhạn thay quần áo. “Tiểu .. tiểu… Tiểu thư ở chỗ nào, Thu Thu Thu… Thu Hương liền ở chỗ đấy, mạng mạng mạng… Dù sao mạng này cũng chỉ có một, giao giao cho… Cho tiểu thư cũng được!” 

“Thật đúng là vô cùng hùng hồn nha, thấy chết không sợ đấy!” Nhiếp Đông Nhạn lẩm bẩm nói, sau đó kéo chặt quần dài của mình, bởi vì Thu Hương lại đang kéo quần của mình xuống. “Nhưng mà, kính nhờ ngươi, ta phải mặc, không phải muốn cởi ra được không?” 

Bởi vì chậm chạp, ba người Nhiếp Đông Nhạn là đám cuối cùng tới bãi đất trống trước trang uyển… Không, kia không thể xem như không, sớm đã bị mấy chục người chen nhau chật ních, Hạnh phu nhân cùng Nhiếp Nguyên Bảo dẫn mười mấy hộ vệ bảo vệ cho cửa trang uyển, biểu tình cũng không phải ngưng trọng bình thường. 

Nhiếp Đông Nhạn lôi kéo Lý Mộ Bạch chỉ nhìn một lát, lúc này hiểu được vì sao  sắc mặt mọi người đều khó coi như vậy. 

“Trời ạ, bọn họ là ai, vậy mà ngay cả cha, Nhị thúc cùng Tư Mã thúc thúc đều tới?” 

“Âm Hoa Ma cùng Dương Thiên Ma trong Tam, cùng với phủ chủ của Hồi Hồn phủ Đoạn Hồn Câu Hạ Lăng Sinh, phó phủ Ly Hồn Đao Sa Bách Luyện.” Lúc này là thời khắc khẩn cấp, Hạnh phu nhân cũng bất chấp tư oán cùng Nhiếp Đông Nhạn. 

“Là bốn người bọn hắn?” Nhiếp Đông Nhạn kinh hô.”Nhưng sao bọn hắn lại ở cùng một chỗ? ” 

“Ai cũng không ngờ tới Âm Dương Song Ma lại là sư phụ của Hạ Lăng Sinh cùng Sa Bách Luyện.” Nhìn ra được Hạnh phu nhân thực muốn đi ra ngoài hỗ trợ ── tuy rằng bà cũng giúp không được cái gì, nhưng trong trang uyển còn có phu nhân Tư Mã Nghị kia không biết võ công cùng với người bị thương, bà không thể không ở tại chỗ này. 

4 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 7 – Chương 7.3

  1. Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Mong bạn cho mình nói vài lời nếu bạn cảm thấy không thích có thể xóa comment này của mình ^^

    Chẳng là bên mình đang tổ chức một cuộc thi bình luận và trả lời dành cho các bạn yêu thích đọc tiểu thuyết Trung Quốc. Mình tin rằng cuộc thi này sẽ có ích cho nhiều bạn và tất nhiên giải thưởng cũng rất hấp dẫn. Cho nên rất mong bạn chủ wordpress có thể giới thiệu cuộc thi này giùm mình bằng cách dán đoạn dưới đây vào tường nhà hoặc đăng thành một bài viết. Mình cám ơn bạn rất rất nhiều.

    “Cuộc thi: Phát huy tinh thần độc giả

    Cơ hội nhận sách xuất bản, truyện VIP ở xs8 và tài khoản mua ebook ở alezaa dành cho các độc giả. Xin bấm vào link này để biết thêm chi tiết http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=293670&p=1661869#p1661869.”

    Rất cám ơn bạn đã đọc ^^

  2. Chưa đọc tr thì đến đoạn này ước gì ca ra tay thật hoành tráng, đọc rùi thì ước gì ca đừng ra tay, chỉ cần mang tỷ đi là OK hic hic

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s