Lưu manh đại hiệp – Chương 5 – Chương 5.4


Chương 5.4

Edit: meott

Beta: ss Vi Tiểu Bảo

Thích có thể là tình cảm mãnh liệt như vậy sao? Nàng không biết, chỉ sợ cũng không có cơ hội biết.

“Sư đệ, chỉ sợ về sau sư tỉ không thể chiếu cố ngươi được nữa, ngươi nhớ rõ phải ăn uống đầy đủ, đừng có bỏ bữa nào, luyện công phải chú ý, trời lạnh phải mặc thêm áo….” Cằn nhằn một lúc đều là những điều lặt vặt hàng ngày, nhưng nàng vẫn thấy còn chưa nói đủ.

Cửa mật thất rốt cục khép lại hoàn toàn, Đinh Đinh khóc rống lên, nghĩ đến kiếp này không có khả năng gặp lại Khúc Địch, nàng thấy trong lòng như rướm máu.

Không đủ! Nàng còn chưa dặn dò xong đâu! Nàng còn muốn nhìn hắn một lần nữa, nàng còn muốn nghe hắn nói nhiều thêm mấy câu, nàng còn muốn……….

Nhưng mọi nguyện vọng của nàng đều là không thể. Vì bảo vệ hắn, nàng nhẫn tâm mà phá hủy đi chỗ mở ra mật thất.

Trong mật thất kia cất chứa điển tịch của Linh Lung Môn, hơn nữa lương khô và nước vô số, Khúc Địch có ở đó ba hay năm năm đều không thành vấn đề.

Huống hồ nàng tin tưởng, lấy tài năng của Khúc Địch, muốn mở lại cửa mật thất cùng lắm chỉ hai, ba ngày mà thôi, cũng không tốn bao nhiêu công phu. Về phần bọn ngu ngốc bên ngoài này. Hừ, bọn họ muốn xông vào mật thất này thì trước tiên cũng phải lưu lại nửa cái mạng đi!

Chuyện sống chết ở ngay trước mắt. Đinh Đinh rốt cuộc cũng hiểu được, lương thiện quá cũng có mặt không tốt. Cẩu cấp cũng khiêu tường (đại ý là chó bị dồn ép cũng nhảy tường, đồng nghĩa với ‘con giun xéo lắm cũng quằn’), huống chi là con người?

Nàng không hề lương tay, dụ dỗ đám người kia chạy về phía sau mật thất, chạy vào trong đình nhỏ, khởi động các cơ quan cạm bẫy trong trang. Dù sao những kẻ đến lấy Hấp huyết đại pháp thì cũng chẳng phải người tốt gì, có lẽ làm chết nhiều thêm vài tên cũng là vì thiên hạ mà tạo phúc!

Một khi mở ra các cơ quan, Bạch Vân trang lập tức trở thành đầm rồng hang hổ, mười mấy hắc y nhân trước sau cũng sẽ trở thành oan hồn nơi đây mà thôi.

Đinh Đinh vừa khai mở các cơ quan, vừa đánh trả kịch liệt kẻ địch đang tới.

Nàng muốn đi cứu Đinh Hoàn, lão nhân gia kia cả đời trung nghĩa lại bị người phản bội lại.

Đinh Đinh nhìn chung vẫn là quá coi thường Khúc Địch, hắn chỉ dùng một ngày đêm đã sửa chữa lại chỗ mở mật thất, có thể ra ngoài rồi.

Hoàng hôn đã buông xuống, ánh dương khuất dần phía chân trời, Bạch Vân trang dần hiện ra trước mắt hắn.

Một tòa đào nguyên tiên cảnh bị lửa lớn phá hủy thành phế tích.

Khuôn mặt hắn không chút thay đổi nhưng trái tim đau như dao cắt, từng bước từng, bước đi qua từng mảnh khói bụi của thôn trang.

Hắn đi tìm, đi tìm bảo bối trong lòng mình. Không bỏ qua bất cứ nơi nào, cứ lục soát như vậy từ lúc mặt trời lặn đến đêm tối, lại từ đêm tối tìm đến hừng đông.

Hắn tìm thật cẩn thận nhưng trong lòng cũng không ngừng cầu nguyện, ngàn vạn lần đừng để hắn tìm thấy ai cả. Chỉ cần không thấy thi thể là còn có một phần vạn hi vọng sinh tồn.

Hơn mười thi thể cháy đen thui ở quanh những cạm bẫy, hắn lại không có hứng thú mai táng bọn họ.

Không phải hắn tàn nhẫn, mà là những người này căn bản không đáng để đồng tình, ngay cả sau khi xuống mồ cũng không có tư cách được bảo hộ.

Bước chân Khúc Địch cuối cùng dừng lại trước một khối thi thể cháy đen bị chém mất cánh tay, liếc mắt một cái liền nhận ra khối thi thể này không phải người ngoài, chính là Đinh Hoàn!

Thì ra, chỉ cần thật sự để một người ở trong lòng, cho dù bọn họ có bị đốt thành tro cũng nhận ra được, lời nói này một chút cũng không sai….

Trải qua một ngày đêm tìm kiếm, hai bảo bối của hắn, hắn tìm được một, một cái khác lại thất lạc không rõ, có lẽ là chạy thoát được, cũng có lẽ đã chết không toàn thây, ngay cả tàn tích cũng không còn.

Nhưng Khúc Địch nguyện tin tưởng Đinh Đinh còn sống, một tiểu cô nương tốt như vậy, ông trời làm sao nhẫn tâm để nàng chết đi khi còn trẻ như thế? Hắn chưa bao giờ tin vào thần tiên. Nhưng vì Đinh Đinh cho dù là thần, là phật, là ma, là yêu, chỉ cần có thể bảo vệ được Đinh Đinh bình an, hắn đều tình nguyện tin tưởng.

“Ngươi nói, đại nghĩa làm trọng, dù chết ngàn vạn lần cũng không hối hận. Mà bây giờ ngươi có thể thật sự dứt khoát, không nuối tiếc sao?”

Hắn hạ thân mình, nâng thi thể Đinh Hoàn lên, đi đến hoa viên nhỏ ven hồ nơi Đinh Hoàn thích ngồi uống rượu ngắm cảnh nhất, một mình ngồi đào đất.

“Ngươi vì người trong thiên hạ mà bôn ba nửa đời người, cuối cùng được cái gì? Thê tử uổng mạng, nữ nhi thất lạc không rõ. Hôm nay ngươi bỏ mạng, thiên hạ này liệu lại có bao nhiêu người nhớ kĩ hết thảy những thứ ngươi đã làm chứ?”

Mười ngón tay hắn nứt toang, máu tươi rơi rớt: “Ngươi nói nhân chi sơ tính bản thiện, chỉ cần thêm người thiện lương dẫn đường, thiên hạ này sẽ không có tội ác. Nhưng ngươi dẫn đường cả đời, lại dẫn thành cái gì chứ? Các cơ quan, cạm bẫy trong Bạch Vân trang ngoại trừ ta, ngươi và sư tỉ thì không có ai có thể phá giải, đám hắc y nhân này nếu không có người mà ngươi tín nhiệm dẫn vào bên trong, làm sao có thể ở trong trang giết người, phóng hỏa?”

Hắn chỉ đống thịt mơ hồ, nát thành từng mảnh: “Ngươi tin tưởng những người đó, nhưng bọn họ lại lấy cái gì để báo đáp lại sự tín nhiệm của ngươi? Ngươi nói ta gian ngoan, cứng đầu, vậy thì sư phụ, ngươi cả đời này chẳng phải cũng ngoan cố quá đấy thôi?”

Khúc Địch cẩn thận nâng thi cốt của Đinh Hoàn, đặt vào hố vừa đào, hai tay nắm từng nắm đất, phủ lên thi thể cháy đen kia.

Gặp được Đinh Hoàn, có lẽ là ý trời. Cũng có lẽ là ông trời muốn hắn yêu thương một người tốt ngu xuẩn như thế. Thói đời bạc lạnh, người tốt như vậy thiếu rất nhiều, rất nhiều…..

Đúng là ông trời không có mắt, người tốt không nhận được hảo báo.Chẳng bằng những kẻ xấu kia sống tiêu dao khoái hoạt, hưởng hết vinh hoa phú quý.

“Thực xin lỗi, sư phụ, Khúc Địch phụ sự dạy bảo của người, từ nay về sau ta sẽ đi khắp thiên hạ tìm kiếm sư tỉ thất lạc, rất cần tiền tài, thế lực khổng lồ, cho nên nếu sau này ta làm việc gì có không tuân thủ quy củ chính đạo, cũng chẳng sợ hai tay nhuốm máu, chỉ cần có đủ lực lượng giúp ta tìm được sư tỉ, ta sẽ làm tất cả. Nếu ta biết được sư tỉ đã không còn, ta chắc chắn sẽ khiến nợ máu này phải trả bằng máu, sau đó……”

Mai táng Đinh Hoàn xong xuôi, hắn ở trước mộ dập đầu liên tục, dập đầu đến vỡ trán, máu tươi đầy mặt mới thôi: “Sư phụ, nếu ngươi gặp được sư tỉ, nhớ rõ phải trói chặt nàng, dù là trên thiên đình hay dưới địa ngục, ta nhất định sẽ tìm được các ngươi, đến lúc đó, hắc hắc…. ta sẽ không gọi ngươi là sư phụ nữa, mà sửa lại gọi là nhạc phụ. Kiếp này, bất luận sống chết, Khúc Địch ta nhất định thú (cưới) Đinh Đinh làm vợ.”

Hai mắt hắn đỏ bừng, trừng trừng nhìn bầu trời xanh, cá tính quật cường tưởng như đã chết, tại một khắc này như dâng lên đến cực điểm.

“Nếu không lấy được Đinh Đinh, Khúc Địch ta thề không làm người!” 

2 thoughts on “Lưu manh đại hiệp – Chương 5 – Chương 5.4

  1. Một mong muốn từ thuở bé mà nuôi dưỡng lên một đại hiệp vô lại như vậy!
    cha vợ chết rồi, bây giờ tới con rể lên sàn đây!
    Thanks bạn, truyện rất hay!

  2. Buồn cho Đinh Hoàn quá. Có lẽ để Đinh Hoàn đi gặp thê trước cũng tốt.
    Còn Khúc Địch, ta thích một tình yêu khắc cốt ghi tâm như vậy, một lời nói ra, khắc sâu ngàn đời.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s