Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.1


Chương 8.1

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Thu Hương, tiểu thư đâu?” 

Giọng nói Lý Mộ Bạch vẫn nhẹ nhàng như vậy, dịu dàng như vậy, tĩnh lặng hơn so với gió thổi qua, nhưng Thu Hương đang lau bàn lại sợ hãi nhảy dựng lên giống như bị sét đánh, đánh đổ bình hoa, lật đổ ghế tựa, cả người ngã ngồi dưới đất, hai mắt kiếp sợ nhìn vào mắt hắn. 

“Cô… cô… Cô gia!” 

Lý Mộ Bạch khẽ thở dài, càng nhỏ nhẹ hỏi lại một lần, “Tiểu thư đâu?” 

Ừng ực một tiếng, Thu Hương dùng sức nuốt nước miếng ở cổ họng xuống, hai cánh môi run rẩy mở lời. 

“Lão… Lão gia kêu… kêu… kêu… Kêu tiểu thư đi đi đi… Đi nói nói nói… Nói chuyện.” 

“Nhạc phụ kêu nàng đi nói chuyện?” Lý Mộ Bạch suy nghĩ một chút. “Như vậy sau khi nàng trở về, nhờ ngươi nói cho nàng, ta đi lên trên đỉnh núi.” 

Thu Hương liều mình gật đầu, chỉ hy vọng hắn mau mau rời đi. 

Một khắc sau, Lý Mộ Bạch khoanh tay đứng lặng trên đỉnh núi Bằng Sơn, lẳng lặng nhìn Thái Hồ ở xa. 

“Lý công tử.” 

Lý Mộ Bạch không nhúc nhích.”Tư Mã công tử, vết thương đỡ nhiều chưa?” 

“Tốt hơn nhiều, cám ơn.” Tư Mã Thanh Lam cẩn thận quan sát hắn, vẫn là không dám tin tưởng nam nhân thanh tú, nho nhã, ôn hòa trước mắt này chính là người trong võ lâm nghe mà biến sắc Ác Diêm La. 

“Lý công tử, có thể nói cho ta biết vì sao ngươi muốn kết hôn với muội muội? Muội muội nói là nàng bức ngươi cưới nàng, nhưng ta tin tưởng trên đời này hẳn là không có bất luận kẻ nào bức bách được ngươi, cho nên, vì sao?” 

Lý Mộ Bạch thâm thúy mỉm cười. “Tư Mã công tử nghĩ sao?” 

Tư Mã Thanh Lam do dự một chút. “Vì muội muội xinh đẹp?” 

Lý Mộ Bạch nghiêng mắt nhìn chăm chú hắn, không đáp hỏi lại, “Như vậy Tư Mã công tử thì sao? Vì sao  ngươi cô đơn chung tình với Nhạn Nhạn?” 

“Này…” Tư Mã Thanh Lam có chút xấu hổ đừng nhắm mắt. “Ta là, khụ khụ, nhất kiến chung tình.” 

“Phải không?” Lý Mộ Bạch dời tầm mắt, ngóng nhìn Thái Hồ vẫn như cũ.”Nói cách khác, Tư Mã công tử chung tình vì Nhạn Nhạn là người xinh đẹp?” 

Tư Mã Thanh Lam tắc nghẹn. 

“Cũng không phải như vậy, chúng ta quen biết bảy năm, càng hiểu nàng, ta càng thêm yêu thích nàng.” 

“Ngươi hiểu nàng?” 

Tư Mã Thanh Lam lại nghẹn một chút, tiện đà than thở, “Ta nghĩ hiểu nàng, kỳ thật không phải như vậy.” Hắn bất đắc dĩ thẳng thắn thành khẩn. “Ta nghĩ, muốn hiểu biết nàng thật không dễ dàng.” Ngữ khí Lý Mộ Bạch thủy chung ôn hòa như vậy, nhưng mỗi một câu đều bén nhọn khiến  hắn vô lực chống đỡ. 

“Kỳ thật Nhạn Nhạn rất đơn thuần, cũng không khó hiểu.” Lý Mộ Bạch thản nhiên nói. 

Nghe hắn nói nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, Tư Mã Thanh Lam không khỏi dâng lên tức giận. 

“Như vậy ngươi thì sao? Ngươi còn không có cho ta biết vì sao phải lấy nàng?” 

Trầm mặc một hồi lâu, Lý Mộ Bạch mới nhẹ nhàng mà nói: “Nói thực ra, khi mới quen ta là thực chán ghét nàng, tùy hứng, điêu ngoa lại vô lý, một nữ nhân xinh đẹp thiên tiên như thế nào đi chăng nữa, nếu là tính tình không tốt, ta cũng không để ý nàng. Nhưng dần dần, ta hiểu biểu hiện của nàng làm cho người ta chán ghét kỳ thật là muốn bảo hộ chính mình, đồng thời cũng là ở phát tiết oán giận ứ đọng trong lòng, ta liền không hề chán ghét nàng, bởi vì ta có thể hiểu được…” 

Hắn than nhẹ, “Nếu là oán hận bất kỳ ai khác, ta có thể sử dụng mọi thủ đoạn báo thù, nhưng nếu là cha của mình, ta có thể như thế nào? Đúng vậy, ta có thể hiểu được phẫn nộ còn có bất đắc dĩ của nàng, nàng căn bản không thể thay nương  báo thù, chỉ có thể mà một lần, lại một lần cùng nhạc phụ đối nghịch, nhưng ngược lại, chính nàng cũng khổ…” 

Một chút thương tiếc xẹt qua mắt của hắn. 

“Không ai nguyện ý cùng cha của mình đối nghịch, nàng không thể không làm như vậy, đơn giản là nàng không thể quên nương của nàng đã phải chịu khổ.” 

Hắn thật sự hiểu hết! 

Tư Mã Thanh Lam giật mình chăm chú nhìn hắn, vừa khâm phục vừa ghen tị. “Sau đó?” 

“Sau đó?” Lý Mộ Bạch lại trầm mặc, hơn nửa ngày sau, khi hắn mở miệng lại lần nữa thì đề tài đã chuyển biến. “Tư Mã công tử không sợ ta sao?” 

Tư Mã Thanh Lam lặng một chút. “Thẳng thắn mà nói, vẫn là có điểm sợ.” 

Lý Mộ Bạch vuốt cằm. “Ít nhất Tư Mã công tử không sợ hãi giống những người khác, từ ngày đó tới giờ, mọi người nhìn thấy ta xa xa thì bỏ chạy, chỉ có ngươi dám chủ động tiếp cận ta.” 

“Ngươi không thể trách bọn họ, thủ pháp giết người của ngươi thật sự quá tàn khốc, ai thấy đều đã sợ hãi.” Tư Mã Thanh Lam cười khổ. “Tuy nhiên nói thật, cho đến giờ phút này, ta vẫn rất khó tin tưởng Ác Diêm La đồn đãi trên giang hồ chính là Lý công tử, trong tưởng tượng, Ác Diêm La hẳn là có bộ mặt dữ tợn, lời nói hung ác, vô luận như thế nào cũng không giống như ngươi vậy, công tử thanh tú nho nhã, văn nhược, không thấy tận mắt ngươi giết người, chỉ sợ không có bất luận kẻ nào sẽ tin tưởng.” 

“Ta cũng không trách bất luận kẻ nào.” Giọng Lý Mộ Bạch nhẹ nhàng. 

Tư Mã Thanh Lam lại nhìn hắn chăm chú một lát, đột nhiên hỏi: “Ngươi sẽ buông tha cho muội muội sao?” 

“Buông tha?” Ánh mắt Lý Mộ Bạch nhìn  trở lại. “Là nhạc phụ muốn Tư Mã công tử tới hỏi ta sao?” 

Tư Mã Thanh Lam chần chờ một chút.”Không nói dối ngươi, đúng vậy.” 

“Bởi vì ta không phải Tư Mã công tử ngươi, hay là bởi vì ta là Ác Diêm La?” 

“Bởi vì ngươi là Ác Diêm La, ngươi hẳn là biết, Nhiếp phủ là thế gia bạch đạo, được làm hiệp nghĩa chi đạo, là người đi theo con đường chính nghĩa, trên giang hồ không chấp nhận tình huống khó giải quyết liên quan một chỗ với sát tinh vô tình được. Huống chi ngày đó, tận mắt trông thấy thủ đoạn giết người của ngươi, ai dám cam đoan ngươi sẽ không…” Tư Mã Thanh Lam dừng một chút. “Ách, nhất thời nổi điên giết chết muội muội.” 

Lý Mộ Bạch cũng không tức giận, ngược lại còn thật sự gật đầu đồng ý. 

“Quả thật, nhạc phụ lo lắng cũng không phải không có lý.” 

Vẻ mặt Tư Mã Thanh Lam run lên. “Như vậy trả lời của ngươi là..” 

Ánh mắt Lý Mộ Bạch phát ra tia nhu hòa, biểu tình lại ôn thuần. 

“Không.” 

0000000000000000000000000000000000000000 

“Cự tuyệt!” 

Đối với phụ thân nói nhẹ cùng khuyên bảo, Nhiếp Đông Nhạn không cần suy nghĩ, vẻ mặt tức giận quả quyết cự tuyệt, vô cùng kiên định lại bướng bỉnh. 

“Cái gì gọi là bạch đạo, cái gì gọi là hắc đạo? Tất cả đều là thúi lắm, chẳng lẽ thủ đoạn giết người tàn nhẫn một chút thì là hắc đạo, mà bạch đạo là có thể giơ ra chiêu bài treo đầu dê bán thịt chó?” 

“Ta treo đầu dê bán thịt chó khi nào?” Nhiếp Văn Siêu không cho là đúng mà bác bỏ. 

“Không có sao?” Nhiếp Đông Nhạn cười lạnh. “Bệnh hay quên của cha cũng thật lớn nha! Cha, già rồi hồ đồ sao? Nhưng mà bốn ngày trước mà thôi, cha liền đã quên là ai cứu toàn bộ Nhiếp phủ còn có nhà của Tư Mã thế bá thì sao? Người ta đã cứu toàn bộ người hai nhà chúng ta, không báo đáp người ta thì thôi, lại có thể ở nơi này mạnh miệng phun nước miếng nói nhà người ta là hắc đạo, không thừa nhận người ta là con rể, xin hỏi cái này không gọi là vong ân phụ nghĩa sao?” 

“Này… Này…” Biểu tình Nhiếp Văn Siêu khó chịu mà nghẹn họng. “Ta… Ta cũng không có quên, cha, khụ khụ, tất nhiên cha có hồi báo, này… Con không cần phải xen vào. Tóm lại, hắn không chỉ có thủ đoạn giết người tàn khốc, hơn nữa chẳng phân biệt được hắc bạch, bắt người, cướp của, gian dâm không gì là không làm…” 

“Về điểm này, ta không biết giải thích như thế nào, vô luận ta nói như thế nào, chỉ cần hắn giết người bao gồm người trong bạch đạo, các ngươi liền không tha thứ. Ta chỉ có một câu…” Nhiếp Đông Nhạn ngạo nghễ dương cao. “Những người đó đều đáng chết!” 

“Nhạn Nhi!” đột nhiên Hạnh phu nhân ở một bên nói xen vào, nhưng bày ra bộ dạng quan tâm thân thiết, song Nhiếp Đông Nhạn tuyệt không tin nàng. “Con rất thông minh, không cần bởi vì thích hắn, liền chẳng phân biệt mà tin lời nói của hắn nha!” 

Nhiếp Đông Nhạn hừ lạnh lùng. “Ta cũng không phải cha, háo sắc lại có lời ngon tiếng ngọt bên tai, chỉ cần diện mạo của nữ nhân bên gối xinh đẹp tùy tiện nói hai câu lời ngon tiếng ngọt, là ông có thể không để ý vợ cả ốm yếu, để mặc nàng tự sinh tự diệt, cũng không thèm tới nhìn liếc mắt một cái!” 

Hạnh phu nhân không kịp trở mặt, Nhiếp Văn Siêu liền đã nhảy dựng lên đập bàn tức giận mắng. 

“Nhạn Nhi, con hơi quá đáng, đừng quên chúng ta là trường bối của con!” 

“Sao? Hiện tại ngay cả lời nói thật con đều không thể  nói sao?” Nhiếp Đông Nhạn ngang nhiên không sợ. “Hay là con nói sai cái gì? Ngay tại trong phủ, ngay cả cửa lớn cũng không ra, bốn năm lại chỉ đi xem nương ba lần, cha dám nói cha có tình có nghĩa? Hay là, là con hiểu lầm Hạnh di, căn bản bà không nói cái gì, mà là chính cha quá vô tình, chính mình quyết định không đi thăm hỏi nương?” 

Miệng há rộng, Nhiếp Văn Siêu không biết biện hộ như thế nào, ông cũng không thể thừa nhận bất kỳ một trong hai đáp án, chỉ có thể đứng ở nơi đó tức chết chính mình. Tìm nguyên nhân để nghĩ, sai lầm ở… 

Quả thật hắn là người đàn ông tham hoan háo sắc.

“Muội muội, mặc kệ như thế nào, sự tình đều đã qua,” một bên, Nhiếp Nguyên Xuân muốn hoà giải. “Muội cũng không nên nhắc lại chuyện xưa, chuyện cũng không thỏa mái gì…” 

Đột nhiên quay đầu lại, “Ý của huynh là,” Mặt Nhiếp Đông Nhạn không chút thay đổi liếc nhìn hắn. “Muội có thể giết phu nhân của huynh, sau đó nói dù sao mọi người đã chết, cũng không muốn truy cứu nhiều lắm, có phải hay không?” 

Hai câu nói liền ngăn chặn cái miệng của hắn, Nhiếp Nguyên Xuân đành phải cười khổ lùi về. 

“Muội muội, muội muốn giết ta cũng không sao,” Thật ra thuận nương là người ôn hòa nhất, lập trường cũng trung lập giữa mọi người. “Nhưng hiện tại chúng ta nói rất đúng về muội phu, tạm thời cho dù hắn là người tốt hoặc người xấu, thanh danh hắn bê bối, quả thật Nhiếp phủ không nên cùng hắn liên lụy, muội không thể ích kỷ, hẳn là vì mọi người Nhiếp phủ suy nghĩ a!”

4 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s