Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.2


Chương 8.2

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Vì cái gì không thể?” Ánh mắt trào phúng hoành đảo qua. “Mỗi người trong Nhiếp phủ, bao gồm cả đại tẩu, rõ ràng mọi người đều ích kỷ như vậy, vì sao còn có thể hùng hồn như vậy bảo ta không ích kỷ suy nghĩ vì mọi người?” 

Thuận nương há miệng muốn nói gì, chợt im lặng, từ từ nhìn mọi người chung quanh trong phòng, rồi sau đó như nhận ra điều gì đó mà cúi đầu, cũng không lên tiếng nữa.

“Được, không đề cập tới chuyện quá khứ, cũng không bàn về thanh danh tốt xấu, muội muội,” Nhiếp Dũng Siêu nghiêm túc nhìn Nhiếp Đông Nhạn. “Muội có thể bảo đảm hắn sẽ không nhất thời trở mặt ngay cả chúng ta cũng giết sao?” 

Nghiêng trán, “Nhị thúc nghĩ hắn sẽ làm sao?” Nhiếp Đông Nhạn hỏi lại trở về. 

“Trông cũng không giống, ” Nhiếp Dũng Siêu thành thật nói. “Nhưng ở trên giang hồ đồn đãi hắn, hơn nữa chúng ta tận mắt nhìn thấy, chứng thật hắn là giết người không chớp mắt, ngay cả mặt mày cũng không nhăn một chút, cháu không thể trách chúng ta lo lắng, phải biết rằng, nếu hắn thật muốn giết chúng ta, ai trong chúng ta cũng không chạy thoát.” 

“Cái này Nhị thúc không cần lo lắng,” Nhiếp Đông Nhạn vô tình khoát tay. “Hắn đã đáp ứng cháu, cho dù như thế nào, hắn tuyệt không động thủ thương tổn thân nhân của cháu.” 

“Cháu tin hắn?” 

“Hắn không cần phải lừa cháu đúng không?” 

Nhiếp Dũng Siêu còn suy nghĩ cẩn thận một chút. “Đúng là không cần thiết.” 

“Vậy Nhị thúc còn gì muốn nói không?” 

Nhiếp Dũng Siêu nhún nhún vai, không phản đối. 

“Được rồi!” Nhiếp Văn Siêu xoa xoa huyệt thái dương. “Như vậy, con có thể khuyên hắn rời khỏi giang hồ, làm cho Ác Diêm La từ nay về sau biến mất không?” 

Lúc này đổi lại Nhiếp Đông Nhạn trầm tư một lát. 

“Con không chắc có thể thuyết phục hắn hay không.” 

“Vậy hiện tại con đi khuyên hắn thử xem!” 

Nhiếp Đông Nhạn cũng không có lập tức rời đi, nàng nhíu mày nhìn chăm chú Nhiếp Văn Siêu một hồi lâu. 

“Trừ cách đó ra, không còn cách khác sao?” 

“Đúng vậy, cho dù như thế nào, Nhiếp phủ tuyệt không thể có bất cứ quan hệ dính dáng đến Diêm La Cốc.” 

000000000000000000000000000000000 

Sau giờ ngọ, trời mưa lất phất ngoài cửa sổ, giống như rèm nước bằng trân châu rơi xuống cây cối, từng giọt nước rơi xuống, vệt nước loang lổ, nói hết hoảng hốt cùng u sầu, tí tách… 

“Đã làm xong!” Cắn đứt đầu sợi chỉ, Nhiếp Đông Nhạn đem cây kim bỏ vào trong bao, trong phút chốc lại vui mừng vuốt ve thành phẩm của mình, sau đó đến bên Lý Mộ Bạch đang nhìn phía cửa sổ, suy nghĩ sâu xa nhìn hắn, sau một lúc lâu. “Mộ Bạch, chàng đã từng nghĩ qua sẽ rời khỏi giang hồ chưa?” 

“Tạm thời không có,” tâm trạng Lý Mộ Bạch đều chuyên tâm vào sách vở không chút để ý trả lời. “Sau khi bảy vị sư phụ nhận bảy người chúng ta làm đồ đệ mới rời khỏi giang hồ, giống như vậy, chúng ta cũng phải tìm đến bảy vị truyền nhân tài năng rồi rời khỏi giang hồ.” 

“Thì ra là thế, như vậy…” Nhiếp Đông Nhạn lặng lẽ đi đến bên cạnh hắn, ngồi xổm xuống. “Chúng ta có thể rời khỏi nơi này chưa?” 

Tầm mắt từ sách vở chuyển tới khuôn mặt mềm mại có má lúm đồng tiền kia, Lý Mộ Bạch chăm chú nhìn nàng thật sâu trong một lát. 

“Nàng nguyện ý theo ta? Mặc dù là người trong võ lâm ghét cay ghét đắng Diêm La Cốc?” 

“Nguyện ý,” ngữ khí Nhiếp Đông Nhạn chắc chắn, vẻ mặt lại chân thành tha thiết. “Cho dù là xuống địa ngục!” 

Bỏ quyển sách xuống, duỗi cánh tay đem nàng vào lòng mình, “Ta sẽ không phụ lòng nàng.” Hắn nỉ non. 

“Buổi sang ngày mai, trước tiên chúng ta quay về Nhiếp phủ đi lấy hộp trang sức của nương trước, miễn cho cha thiếp cùng mọi người nghi ngờ,” nàng ngẩng má lúm đồng tiền trưng cầu sự đồng ý của hắn. “Sau đó buổi tối thừa dịp đêm bỏ đi?” 

Trước tiên Lý Mộ Bạch hôn lên trán nàng, lại dịu dàng đồng ý, “Được.” 

“Còn có này…” Đem thành phẩm thêu của mình để trước mặt hắn, Nhiếp Đông Nhạn bày ra bộ dạng xinh đẹp cùng má lúm đồng tiền, dịu dàng, thâm tình, còn có một tia cười thông minh. “Thiếp không có thói quen nhìn thủ pháp giết người của chàng, cho nên…” 

Nàng một mặt giải thích, một mặt đem ướm thử lên hai tay của hắn. “Về sau lúc chàng muốn dùng cách này để giết người, phải đem cái này gỡ xuống thì sẽ không làm bẩn chúng, như vậy, không chừng trên giang hồ lại đồn đại chàng đổi thủ pháp giết người a.” 

Nhìn bao tay màu đen bao quanh cổ tay, mặt trên là đóa hoa mai xinh đẹp tinh xảo, thanh nhã, phiêu dật, nếu dính máu tươi, chính xác làm người ta bóp cổ tay không thôi, Lý Mộ Bạch không khỏi gợi lên một chút cười. 

“Như vậy nàng xác định trước khi ta giết người nhất định sẽ gỡ nó xuống?” 

“Sẽ!” Nhiếp Đông Nhạn gật đầu khẳng định chắc chắn. “Tuy rằng chàng không thích thiếp, nhưng chàng là nam nhân dịu dàng săn sóc, nếu thiếp đã là thê tử của chàng, chàng nhất định sẽ không làm chuyện thương tổn thiếp.” 

Nghe vậy, Lý Mộ Bạch mở miệng do dự muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là chưa nói cái gì. 

“Tiểu thư…” 

Nhiếp Đông Nhạn nghe tiếng ngoái đầu nhìn lại, chợt kích động nhảy dựng lên đón nhận khay trà Thu Hương đang chần chờ đứng ở ngoài cửa phòng, không hiểu được có thể tiến vào hay không. 

“Thu Hương đưa trà đến…” 

“Đúng lúc, Thu Hương, ta đỡ phải đi tìm ngươi.” 

Thu Hương sợ hãi hướng Lý Mộ Bạch liếc mắt một cái. “Dạ, tiểu thư tìm Thu Hương có chuyện gì?” 

“Nhanh đi chuẩn bị đi.” 

“Chuẩn bị cái gì?” 

“Chúng ta đêm mai sẽ rời đi!” 

“Rời đi? Cùng… Cùng cô gia?” 

“Nói nhảm, không cùng chàng thì đi với ai?” 

Loảng xoảng một tiếng, khay trà rơi xuống đất, nháy mắt khuôn mặt Thu Hương hoảng sợ quá độ mà biến hình. 

Cùng ma đạo sát tinh giết người không chớp mắt kia cùng nhau đi? 

Tiểu thư điên rồi! 

000000000000000000000000000000000000000000 

Đêm đã khuya, mưa tạm dừng, bầu trời mịn như nhung đen, sao trời lấp lánh như kim cương, không biết con côn trùng nào nhẹ nhàng ngâm xướng bình tĩnh hát bài hát ru con, dịu dàng trấn an mọi người ngủ say. 

Trong trang uyển, mọi người đều ngủ. 

Trừ bỏ trong sương phòng của Nhiếp Văn Siêu, chỗ đó đang tiến hành thảo luận khẩn cấp, mười người ngồi đầy trong phòng, sắc mặt mỗi người cũng không phải ngưng trọng bình thường. 

“Thu Hương nói là bọn chúng muốn đi trong đêm mai sao?” Nhiếp Văn Siêu gầm nhẹ. 

“Dạ, cha, Thu Hương nói như vậy,” Thuận nương vuốt cằm. “Nàng sợ hãi, cho nên chạy nhanh chạy tới nói với con, bởi vì nàng không muốn cùng muội phu cùng rời đi, cũng không hy vọng muội muội cùng muội phu cùng rời đi, nàng là nha hoàn tâm phúc của muội muội, con tin việc này hẳn không là giả.” 

“Thật đáng chết, nha đầu kia lại muốn dính vào!” Nhiếp Văn Siêu hổn hển rít gào. “Sao nàng không rõ ta đều là vì nàng!” 

“Nhưng là…” Thuận nương do dự. “Nếu bản thân muội muội thực thích người đó, thật sự không thể để cho bọn họ ở một chỗ sao?” 

Nhiếp Văn Siêu thở dài, “Thuận nương, hiện tại vấn đề không đơn giản như vậy, cho dù cha nguyện ý nhắm một mắt mở một mắt, nhưng…” Hắn bất đắc dĩ lắc đầu. “Trước kia còn có thể, hiện tại cũng trăm triệu lần cũng không thể.” 

“Vì sao?” 

Nhiếp Văn Siêu liếc nhìn Tư Mã Nghị, Tư Mã Nghị lấy ra một phong thơ. 

“Hơn nửa tháng trước, Nộ Diêm La không hề có nguyên do một chưởng đánh chết thúc thúc của chưởng môn phái Hoa Sơn Bát Thủ La Hán, chưởng môn phái Hoa Sơn thật sự giận dữ, lúc này phát ra thiếp hiệp nghĩa mời đồng đạo các môn phái, mời đồng minh bạch đạo chinh phạt Diêm La Cốc, quyết nghị muốn tiêu diệt bảy vị Diêm La Diêm La Cốc, cho dù không phải người của Diêm La Cốc, chỉ cần có quan hệ dính dáng cùng Diêm La Cốc cũng không buông tha, giết tận gốc…” 

Tư Mã Nghị nói tới đây, Nhiếp Văn Siêu cũng lấy ra một phong thơ khác. 

“Buổi trưa hôm nay, hai chúng ta đều nhận được thiếp hiệp nghĩa, nói cách khác, trừ phi chúng ta muốn trở thành đối tượng chinh phạt của đồng minh bạch đạo, nếu không tuyệt không thể có quan hệ dính dáng đến cùng Diêm La Cốc, như vậy con rõ chứ? Cha cũng không thể làm khác!” 

Trừ bỏ Hạnh phu nhân cùng Nhiếp Dũng Siêu ở ngoài, những người khác nghe được đều trợn mắt há hốc mồm, lòng tràn đầy rung động, lúc này mới biết được sự tình rốt cuộc có bao nhiêu nghiêm trọng. 

“Nhưng… Nhưng… Muội phu đối với chúng ta có ơn nha! Chẳng lẽ chúng ta…” 

“Xuân nhi, con có phải nhầm lẫn cái gì hay không?” Lạnh lùng, Hạnh phu nhân cắt đứt kháng nghị của Nhiếp Nguyên Xuân. “Ác Diêm La đối với chúng ta cũng không ơn gì cả!” 

Nhiếp Nguyên Xuân ngây cả người. “Không… Không có?” 

“Đương nhiên không có,” trên mặt Hạnh phu nhân không một tia biểu tình. “Đã quên sao? Ngày đó theo như lời hắn, căn bản hắn không tính nhúng tay xen vào, nói cách khác, hắn không tính cứu chúng ta, cho nên chúng ta cũng không được hắn cứu, hắn phải cứu là thê tử của chính mình, là Nhạn nhi được hắn cứu, hiểu chưa?” 

Không chỉ Nhiếp Nguyên Xuân, những người khác nghe thấy cũng đều ngây người. 

“Nhưng… Nhưng là buổi sáng hôm nay cha còn nói…” 

“Cha con hồ đồ!” Hạnh phu nhân liếc mắt trượng phu một cái. “Nhưng khi ta nhắc nhở, ông ấy cũng suy nghĩ cẩn thận.” 

“Cha…” Nhiếp Nguyên Xuân không tin được hỏi lại phụ thân. “Suy nghĩ cẩn thận?” 

5 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s