Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.3


Chương 8.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

Trước ánh mắt kinh ngạc của con, Nhiếp Văn Siêu có chút bất an, nhưng vẫn cứng rắn bày ra tư thế của bậc cha mẹ. 

“Đúng vậy, sau khi nghe lời nhắc nhở của Hạnh di, cha liền suy nghĩ cẩn thận, Ác Diêm La cũng không phải là muốn cứu chúng ta, hắn phải cứu là thê tử của hắn, mà như vậy đúng lúc, muốn tìm vợ hắn cùng chúng ta gây phiền toái, đây chỉ là trùng hợp, chẳng qua chỉ thế mà thôi, cho nên chúng ta không nợ ân tình của hắn.” 

Đối với lời ngụy biện cố chấp này, Nhiếp Nguyên Xuân ngẩn ngơ há to miệng, hoàn toàn nói không ra lời, mà bên kia, Tư Mã Thanh Lam cũng khó có thể tin. 

“Cha, ” hắn đối mặt với cha mình. “Cha cũng cho rằng như vậy?” 

Tư Mã Nghị do dự một chút, da mặt có điểm cứng ngắc. “Thanh nhi, chẳng lẽ con tính để bởi vì Diêm La Cốc mà hai nhà chúng ta cùng chết sao?” 

“Chúng ta nói rõ rang với chưởng môn phái Hoa Sơn…” 

“Nói rõ ràng cái gì?” ngữ khí Tư Mã Nghị trầm trọng nói. “Nói chúng ta cùng Ác Diêm La có quan hệ, cho nên bất đắc dĩ chúng ta phải giúp Diêm La Cốc đối kháng bạch đạo sao?” 

Tư Mã Thanh Lam tắc nghẽn một chút. “Chúng ta… Chúng ta có thể giữ trung lập.” 

Tư Mã nghị thở dài. “Thanh nhi, con cũng không phải vừa ra giang hồ, chẳng lẽ không hiểu được là lúc hắc đạo cùng bạch đạo chạm mặt xung đột, cũng không có loại lập trường trung lập cho con lựa chọn?” 

“Nhưng… Nhưng là…” 

“Hiền chất, nghe Hạnh di nói một lời thế nào?” Hạnh phu nhân lại xen vào.

Ở một bên thờ ơ lạnh nhạt một lát, Hạnh phu nhân rất nhanh liền nhìn ra người ở trong này, suy nghĩ chỉ có một Nhiếp Dũng Siêu, Nhiếp Nguyên Hồng cùng Nhiếp Nguyên Hạ đều thực dễ dàng thuyết phục, Nhiếp Nguyên Bảo lại càng không có vấn đề, nương hắn nói cái gì hắn liền đồng ý cái đó, Thuận nương còn lại là làm theo ý của phu quân, khó nhất lấy thuyết phục đúng là Nhiếp Nguyên Xuân cùng Tư Mã Thanh Lam. 

Nhiếp Nguyên Xuân không hề dễ dụ dễ lừa giống như khi còn bé như vậy, hiện tại hắn hội còn thật sự vì muội muội suy nghĩ, nhưng mặt khác, điểm này đúng là có thể lợi dụng. 

Về phần Tư Mã Thanh Lam, người nọ là nhân vật chính phái,  tiêu chuẩn nhưng chỉ cần là người, liền có nhược điểm, nhược điểm của hắn chính là Nhiếp Đông Nhạn, bà nhìn ra được, Tư Mã Thanh Lam vẫn chưa hết hy vọng đối với Nhiếp Đông Nhạn, vì Nhiếp Đông Nhạn, hắn cũng sẽ tạm thời bỏ lương tâm qua một bên, một khi bỏ lương tâm qua một bên, nói cái gì cũng đều dễ bàn. 

“Hạnh di?” 

“Ngàn mặc kệ, vạn mặc kệ, ít nhất cháu nên vì Nhạn nhi ngẫm lại, cho dù chúng ta nguyện ý bảo trì trung lập, nhưng Nhạn nhi thì sao? Nàng đồng ý sao sao? Không, tất nhiên nàng không chịu, kết quả, nàng và Ác Diêm La đều bị người bạch đạo tiêu diệt, điểm ấy cháu có từng lo lắng đến không?”

Quả như bà dự đoán, nhắc tới đến Nhiếp Đông Nhạn, vẻ mặt của Tư Mã Thanh Lam lập tức thay đổi. 

“Muội muội?” Hắn rõ ràng chần chờ. 

“Đúng vậy, vì Nhạn nhi, cho dù như thế nào chúng ta không thể để cho Nhạn nhi cùng Ác Diêm La tiếp tục cùng một chỗ, nếu không nàng chỉ có một con đường chết, về điểm ấy cháu cũng đồng ý như vậy chứ?” Ánh mắt chuyển sang nhìn Nhiếp Nguyên Xuân. “Còn có Xuân nhi, con cũng có thể không phản đối chứ?” 

Nhiếp Nguyên Xuân nhíu mày suy tư một lát, rốt cục gật gật đầu, mà Tư Mã Thanh Lam thấy hắn gật đầu, do dự một chút, cũng gật đầu . 

“Tốt lắm, nếu tất cả mọi người đồng ý, như vậy…” Hạnh phu nhân chậm rãi nhìn mọi người chung quanh. “Vì an toàn hai nhà chúng ta, hơn nữa vì tương lai Nhạn nhi, chúng ta không chỉ có cùng với Ác Diêm La đoạn tuyệt quan hệ, càng phải nhất quyết không thể làm không một chuyện…” 

Mọi người liếc mắt nhìn nhau một cái. 

“Chuyện gì?” 

Hạnh phu nhân đột nhiên lộ ra nụ cười tà ác, tựa như một cái vu nữ âm độc. 

“Chúng ta phải…” 

Bởi vì mẫu thân Nhiếp Đông Nhạn, suốt mười mấy năm bà bị giam hãm trong thống khổ cùng ghen ghét, trong địa ngục oán hận cùng tra tấn chính mình, do đó, bà muốn đòi lại tất cả  từ trên người Nhiếp Đông Nhạn, một chút không bỏ, còn muốn lớn hơn nữa. 

Bà muốn người đàn bà kia ở âm tào địa phủ phải hối hận không kịp! 

00000000000000000000000000000000000000000 

Sáng sớm rời giường, sau khi Nhiếp Đông Nhạn hầu hạ Lý Mộ Bạch mặc xiêm y, theo thường lệ trước kia tự tay rót chén trà nóng cho phu quân, lại tự đi rửa mặt chải đầu thay quần áo, sau hai người mới dùng đồ ăn sáng. 

Ngày hôm đó, cũng không có gì khác, Lý Mộ Bạch ngồi ngay ngắn phía trước cửa sổ, thanh thản bưng trà, mở nắp ắm trà thổi nhẹ cuống trà phía trên, một mặt nhìn chăm chú vào thê tử đã đổi xiêm y, đang chải đầu ở trước bàn trang điểm, một mặt không chút để ý từ từ uống trà… 

Bỗng nhiên, nước trà vừa vào cổ họng lại phun ra, Nhiếp Đông Nhạn ngạc nhiên ngoái đầu nhìn lại. 

“Sao thế? Trà rất nóng sao?” 

Ánh mắt Lý Mộ Bạch dừng ở chén trà trong tay, biểu tình cứng ngắc, “Trà này, ai pha?” Âm thanh cũng có chút u ám. 

“Luôn luôn đều là Thu Hương pha nha!” Lấy một cái dây cột tóc đồng màu cùng quần áo, đem mái tóc đen dài buộc lại phía sau, Nhiếp Đông Nhạn vừa đeo một đôi khuyên tai chân trâu lịch sự tao nhã ── là Lý Mộ Bạch đưa cho nàng, vừa nhìn hắn. “Không thơm sao? Có thể là nàng đã quên không ngâm nước lần thứ hai chăng? Chàng có biết, loại này trà nhất định phải là nước thứ hai mới có vị.” 

Chậm rãi, Lý Mộ Bạch đem tầm mắt nâng lên, nhìn thẳng nàng một cách cổ quái, nhìn chằm chằm khiến Nhiếp Đông Nhạn bắt đầu bất an hẳn, sau khi đeo khuyên tai xong thì đứng lên. 

“Thật sự khó uống như vậy sao?” Nàng đi qua lấy chén trà, “Ta uống thử xem.” Nâng trà lên chuẩn bị uống. 

Thình lình, một chưởng Lý Mộ Bạch đánh vỡ chén trà, Nhiếp Đông Nhạn ngẩn ngơ, chưa kịp phản ứng lại, Lý Mộ Bạch đã ôm eo nàng phi thân phá cửa sổ mà ra, nhưng mới nhìn thấy bụi bay đầy trời, ba đạo kình phong sắc bén nghênh diện liền tấn công tới, đột nhiên Lý Mộ Bạch rơi xuống, vừa rơi xuống đất hơi có vẻ vấp ngã. 

“Sao… Làm sao vậy…” 

Nhìn kỹ, mắt thấy mười người vây quanh, người người cầm vũ khí trong tay, đều tự chiếm cứ vị trí có lợi nhất khi đánh nhau, lúc này trong lòng Nhiếp Đông Nhạn có điều lĩnh ngộ, chỉ một thoáng, tựa như nàng rơi vào hầm băng, toàn thân đều lãnh thấu xương, nhưng nàng vẫn không muốn tin tưởng như cũ. 

“Không, không có khả năng, không có khả năng…” khuôn mặt hơi hơi run rẩy, nàng lắc đầu liên tục. 

Nhiếp Văn Siêu cũng không thèm liếc mắt nhìn tới nàng một cái, cảnh giác nhìn thẳng Lý Mộ Bạch. 

“Ác Diêm La, không cần cố gắng chống cự, ta nghĩ ngươi nên nghe qua Thiên Hồn Tuyệt của Đường Môn, một khi đã dính vào yết hầu, người bình thường nhiều nhất ba canh giờ liền tắc thở bị mất mạng, người tập võ nếu không chống đỡ được ba ngày, nội công thâm hậu cũng không hội vượt qua mười ba ngày, ngươi chống cự cũng là vô dụng, chung quy là chỉ còn đường chết, nể tình Nhàn nhi, chỉ cần ngươi bó tay chịu trói, chúng ta sẽ cho ngươi chết thỏa mái…” 

“Không!” Hai mắt óng ánh đẫm lệ, Nhiếp Đông Nhạn khóc thét lên, bi phẫn, cuồng nộ. “Vì cái gì? Vì cái gì? Hắn đã cứu các ngươi đấy!” 

“Không, hắn không có cứu chúng ta,” Nhiếp Văn Siêu lạnh lùng cứng nhắc nói. “Hắn cứu con, không phải chúng ta.” 

“Cái gì? Ngươi… Ngươi thế nhưng…” Nhiếp Đông Nhạn khó có thể tin, một lần nữa lắc đầu thật mạnh. “Sao sự việc lại xảy như thế này? Vì sao?” 

“Chúng ta là muốn tốt cho con, Nhạn nhi, ” gương mặt Nhiếp Văn Siêu lạnh lẽo cứng rắn. “Chưởng môn phái Hoa Sơn đã phát thiếp hiệp nghĩa, mời võ lâm đồng đạo chinh phạt Diêm La Cốc cùng với người có quan hệ thân nhân cùng Diêm La Cốc, nếu con tiếp tục cùng hắn ở một chỗ, tất nhiên không có đường sống để đi, mà hai nhà chúng ta đều bị liên lụy, vì chặt đứt quan hệ cùng Diêm La Cốc, hơn nữa tránh cho hắn nói ra cùng chúng ta có quan hệ, đây là cách duy nhất.” 

Đây là cách duy nhất sao? 

Hy sinh ân nhân cứu mạng đến bảo toàn chính bọn họ? 

Rốt cục, Nhiếp Đông Nhạn tin sự thật trước mắt, ánh mắt phẫn nộ từ chậm chạp đảo qua trước mắt mỗi gương mặt quen thuộc, trừ bỏ Hạnh phu nhân cùng Nhiếp Nguyên Bảo, mỗi một người bị nàng nhìn đến không tự chủ được nhắm mắt, bất an nhìn về phía ông.

Cuối cùng, tầm mắt của nàng trở lại trên mặt cha, oán hận lại hối hận nhìn chăm chú, nàng cắn răng, toàn thân huyết mạch phẫn uất, bụng cồn lên, hận không thể đi lên cắn hắn một ngụm. 

Đột nhiên, nàng cất tiếng cười to mà cao vút, “Hiệp nghĩa? Hiệp nghĩa? Đây là cái gọi là bạch đạo hiệp nghĩa?” Tiếng cười đã tràn ngập trào phúng cùng khinh miệt. “Mộ Bạch nói đúng, trên đời này không có người cần giúp, chỉ có súc sinh vong ân phụ nghĩa, đưa tay ra thì bị cắn lại một cái, tựa như các ngươi, các ngươi là súc sinh, súc sinh vong ân phụ nghĩa, không lương tâm, súc sinh không có tính người! Ta sai lầm rồi! Trời biết ta có bao nhiêu hối hận, vậy mà ngày đó ta muốn chàng ra tay cứu các ngươi, căn bản súc sinh không đáng cứu, thế cho nên hôm nay chàng bị súc sinh các ngươi ngày đó hãm hại!” 

“Muội muội, chúng ta…” Nhiếp Nguyên Xuân bất an muốn giải thích. 

“Câm mồm!” Nhiếp Đông Nhạn rống giận. “Đừng gọi ta, ta không biết ngươi, ngươi chính là một con súc sinh khoác da người, hết thảy các ngươi là khoác súc sinh da người, ta không biết các ngươi, các ngươi chính là đồ súc sinh  hèn hạ vô sỉ, ta không biết các ngươi!” 

Bỗng nhiên Nhiếp Văn Siêu giận tái mặt. “Nhạn nhi, ta là cha con, con dám…” 

“Cha ta? Ta thèm!” Nhiếp Đông Nhạn khinh thường nhổ một ngụm nước miếng vào người hắn. “Ta không có loại cha như ngươi vô nhân vô nghĩa lại không lương tâm, hắn đã chết, hắn đã sớm chết, khi hắn đi tìm khoái hoạt ở trên người tiện nhân khác thì hắn đã chết!” 

Từ ngữ cay nghiệt, câu nói khinh miệt, Nhiếp Văn Siêu nghe không khỏi giận tím mặt. 

“Ngươi là đồ nghịch nữ, ta muốn đánh…” Vừa mới nói tới đây, bỗng nhiên thấy hoa mắt, trong nháy mắt hắn lại nhìn, hoảng sợ phát hiện Lý Mộ Bạch đã ôm Nhiếp Đông Nhạn bắn ra xa hơn mười trượng, không khỏi hổn hển thất thanh rống to, “Mau đi! Còn không mau chặn đứng hắn, đừng cho hắn trốn thoát đấy!” 

Một đám người trước sau vội vàng mà đi, bạt mạng đuổi theo, trong lòng mỗi người đều rất rõ ràng, nếu là thả hổ về rừng, sau này phiền toái có thể to lắm! 

Phía chân trời, đột nhiên vang lên một tiếng sấm rền, mưa, lại bắt đầu rơi xuống.

darkAngel: TMD, ta đọc convert 2 lần, beta đọc thêm 1 lần nữa, vẫn cứ chửi thề khi đọc tới đoạn này, lũ khốn >”<

10 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 8 – Chương 8.3

  1. Nga~~ đúng nha~~~ mà 1 lũ nam nhân đầu đội nón chân đạp phân chó nghe theo lời 1 tiện nhân~~~~
    Cái gì bạch đạo hắc đạo, căn bản là gió chiều nào theo chiều đó

  2. xin chào!^^ ….. nhiều lần vào nhà nàng đọc chùa, ko có chào hỏi tử tế! thanks nàng nhiều a!><
    lần này đọc đến đoạn này ức chế quá! ko chiu dc nữa! thật đúng là con mẹ nó …… toàn bọn súc sinh a…….. mong sao báo ứng chết hết tụi nó đi! Tốt nhất chết bằng những kiểu ghê tởm nhất!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s