Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 9 – Chương 9.3


Chương 9.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Đừng quá tới gần, muội muội sẽ nổi điên!”

Nhiếp Nguyên Xuân vội vàng đuổi kéo Tư Mã Thanh Lam đi phía trước, không cho hắn tới gần mẹ con của muội muội.

“Đừng nhìn nàng hiện tại rất tốt, nhưng một khi nàng bắt đầu điên sẽ giết người!”

“Giết người?” Tư Mã Thanh Lam kinh hô.

“Tuy rằng không thật sự giết chết người, nhưng có hai hạ nhân bị tàn phế.”

“Nàng chưa khỏi hẳn sao?” Tư Mã Thanh Lam chần chờ hỏi.

Nhiếp Nguyên Xuân lắc đầu. “Cha mời rất nhiều đại phu đến khám bệnh, mỗi một người cũng đều giống  nhau, chỉ nói không cần đi kích thích nàng, sau một thời gian sẽ tự khỏi.”

Tư Mã Thanh Lam trầm mặc một lát.

“Vừa được biết muội muội nổi điên, ta chỉ biết là chúng ta sai lầm rồi.” Hắn lẩm bẩm nói. “Chưởng môn phái Hoa Sơn tụ tập đầy đủ cao thủ thét to nói muốn tiêu diệt Diêm La Cốc, kết quả suốt ba tháng đều truy tìm phía tây đều tìm không thấy Diêm La Cốc ở nơi nào, tìm đến mọi người đều chán, phiền, một hồi đại sự oanh oanh liệt liệt liền không giải quyết được gì như vậy, đáng tiếc vì chuyện này chúng ta làm ra loại hành động vong ân phụ nghĩa, thật sự là buồn cười lại thật đáng buồn!”

“Ta cũng làm sai,” Nhiếp Nguyên Xuân cười khổ. “Nhưng sự việc đã thành, chúng ta có thể giải quyết như thế nào?”

“Lúc ấy vì sao chúng ta lại làm như vậy chứ?” Tư Mã Thanh Lam hỏi hắn, cũng hỏi mình.

“Ta đã cho là ta muốn tốt cho muội muội.”

“Ta cũng nghĩ như vậy nhưng là…” Tư Mã Thanh Lam hổ thẹn sâu sắc thở dài. “Mỗi khi ta tĩnh tâm đến tự hỏi lòng, ta thật là vì muội muội sao? Không, không phải, ta là vì chính mình, ta ghen tị Lý công tử, ghen tị hận không thể cho hắn biến mất, ta bị ích kỷ chính mình che mắt.”

“Ngươi…” Ngoài ý muốn Nhiếp Nguyên Xuân nhìn hắn. “Cũng sẽ có một mặt tiêu cực như vậy sao?”

“Vẫn là vì chính mình, hiện tại mới phát hiện chính mình cũng là người bình thường đây!” Tư Mã Thanh Lam chua xót tự giễu nói.

“Còn thế bá thì sao? Vì sao người lại đồng ý?”

“Vì gia mẫu, người không hy vọng gia mẫu bị liên luỵ, ta nghĩ, chỉ cần là vì gia mẫu, lương tâm người cũng có thể bỏ qua một bên đi!” Tư Mã Thanh Lam lắc đầu, lại thở dài, sau đó duỗi thẳng cổ chỉ ra xa xa. “Đứa nhỏ thực thanh tú! Dường như cùng một khuôn mặt với cha hắn.”

Nhắc tới đến đứa bé kia, Nhiếp Nguyên Xuân cũng hưng trí, hắn cũng chưa từng cảm thấy hứng thú như vậy với con của mình, có lẽ là bởi vì cảm thấy mắc nợ đối đứa bé kia đi.

“Ta cũng cảm thấy như vậy, quả thực rất giống với muội phu, đáng tiếc muội muội không cho người khác gặp đứa trẻ.”

“Ta nghĩ ta sẽ thực thích có đứa con thanh tú như vậy.”

Nghe Tư Mã Thanh Lam nói như vậy, Nhiếp Nguyên Xuân không khỏi nhíu mày một chút.

“Ngươi vẫn là muốn cưới muội muội sao?”

“Đương nhiên.”

“Nhưng là…” Nhiếp Nguyên Xuân chần chờ. “Ngươi là con một, mà muội muội… Muội muội nhất định sẽ không để ngươi chạm vào nàng…”

Quay đầu, ánh mắt Tư Mã Thanh Lam nhìn ra được sự việc. “Cha ta đã tới?”

Nhiếp Nguyên Xuân vuốt cằm.

Tư Mã Thanh Lam thản nhiên nói. “Ta sẽ thuyết phục cha.”

“Nhưng là…”

“Ý ta đã quyết, ngươi đừng khuyên nữa.”

Nhiếp Nguyên Xuân lắc đầu thở dài. “Ngươi tội gì phải tự làm khổ mình thế?”

“Đây là ta thiếu Lý công tử, ta nghĩ cả đời này ta không quên được là ta chém đứt tay trái Lý công tử, cho nên, ta có trách nhiệm thay hắn chiếu cố hai mẹ con nàng thật tốt. Hơn nữa…” Tầm mắt Tư Mã Thanh Lam lại quay lại đến trên người hai mẹ con kia.

“Giống như muội muội si tình với Lý công tử, ta cũng si tình giống như muội muội, cho dù nàng biến thành bộ dáng gì nữa ta đều yêu nàng, trừ nàng, ta không nghĩ muốn người khác.”

Nhiếp Nguyên Xuân ngưng mắt nhìn hắn một lát.

“Trên đời này người si tình thật sự là đáng thương!”

00000000000000000000000000000000000000000

Đứa nhỏ ba tuổi, thanh tú giống như đứa bé gái e thẹn, vẫn sống như người điên nhỏ, mỗi người trong Nhiếp phủ đều muốn đùa hắn, nhưng Nhiếp Đông Nhạn không cho bất luận kẻ nào tiếp cận bọn họ, tựa như hổ mẹ gắt gao hộ vệ hổ con của mình, mọi người đành phải không trêu đùa đứa trẻ đó nữa, bởi vì…

Nhiếp Đông Nhạn vẫn điên.

“Thế bá, thế bá, xin mời, xin mời!”

Tiếng bước chân dồn dập rất nhanh tiến đại sảnh Nhiếp phủ, Nhiếp Văn Siêu nghe tiếng đuổi chạy đến, nhưng thấy bộ dáng Tư Mã Thanh Lam hưng phấn, không khỏi kinh ngạc.

“Xin mời cái gì?”

“Vị danh y phía tây biên giới kia a!”

“Thật sự? Ngươi thật sự mời hắn đến?” Nhiếp Văn Siêu vui mừng không thôi, nhưng chỉ một lúc, vẻ mặt của hắn lại trầm ảm (âm trầm và ảm đạm). “Nhưng căn bản Nhạn nhi không cho bất luận kẻ nào tiếp cận nàng, làm sao để hắn khám và chữa bệnh? Cũng khó khăn như mấy vị đại phu trước đây, xa xa nhìn xem đã nói một ít nói chuyện chuẩn đoán không đâu, sau đó chạy lấy người sao?”

“Thế bá, không cần chán nản như vậy, trước hết để cho hắn nhìn một cái nói sau, nói không chừng hắn có biện pháp!”

Vì thế, vị danh y phía tây biên giới được mời vào trong Nhiếp phủ.

Đó là một vị hơn ba mươi tuổi, người anh tuấn tiêu sái nhã nhặn, họ tên thực đặc biệt, Quân Vô Hận, thân thiết lại hiền hoà, không giống đại phu, giống như sư phụ ở trường dạy học bị đệ tử bắt nạt.

“Tiên sinh, xin dừng lại.” Vừa mới bước vào nội thất, Nhiếp Văn Siêu liền mở miệng ngăn cản Quân Vô Hận tiếp tục đi tới.

“Nơi này?” Quân Vô Hận kinh ngạc nhìn căn phòng mà mình đang đứng một chút, nhìn Nhiếp Đông Nhạn đang ru đứa nhỏ ngủ ở căn phòng bên kia. “Muốn ta ở trong này khám bệnh?”

“Gần hơn nữa thì tiểu nữ sẽ nổi điên,” Nhiếp Văn Siêu áy náy nói. “Nàng điên liền đả thương người, cho nên…”

“Thì ra là thế.” Quân Vô Hận gật đầu tỏ vẻ hiểu biết, lập tức tay lấy ra một cuộn tơ nhỏ. “Ta đây đành phải khám như vậy.” Dứt lời, ngón tay khẽ bắn ra, bỗng nhiên sợi tơ bay thẳng tắp về phía đầu phòng kia, trong chớp mắt quấn hai vòng trên cổ tay Nhiếp Đông Nhạn.

Nhiếp Văn Siêu cùng Tư Mã Thanh Lam không hẹn mà cùng trừng lớn hai mắt, thất thanh kinh hô.

“Thì ra tiên sinh…”

“Suỵt!” Quân Vô Hận ý bảo bọn họ chớ có lên tiếng, sau đó kéo sợi tơ nhắm mắt chẩn đoán.

Một lát sau, hắn trợn mắt, biểu tình có điểm nghi hoặc.

Đang lúc lúc này, vốn nghĩ rằng đứa nhỏ ngủ say ở trên giường đột nhiên ngồi dậy, bĩu môi nói: “Nương, người ta không cần ngủ!”

Đập vào mắt khuôn mặt đứa nhỏ dị thường thanh tú, thoáng chốc mắt Quân Vô Hận có tia sáng kỳ dị, mâu quang tỏa sáng.

Một lát sau, hắn mới hạ đôi mắt xuống, nhíu mày trầm tư hồi lâu.

“Thỉnh giáo Nhiếp lão gia, vì sao lệnh ái lại nổi điên?”

“Này…”

“Muốn chữa bệnh phải kê đúng thuốc, nếu không biết nguyên nhân bệnh, ta làm sao biết kê đơn?”

Nhiếp Văn Siêu cười khổ.”Được rồi! Tuy nhiên đây là việc xấu trong nhà, hi vọng tiên sinh chớ để truyền tới tai người khác.”

“Đó là đương nhiên, ta là đại phu, không phải người buôn chuyện.”

“Như vậy mời tiên sinh tới thiện thính dùng trà.”

Trong chốc lát sau, ở thiện thính, Quân Vô Hận, Nhiếp Văn Siêu cùng Tư Mã Thanh Lam đều tự ngồi xuống, nô bộc cũng dâng trà nóng, Nhiếp Văn Siêu hơi suy nghĩ một chút sau liền bắt đầu nói ra toàn bộ cái mà hắn cái gọi là việc xấu trong nhà.

“Ta nghĩ, việc này nên bắt đầu từ năm tiểu nữ bảy tuổi mà nói đi! Một năm kia…” 

5 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 9 – Chương 9.3

  1. truyen nay cang doc cang thay giong cot truyen cua phim Bich huyet kiem, nhan vat nam-nu chinh giong y chang Kim xa lang quan trong fim, tinh tiet cung giong nua, chi co 1 vai chi tiet la hoi khac chut thui, ko bik co fai tgia dao van ko nua ? la that !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s