Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.2


Chương 10.2

Edit: V.A

Beta: darkangel

Trên quan đạo đi Tây Thùy, một chiếc xe ngựa kín mít chậm rãi hướng phía tây, phu xe là một vị nam nhân anh tuấn nhã nhặn, ở trong xe, một đứa nhỏ thanh tú vội vàng giải quyết tất cả các loại bánh ngọt, còn có một vị thiếu phụ gầy yếu tiều tụy cùng một vị nam nhân ngồi đối diện nhau, bọn họ đang nói chuyện.

“Làm sao đại ca biết muội ở đây?”

Tiếu Diêm La nhún nhún vai. “Lâu không thấy tiểu lục về nhà, cũng không có tin tức của hắn, trong lòng ta lo lắng, liền xuất môn tìm hắn, theo manh mối từ chùa Pháp Hải tìm đến Tô Châu, lại phát hiện người duy nhất có khả năng biết tung tích của hắn đã phát điên, vì thế liền triệu hồi nhị đệ đến xem có thể chữa khỏi cho muội hay không, lại từ  trong miệng lệnh tôn biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì năm đó, vì thế hai ta liền thừa dịp đêm tới tìm muội.”

Nhiếp Đông Nhạn gật gật đầu, sau đó chuyển mắt đi nhìn chằm chằm con hơn nửa ngày, trong ánh mắt là trìu mến, còn có không nỡ.

“Đại ca.”

“Đệ muội?”

“Tên đứa nhỏ là Si Nguyệt, sinh giờ tý ngày mười lăm tháng tám, tuy rằng rất bướng bỉnh, nhưng chỉ cần nói tốt với nó, coi như nó cũng rất nghe lời.”

Tiếu Diêm La không khỏi nhíu nhíu mày. “Đệ muội nói chuyện này với ta để làm gì?”

“Đại ca là đại bá của nó, không nên ư?”

Tiếu Diêm La trầm mặc một chút. “Là nên.”

Nhiếp Đông Nhạn thu hồi tầm mắt nhìn con, mỉm cười. “Cho nên muội mới nói cho đại ca thôi!”

Phải không?

Tiếu Diêm La hồ nghi đánh giá thần thái nàng quá mức bình tĩnh một lát.

“Đệ muội, muội thật muốn đến Diêm La Cốc sao?”

“Đấy là đương nhiên, muội còn muốn hỏi đại ca, cho dù như thế nào, đại ca nhất định sẽ mang muội đi Diêm La Cốc sao?”

“Chỉ cần đệ muội muốn đi.”

“Đại ca phải mang muội đi, ta đã là thê tử của Mộ Bạch, sinh là người của Lý gia, chết cũng nên là ma Lý gia.”

“Ta đây nhất định sẽ mang muội đi.”

Nói nói tới đây, không biết vì sao, Tiếu Diêm La càng ngày càng cảm thấy có cái gì không đúng, đang muốn hỏi lại, Quân Vô Hận phía trước xốc màn xe lên ló đầu vào.

“Tối rồi , đại ca, đằng trước là thành Trường An, muốn vào thành không?”

“Vàothành đi!” Tiếu Diêm La không yên lòng trả lời. “Hôm nay vào thành qua đêm.”

Không lâu sau, bọn họ liền vào một khách điếm yên tĩnh trong thành Trường An, tiến vào trong sân, sau khi dùng bữa tối, đang muốn trở về phòng nghỉ ngơi Tiếu Diêm La đột nhiên bị gọi lại.

“Đại ca.”

“Hử?” Tiếu Diêm La ngoái đầu nhìn lại.

Nhiếp Đông Nhạn tươi cười sáng lạn. “Nguyệt nhi nói muốn ngủ cùng huynh!”

“Phải không?” Tiếu Diêm La tự nhiên vươn hai tay. “Vậy đi theo ta thôi!”

Nhiếp Đông Nhạn dịu dàng hôn nhẹ con trai, thấp giọng dặn dò, “Nguyệt nhi, sau này phải ngoan ngoãn nghe lời đại bá nhé!” Chờ đứa nhỏ nhu thuận gật đầu, nàng mới đem đứa nhỏ giao choTiếu Diêm La.

Sau này phải ngoan ngoãn nghe lời của hắn?

Sau này?

Nghe như thế, đột nhiên Tiếu Diêm La cảm thấy rất bất an, ôm đứa nhỏ, hắn nhíu mày dừng ở cửa phòng nhìn lại bóng dáng mảnh mai trong phòng, sau một lúc lâu, hắn dứt khoát đem đứa nhỏ giao cho ĐộcDiêm La.

“Ban đêm huynh có việc, đứa nhỏ giao cho đệ.”

“Chuyện gì?”

“Có lẽ là… Chuyện cứu người.”

0000000000000000000000000000000000000000

Ánh sáng lay động chập chờn lúc ẩn lúc hiện, Nhiếp Đông Nhạn ngồi một mình ở mép giường, hai mắt chuyên chú ngưng trụ bao tay ở cổ tay bên phải, ánh mắt như mơ như dịu dàng.

Thật lâu sau, thật lâu sau…

“Hiện tại, Mộ Bạch, thiếp có thể đi tìm chàng chứ?”

Tiếng nỉ non yếu ớt, nàng lấy chủy thủ trong lòng ra đặt lên lồng ngực của mình, mỉm cười, tự trả lời chính mình.

“Đúng vậy, có thể.”

Tiếng hạ xuống, tay dùng lực, đâm…

Ngay trong nháy mắt này, ánh nến tắt đi, bóng người chợt hiện ra, Nhiếp Đông Nhạn chỉ cảm thấy hoa mắt, đột nhiên trên tay trống không, khi nàng chăm chú nhìn kỹ, chủy thủ trên tay lại không thấy, nâng mắt, Tiếu Diêm La cầm chủy thủ lắc đầu.

“Thật là ngốc nghếch, đệ muội.”

Nhiếp Đông Nhạn ngẩn ngơ, đột nhiên thét chói tai giống như người điên.

“Đưa muội! Trả lại đây cho muội!”

Thân mình cao to của Tiếu Diêm La hơi nghiêng một bên, Nhiếp Đông Nhạn nhất thời kông với tới, lại xoay người, Tiếu Diêm La đem chủy thủ giấu phía sau, nàng phẫn nộ nhào vào trên người hắn vừa đánh vừa đấm.

“Trả lại cho muội! Trả lại đây cho muội!”

“Không thể, đệ muội.”

“Vì cái gì không thể?” Nhiếp Đông Nhạn cuồng nộ thét chói tai. “Là muội hại chết chàng! Nếu không phải muội buộc chàng thành thân cùng muội, chàng sẽ không chết! Nếu không phải muội dẫn chàng về nhà, chàng sẽ không chết! Nếu không phải muội muốn chàng cứu thân nhân của muội, chàng sẽ không chết! Nếu không phải muội muốn chàng đáp ứng muội không làm thương tổn thân nhân của muội, chàng sẽ không chết! Nếu không phải muội có cái loại phụ thân vong ân phụ nghĩa, chàng sẽ không chết…”

3 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s