Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.3


Chương 10.3

Edit: V.A

Beta: darkangel

Nàng bi thương khóc lóc.

“Muội yêu chàng! Muội yêu chàng như vậy! Nhưng muội lại hại chết chàng! Là muội, là muội hại chết chàng! Chàng cũng không cho muội chết, chàng muốn trừng phạt muội sao? Biết rõ mất đi chàng, muội sống không bằng chết, chàng lại bức muội đáp ứng chàng nên sống vì đứa nhỏ, nên vì chàng lưu lại huyết mạch duy nhất Lý gia, chàng trừng phạt muội sao? Trừng phạt muội hại chết chàng, phải không? Phải không? Phải không…”

Tựa vào trước ngực hắn, nàng bi ai khóc lóc thảm thiết, khóc nấc lên như chim quyên.

“Không phải Thất Diêm La các huynh đều vì thân nhân báo thù sao? Vì sao không giết muội báo thù cho chàng? Vì sao? Là muội hại chết chàng, giết đi! Giết muội đi! Giết muội báo thù cho chàng đi! Vì sao không giết muội?” Nàng dùng sức kéo lấy vạt áo của hắn chất vấn. “Vì sao? Vì sao? Vì sao…”

“Bởi vì…” Giọng nói mềm nhẹ, Tiếu Diêm La nói: “Tiểu lục không có chết.”

Tiếng khóc chợt ngừng, lại lặng một hồi lâu, Nhiếp Đông Nhạn mới đột nhiên trừng lớn mắt, giật mình vẻ mặt mờ mịt.

“Huynh…huynh nói cái gì?”

“Tiểu lục không có chết.” Tiếu Diêm La lặp lại một lần. “Ta cũng không phải năm nay mới đi tìm tiểu lục, một năm kia, bởi vì tiểu lục đã hai năm chưa có trở về, ta thực lo lắng, cho nên đi tìm hắn, từ chùa Pháp Hải biết được muội là tiểu thư Nhiếp phủ, vì thế đặc biệt đuổi tới Tô Châu, nhưng chưa đến Tô Châu may nhờ gặp phải mưa to mà trú mưa ở một đình nghỉ mát ngay bờ sông, lơ đãng nhìn thấy giữa sông có người lúc chìm lúc nổi, liền thuận tay cứu người nọ đi lên…”

Hắn vẫn còn sợ hãi lắc đầu.

“Lúc ấy thật đúng là hù dọa ta, không nghĩ tới người ta cứu lên là Tiểu lục vết thương đầy mình, đang hấp hối. Ta xem trên người tiểu lục bị thương chưa lâu, để tránh người đánh hắn truy đuổi tới, vì thế ở ngôi mộ phụ cận đào một khối thi thể, đem xiêm y tiểu lục cho hắn mặc vào, cũng làm ra vết thương giống như vậy ở trên người thi thể, đem thi thể ném vào trong sông…”

Nhẹ nhàng, hắn mở bàn tay đang nắm chặt vạt áo mình của Nhiếp Đông Nhạn ra.

“Sau đó, ta lập tức gọi nhị đệ tới, nhưng mặc dù nhị đệ trị được ngoại thương của tiểu lục, lại không giải được độc trong người tiểu lục, nhiều nhất chỉ có thể áp độc tính không cho nó phát tác, cho nên tiểu lục hôn mê hơn ba năm, cho đến nhị đệ làm ra giải dược Thiên Hồn Tuyệt, tiểu lục mới có thể tỉnh táo lại…”

Sau đó, hắn ấn nàng ngồi xuống ghế.

“Tất nhiên, hắn tỉnh lại, ta lập tức truy vấn rốt cuộc là ai đả thương hắn, cho dù là ai, ta đều thay hắn báo thù. Nhưng mà tiểu lục lại không chịu nói bất cứ cái gì, chỉ kiên trì nói hắn không cần ta thay hắn báo thù…”

Còn hắn thì ngồi xuống một cái ghế khác.

“Nhưng cho dù hắn nói như vậy, ta cũng không chịu nổi cơn tức này, tất cả là vì đệ muội, tiểu lục là đệ đệ ôn thuần nhu thuận nhất, sao ta có thể chịu được hắn bị loại bị thương nặng nề này mà chẳng quan tâm…”

Lắc lắc đầu, hắn thở dài sâu xa.

“Muội không biết, tuy rằng ngoại thương của hắn đã khỏi, nhưng nội thương lại trầm trọng đến bây giờ còn nằm ở trên giường không cử động được, cả người gầy còn sót lại một tầng da bọc xương, ta nhìn thật sự đau lòng, cho nên lấy cớ có việc xuất môn, gạt hắn đến Tô Châu tiếp tục truy ra rốt cuộc chuyện gì xảy ra…”

Hắn cười cười. “Sau đó đại khái muội cũng biết, ta biết muội nổi điên, hơn nữa ngày bắt đầu nổi điên là ngày ta thấy tiểu lục, thực hiển nhiên là nhất định có liên quan đến chuyện tiểu lục bị thương, cho nên lại gọi nhị đệ đến xem bệnh cho muội, nhị đệ lại nói cho ta biết căn bản muội không điên, còn có đứa con có dung mạo giống như đúc với tiểu lục, ta quả thực khiếp sợ đến nói không ra lời…”

Nghĩ đến bộ dáng thất thố ngay lúc đó của chính mình nhất định thực buồn cười, hắn nhịn không được cười ra tiếng, lập tức lại nuốt trở lại, khụ khụ ra vẻ đứng đắn.

“Tóm lại, muội là thê tử của tiểu lục, tất nhiên chúng ta muốn đi đón muội quay về Diêm La Cốc, chỉ là không biết tâm ý của muội như thế nào, cho nên không có thẳng thắn thành khẩn nói cho muội biết tiểu lục không chết. Nhưng hiện tại, ta hiểu muội đối tiểu lục là thật tâm chân thành, cũng không cần giấu diếm nữa. Như vậy, muội hiểu chưa?”

Nhiếp Đông Nhạn ngẩn ngơ lắng nghe, biểu tình là không thể tin được, thở dài, kinh hỉ, còn có tin tưởng lại thật không dám tin tưởng sợ hãi cùng chần chờ.

“Nhưng… Nhưng… Kia cụt tay…”

Đột nhiên nụ cười bên môi của Tiếu Diêm La biến mất, “Cánh tay trái của tiểu lục không còn.” Ngữ khí có chút u ám.

Cánh tay trái không có?

Chỉ là cánh tay trái không có?

Nhiếp Đông Nhạn nghẹn một tiếng, che miệng lại. “Huynh… huynh là nói… Nói Mộ Bạch… Mộ Bạch thật sự còn… Còn sống?”

Tiếu Diêm La vuốt cằm. “Còn sống.”

“Không… Không có lừa muội?” Nhiếp Đông Nhạn run giọng hỏi.

Tiếu Diêm La lắc đầu. “Không có.”

Đột nhiên trên khuôn mặt nở ra nụ cười sáng rọi mừng rõ như điên, cơ hồ nàng không thể thừa nhận vui mừng như điên, thân thể mềm mại Nhiếp Đông Nhạn hơi hơi lung lay một chút, sau đó, chậm rãi, chậm rãi cúi mặt xuống chắp hai tay khấn trời.

“Trời có mắt! Trời có mắt”

Thì thào nức nở, thân hình gầy yếu mảnh khảnh bắt đầu run rẩy kịch liệt, nước mắt chảy ra theo mười ngón tay, trên mặt nàng lộ ra vô tận cảm ơn cùng vui sướng không tiếng động.

Yên lặng, Tiếu Diêm La đứng dậy rời đi.

Hắn không cần lo lắng vị đệ muội cuồng dại này nữa, cho nên, hắn muốn đến gõ cửa phòng của nhị đệ cùng con của tiểu lục ── xem bọn họ đã ngủ hay chưa, sau đó chơi đùa cùng tiểu tử đáng yêu kia.

5 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s