Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.4


Chương 10.4

Edit: V.A

Beta: darkangel

Tiểu tử đó, thật đúng là cực kỳ giống tiểu lục!

00000000000000000000000000000000000

Tiếng sáo réo rắt thảm thiết, lục lạc thanh thúy, cát vàng từ sa mạc bay vào, thẳng thắn dũng cảm, ngọn núi tuyết xa xa là dãy núi Kỳ Liên, bụi bay đầy đường chân trời, thê lương lại xa xôi.

Đôn Hoàng chẳng những bờ biển rộng lớn, sông núi trời mây liền nhau, hơn nữa mùa đông lại lạnh, ít tuyết, nhưng trời đông giá rét, vẫn bão cát lớn như cũ, còn có đầy cát bụi, trong loại thời tiết thế này mà đi vào nơi này thật đúng là tra tấn người, may mắn bọn họ chỉ là đi qua, mà không ở lại.

Tuy nhiên ngoài ý muốn, bọn họ đụng phải một người, một tên thuần túy chạy tới xem ‘náo nhiệt’.

“Hắc hắc hắc, đại ca, nhị ca, đệ đến ‘tiếp đón’ các huynh!”

Đó là một nam nhân tinh quái, rõ ràng đã hai mươi sáu, hai bảy tuổi, lại còn mang vẻ mặt xảo quyệt bướng bỉnh, giống như tiểu ngoan đồng.

“‘Tiếp?’” Tiếu Diêm La cười lạnh. “Ta là con của đệ, cần đệ tới tiếp?”

“Ha ha ha, đừng như vậy! Đại ca,” nam nhân kia nhíu mày lại đảo mắt thì thầm. “Đệ muốn tới trước nhìn Lục tẩu cùng cháu trai một cái, nghe nói, khụ khụ, Lục tẩu là đại mỹ nhân nổi danh Giang Nam, bao nhiêu nam nhân muốn đoạt lấy nàng làm vợ, có phải thật vậy hay không?”

Tiếu Diêm La trở mắt trợn trắng. “Nhàm chán, cút trở về cho ta!” Sớm biết vậy sẽ không viết thư báo cho bọn họ.

“Thật sự là, đại ca, để cho đệ trước nhìn một cái xem như thế nào thôi!”Namnhân kia lẩm bẩm chuyển hướng ĐộcDiêm La.”Thế nào! Mau nói cho đệ biết, nhị ca, rốt cuộc vị Lục tẩu ấy đâu?”

Độc Diêm La không để ý tới hắn, giới thiệu với Nhiếp Đông Nhạn.

“Đệ muội, người này là Quỷ Diêm La, gọi hắn tiểu thất được rồi.”

Nhiếp Đông Nhạn chưa kịp phản ứng, nam nhân kia ── Quỷ Diêm La liếc mắt một cái liền thốt ra, “Hả? Sao lại xấu như vậy? Không phải nổi danh GiangNam… A!” Một tiếng kêu đau, hắn lập tức biết mình nói sai, xoa cái đầu bị đau, cúi đầu nhận sai. “Thực xin lỗi.”

Cười nhẹ, Nhiếp Đông Nhạn nhìn như không thèm để ý chút nào. “Đừng lo.”

Nhưng hôm sau, khi bọn hắn phải khởi hành thì Nhiếp Đông Nhạn lại đem con đặt vào trong lòngTiếu Diêm La.

“Các huynh đi trước đi! Muội…muội có chút không thoải mái, chờ các huynh khi nào rảnh đến đón muội cũng được.”

Dứt lời, Tiếu Diêm La ngay cả cơ hội phản ứng đều không có, cửa ngay trước mắt hắn phanh một tiếng khép lại, nếu không phải hắn phản ứng rất nhanh, còn thiếu chút nữa là mũi bị kẹp, sau một lúc lâu, hắn mới hồi phục tinh thần, ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt hoang mang.

“Muội ấy bị làm sao vậy?”

Độc Diêm La cùng Quỷ Diêm La nhìn nhau liếc mắt một cái, không hẹn mà cùng thốt ra ── ai biết?

Vuốt vuốt tóc, Tiếu Diêm La thở dài, đang định đem đứa nhỏ giao cho Độc Diêm La, lại bị Quỷ Diêm La giành trước ôm đi.

“Đệ dẫn nó mua mứt quả đây!”

“Đừng đi lâu lắm.”

“Đã biết.”

Sau đó, Tiếu Diêm La gõ cửa, trong phòng không phản ứng, hắn đành phải ra tiếng chào hỏi.

“Đệ muội, ta có việc nói với muội.”

Vẫn là không có tiếng động

“Đệ muội, nếu muội không rảnh mở cửa, tự ta tiến vào, được không?”

Im tiếng.

“Ta đi vào đây, đệ muội.” Nói xong, lại đợi trong chốc lát, Tiếu Diêm La mới tự đẩy cửa mà vào, nhìn thấy Nhiếp Đông Nhạn ngồi không nhúc nhích trước gương đồng. “Làm sao vậy, đệ muội, lúc trước không phải muội vội vã gặp tiểu lục sao? Sao lúc này lại không vội?”

Nhiếp Đông Nhạn vẫn không lên tiếng như cũ, cho đến khi Tiếu Diêm La nghĩ nàng không định trả lời hắn, đang muốn hỏi lại một lần thì nàng mới lặng lẽ mở miệng.

“Trước kia muội xinh đẹp, nhưng Mộ Bạch vẫn không thích muội, nhưng mà ít nhất chàng không ghét muội, nhưng là hiện tại muội xấu xí…” Nhìn vào gương đồng, nàng vuốt gương mặt của mình, bi ai nhắm mắt. “Chàng nhất định sẽ chán ghét muội!”

Đuôi lông mày giương lên, “Sao đệ muội cho rằng tiểu lục không thích muội?” Tiếu Diêm La hỏi.

“Trước khi thành thân chàng không thích muội, cho nên muội mới có thể nói ông ngoại muội buộc chàng cưới muội, lúc đó chàng cũng không vui, tuy rằng sau khi thành thân Mộ Bạch không nói ghét muội, nhưng là chưa nói thích muội, sau…” Nhiếp Đông Nhạn ảm đạm cúi xuống. “Muội lại hại chàng thảm như vậy, nhất định chàng thực chán ghét… Không, nói không chừng chàng hận muội, đúng vậy, muội nghĩ tất nhiên chàng rất hận muội, hiện tại muội lại xấu như vậy, chàng nhất định không muốn gặp muội.”

Nhìn bóng dáng vừa cô đơn vừa bi ai một lát, Tiếu Diêm La xoay người ngồi xuống ghế bành ở cửa sổ, vẻ mặt thay đổi.

“Ta nói đệ muội, không phải chính muội rất rõ ràng sao? Muội cũng không phải thực biến dạng nha! Chính là tâm lực lao lực quá độ mà tiều tụy, người vì thống khổ bi thương mà gầy yếu, chỉ cần điều dưỡng nhiều nhất hai, ba tháng liền có thể phục hồi xinh đẹp trở lại. Huống chi…”

Hắn tự rót một chén trà, nhấp nhấp vài ngụm, buông xuống.

“Nếu muội hiểu biết tiểu lục, muội hẳn là biết hắn không thèm để ý sắc đẹp nữ nhân, hắn chưa bao giờ xem bề ngoài, mà xem lòng của phụ nữ. Về phần muội nói hắn là bị buộc cưới muội, ta cho rằng chỉ nói đúng phân nửa, lấy hiểu biết ta đối tiểu lục, trừ phi chính hắn nguyện ý, nếu không không ai ép được hắn…”

Nhiếp Đông Nhạn xoay người lại, muốn phản bác hắn. “Nhưng…”

Tiếu Diêm La lập tức đánh gãy lời trong đầu nàng, không cho nàng nói tiếp.

6 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.4

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s