Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.5


Chương 10.5

Edit: V.A

Beta: darkangel

“Đệ muội, đừng tưởng rằng tiểu lục thực sự ôn thuần như vậy, kỳ thật hắn chính là không thèm so đo mà thôi, nhưng ta biết, đặc biệt trong cảm tình nam nữ, hắn có tấm gương cha mẹ, hắn có yêu cầu rất cao với nữ nhân, điểm ấy hắn rất kiên trì, tuyệt sẽ không tùy tiện liền thành thân, đây chính là chuyện cả đời, không thể hối hận. Cho nên hắn tự nguyện cho ông ngoại muội buộc hắn thành thân, mà không phải thực sự để ông ngoại muội bắt hắn không thể không đáp ứng cưới muội. Ngẫm lại, hắn là Ác Diêm La, sao lại có khả năng bị người khác bắt buộc, đúng không?”

“Nhưng là khi đó hắn không…”

“Lúc ấy sở dĩ hắn không muốn, ta cho rằng là suy nghĩ cho muội, hắn là người Diêm La Cốc, mà muội là người của Nhiếp phủ Tô Châu, hắn có thể không thèm để ý, muội lại không được, hắn không hy vọng muội bị mắc kẹt giữa hai bên. Mặt khác, muội hẳn là biết hắn không muốn giúp người, nhưng hắn giúp muội, ta nghĩ hắn lúc ấy còn chuẩn bị bị phụ thân muội phản bội, biết rõ sẽ bị phản bội, hắn vẫn giúp muội, muội cho là đây là vì cái gì?”

Nhiếp Đông Nhạn trầm mặc, hồi lâu sau sau, nàng mới nói: “Hắn… Hắn cho tới bây giờ chưa nói qua hắn… Hắn đối với muội là… Là…”

Tiếu Diêm La lắc đầu, cười khẽ. “Ta nói đệ muội, thật sự là muội không đủ hiểu biết tiểu lục, hắn là người trời sanh tính hương nội, không có thói quen đem cảm nhận của chính mình nói ra, hơn nữa giống như hai chữ tình yêu, ta nghĩ cả đời hắn đều khó có khả năng nói ra đi! Nói cách khác, có khả năng là vĩnh viễn không ai biết được hắn thích muội từ lúc nào, thậm chí yêu thương muội.”

Hai má đỏ một chút. “Đại ca… sao đại ca cho rằng hắn… Hắn yêu muội?”

“Rất đơn giản, hắn yêu cầu muội vì hắn bảo tồn huyết mạch Lý gia.”

Nhiếp Đông Nhạn hoang mang trừng mắt nhìn. “Muội… muội không hiểu.”

“Ta nghĩ đệ muội hẳn là biết chuyện cha mẹ hắn đi?” Nhiếp Đông Nhạn vuốt cằm, Tiếu Diêm La thật cao hứng chính mình đoán không có sai. “Trừ bỏ Thất Diêm La chúng ta cùng các sư phụ ở ngoài, không có bất kỳ ai khác biết chuyện cha mẹ hắn, nhưng là hắn nói cho muội, đây là thứ nhất…”

“Trước khi thành thân hắn liền nói cho muội biết đấy!” Nhiếp Đông Nhạn bật thốt lên nói.

Tiếu Diêm La vỗ mạnh đùi, a ha một tiếng. “Xem đi! Cái này chứng minh ta nói quả nhiên đúng vậy, hắn là tự nguyện để ông ngoại muội buộc hắn thành thân, bởi vì hắn sớm đối động tâm với muội, nhưng ngại hai bên đối địch, hắn không dám vọng tưởng, cho đến khi ông ngoại muội buộc hắn, hắn cũng biết thời biết thế đáp ứng việc hôn nhân tới cửa này.”

Nhiếp Đông Nhạn nhìn như thực kinh ngạc. “Là… Là như thế này sao?”

“Đương nhiên phải.” Tiếu Diêm La không cần nghĩ ngợi nói. “Hơn nữa nguyên bản là hắn động tâm với muội, nhưng còn khắc chế chính mình, có thể bảo trì lý trí suy nghĩ cho muội, nhưng khi hắn biết muội không thèm để ý tới thân phận của hắn, liều lĩnh cố ý muốn gả cho hắn, cảm động sâu sắc, hắn trầm luân, trầm luân không còn đủ lý trí suy nghĩ cho muội, thầm nghĩ muội đã nguyện ý gả cho hắn, vì sao hắn không thể cưới muội? Vì thế liền đáp ứng việc hôn nhân…”

Dừng một chút, hắn nặng nề mà nói: “Tóm lại, hắn đáp ứng việc hôn nhân, tuyệt đối không phải bị bắt buộc!”

“Thực… Thực là như thế này?” Nhiếp Đông Nhạn lẩm bẩm nói, giấu không được vui sướng trong đáy mắt.

“Lấy hiểu biết của ta đối tiểu lục, chắc chắn là như thế!” ngữ khí Tiếu Diêm La khẳng định chắc chắn.

“Cho nên…” Nhiếp Đông Nhạn khẽ nói. “Hắn yêu muội?”

“Đúng vậy, bởi vì hắn yêu muội, cho nên có kỳ vọng với muội, kỳ vọng muội có thể dũng cảm mà trinh liệt giống như mẹ hắn vậy, cho dù có nhiều thống khổ đều phải lưu lại đứa nhỏ vì hắn, cho đến ngày nào đó trách nhiệm của muội chấm dứt, hắn sẽ chờ đợi muội đi tìm hắn; mặt khác, nếu hắn đối với muội không có bất cứ tia cảm tình nào, hắn sẽ để mặc muội quyết định, tuyệt không miễn cưỡng muội. Đây là thứ hai, cũng là quan trọng nhất, hắn đề ra yêu cầu đối với muội, cho nên ta dám khẳng định hắn yêu muội.”

“Thì ra hắn chờ mong ta có thể giống mẹ chồng.” Nhiếp Đông Nhạn lẩm bẩm nói.

“Đúng vậy.” Lại thêm vào, “Ta nghĩ hắn muốn muội đáp ứng yêu cầu này của hắn, hẳn là do nguyên nhân hắn yêu muội ở bên trong.”

Ánh mắt Nhiếp Đông Nhạn trầm mặc một hồi lâu.

“Nhưng vĩnh viễn hắn sẽ không nói ra?”

“Chỉ sợ là như thế, ” Tiếu Diêm La áy náy nói. “Tuy nhiên ta nghĩ hắn hẳn là sẽ cho muội một chút ám chỉ đi!”

“Ám chỉ cái gì?” Nhiếp Đông Nhạn truy vấn.

“Này…” Tiếu Diêm La gãi gãi đầu, buồn cười mà nhếch miệng. “Đừng hỏi ta.”

“Nếu muội nghe không hiểu thì làm sao bây giờ?” Lại truy vấn.

“Ta nghĩ…” Tiếu Diêm La đăm chiêu ủ dột suy nghĩ một chút, “Hẳn sẽ không làm khó như vậy đi!” Hắn không có nắm chắc nói.

Nhiếp Đông Nhạn lại lặng im sau một lúc lâu, đột nhiên đứng dậy.

“Chúng ta nên khởi hành chứ?”

Ông trời, cuối cùng thu phục được!

Tiếu Diêm La không khỏi thầm nhẹ nhàng thở ra.

Nữ nhân đây! Thật sự là phiền toái, may mắn thê tử đã cho hắn rất nhiều ‘khảo nghiệm’, nếu không hắn còn thật không biết nên làm thế nào mới tốt!

00000000000000000000000000000000000000000

Thực ra nói muốn tới đón người, Quỷ Diêm La đang to nhỏ cùng Tiếu Diêm La, thế nhưng trở về trước, Tiếu Diêm La cùng bon họ hai ngày sau mới trở về.

Khiến Nhiếp Đông Nhạn cảm thấy kinh ngạc lại dở khóc dở cười là, nguyên lai Diêm La Cốc không phải ‘cốc’, mà là thôn trang trải dài giản dị, dựa vào sông nước, hoa hồng chim hót, làm ruộng bắt cá tự cung tự cấp, hơn nữa tên thôn trang nơi này cũng không phải Diêm La Thôn hoặc Diêm La Trang, mà là Du Nhiên thôn.

Khó trách chưởng môn phái Hoa Sơn cùng nhân sĩ bạch đạo không tìm thấy Diêm La Cốc, bởi vì, căn bản là không có Diêm La Cốc.

Trưởng thôn Du Nhiên thôn, cũng là Tiếu Diêm La, bảy huynh đệ bọn họ ngụ ở căn phòng lớn, Tiếu Diêm La cùng Độc Diêm La đi đến, hai vị nữ nhân xinh đẹp liền vội bỏ việc đi ra nghênh đón, Nhiếp Đông Nhạn thấy thế, trong khoảng thời gian ngắn nhịn không được lại tự thấy xấu hổ.

Tuy rằng các nàng cũng không xinh đẹp thiên tiên như nàng trước kia, nhưng cùng giờ khắc này nàng so với các nàng không đẹp bằng.

“Đệ muội, tiểu lục đang đợi đấy!”

Hai mắt trộm dò xét nữ nhân kia một cái ── Khóc Diêm La cùng Ách Diêm La, Nhiếp Đông Nhạn tự ti che khuôn mặt, lại muốn lùi bước.

“Nhưng mà muội…”

“Đừng khinh thường hắn, cũng đừng xem thường chính mình, sao? Huống chi…” Tiếu Diêm La mỉm cười cổ vũ nàng. “Bộ dáng tiểu lục so với muội lại càng không nhìn được, hắn còn thiếu một bàn tay! Muội cũng không lo lắng muội sẽ ghét bỏ hắn, muội cần gì phải lo lắng hắn sẽ ghét bỏ muội chứ?”

Lại do dự một lát, Nhiếp Đông Nhạn mới để cho Khóc Diêm La dẫn nàng đi tới trước của phòng, chỉ đứng ở ngoài cửa là có thể ngửi được một cỗ vị thuốc nồng nặc.

Khóc Diêm La ngượng ngùng đẩy đẩy nàng, nàng chần chờ một chút mới đẩy cửa đi vào, lại ở cửa do dự một lát, mới cất bước lặng yên không một tiếng động đi vào trước giường, trên giường có người, dựa vào mấy cái gối đầu giường, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp vững vàng, giống như đã ngủ say.

Nàng dường như không thể tin được trừng mắt người giường trên, lòng đau như đao cắt.

Đây thật sự là hắn sao?

Gầy trơ cả xương như vậy, sắc mặt lại màu vàng, so với một khối xương khô không khá hơn bao nhiêu, xiêm y ở trên người hắn giống như cây trúc, tay trái đã mất, còn sót lại khủy tay cộc lốc, nhưng tay phải của hắn vẫn mang bao cổ tay nàng tự mình làm, đường viền thanh tú cũng mảy may không thay đổi.

Là hắn.

Mạc dù thê thảm chật vật như thế.

Nhưng chứng thật là hắn.

Nhưng lại còn sống!

Nhiếp Đông Nhạn kìm lòng không được quỳ xuống, hai tay cầm cánh tay phải còn sót lại, chân thành, cảm tạ mà đem gương mặt của mình áp vào bàn tay gầy như que củi, nghẹn ngào nước mắt rơi như mưa.

Hắn còn sống!

Hắn thật sự còn sống!

Cảm tạ ông trời, quả nhiên có mắt!

“Nhạn Nhạn.”

Nàng khóc lớn hơn ── cứ tưởng rằng rốt cuộc không được nghe giọng nói nhỏ nhẹ như vậy, ta còn thẹn thùng hơn so với âm thanh ngại ngùng của cô nương nhà người.

“Nhạn Nhạn, để cho ta nhìn nàng.”

Nàng khóc liều mình lắc đầu ── đừng, nàng quá xấu!

“Nhạn Nhạn, ta muốn nhìn một chút, để cho ta nhìn được không?”

Nàng đem gương mặt của mình càng dán chặt vào tay hắn ── đừng, đừng, nàng thật sự quá xấu a!

“Nhạn Nhạn, nàng chê ta xấu sao?”

Đâu có, hắn vẫn là người nàng yêu, nhưng nàng đã trở nên xấu như vậy nha!

Rốt cục, nàng từ từ ngẩng mặt, từ mơ hồ hai mắt đẫm lệ nhìn ra, trên giường ánh mắt người kia không chỉ có nhu hòa như trước, tăng thêm một chút ấm áp cùng ý cười.

“Nhạn Nhạn…”

“Mộ… Mộ Bạch…”

“Thật đẹp.”

Nàng thực… đẹp?

Nhiếp Đông Nhạn giật mình ngây người, sau một lúc lâu, mới rưng rưng bật cười ra tiếng.

“Thiếp đã nói một ngày nào đó thiếp cũng có thể khiến cho chàng nói thiếp rất đẹp!”

Ám chỉ này nghe là hiểu được, nghe không hiểu là ngu ngốc.

Quả nhiên hắn yêu nàng!

6 thoughts on “Chỉ sợ tương tư khổ – Chương 10 – Chương 10.5

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s